Chương 140: Không Gian Có Biến

“Thả cô ấy ra!” Một tiếng rống lớn đầy uy lực từ phía đối diện đánh tới, là giọng của Ngôn Hành.

Hạ Anh hít sâu một hơi, nhưng cái khẩu trang đã sớm bị rớt xuống, hiện tại cô hít sâu, liền bị mùi hôi thối và sự chèn ép ở cổ khiến cô ho khan mấy cái.

Phía đối diện, Ngôn Hành thấy Hạ Anh khó chịu ho khan, trong mắt toát ra muôn ngàn lo lắng, ánh mắt khi nhìn về con người quái dị cũng hiện lên sát ý.

“Thả cô ấy ra, nếu ngươi làm hại cô ấy, thì ta sẽ hoàn lại gấp mười lần trên người con gái của ngươi!” Giọng Ngôn Hành lạnh lùng đầy âm lệ cùng sự đe dọa.

Thân thể người quái dị run lên, lắp bắp nói: “Ngươi… Ngươi dám!”

Ngôn Hành hừ một tiếng cười lạnh: “Ngươi dám làm hại người của ta, ngươi nghĩ ta là người nhân hậu sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Không đâu, ta nhất định sẽ để ngươi triệt để lĩnh hội được cái câu biết vậy dù chết cũng không làm”

Một phút trầm mặc, người quái dị đột ngột lấy lại tinh thần, nó nói:

“Ngươi đừng đe dọa ta, căn cứ của các ngươi thì có là gì, làm sao có thể chống lại căn cứ Vip chứ. Con gái của ta được họ bảo vệ, ngươi muốn tiếp cận tới gần con gái ta đã khó, làm sao có thể…”

Ngôn Hành cười, nụ cười mang theo buốt lạnh: “Thực lực của ta thế nào chẳng phải ngươi đã lĩnh ngộ được rồi sao? ngươi nghĩ việc tra ra con gái nhỏ của ngươi rồi đem nó đi hành hạ đến sống không được chết không xong là rất khó sao? Ngươi nghĩ sao?”

Giọng Ngôn Hành thản nhiên lạnh lùng, lời nói chậm rãi nhưng chứa đầy lệ khí, khí thế khiêu khích uy hiếp, mạnh mẽ có lực, như kiếm sắc xé gió mà đi, khiến người nghe qua liền không có nửa điểm nghi ngờ hay kháng cự, không dám không tin lời anh nói.

Người quái dị bị khí thế chấn nhiếp của anh làm cho hoảng sợ mà chùn bước, thân thể run rẩy một chút, vô thức nắm theo Hạ Anh lùi lại sát vách tường đen, lắp bắp nói:

“Ta… Ta sẽ không làm hại cô gái này, nhưng… nhưng đổi lại, ngươi phải nói cho ta biết, ở đâu các ngươi có tinh hạch hệ niệm lực? là ai nói cho các ngươi biết viên tinh hạch đó có thể kiểm tra được người có bị nhiễm virus không. Còn … cái người thần bí đứng phía sau cửa hàng đổi tinh hạch ở tỉnh của các ngươi là người nào, làm cách nào tiếp xúc được với hắn?”

Ngôn Hành nhíu mày nheo nheo mắt: “Ngươi chỉ muốn biết bao nhiêu đó?”

Người quái dị chần chừ, lại nói tiếp: “Còn… Ta nhắc nhở các ngươi, lần đi đón các nhà nghiên cứu này của ngươi, tốt nhất chỉ nên giữ lại một hai người thôi, còn lại thì nên đưa cho căn cứ VIP, đừng nói ta không nhắc, nếu trong cái căn cứ nhỏ của ngươi mà dám chứa hết những nhà khoa học kia, thì sớm muộn cũng sẽ bị căn cứ VIP sang bằng thôi. Bọn chúng tuyệt đối sẽ không để căn cứ nào mạnh hơn chúng! Bọn chúng nói, nếu các ngươi dám thu giữ đám người này, họ sẽ đem các ngươi trở thành đối địch!”

Hạ Anh, lúc này cũng đoán ra được, cái người không ra người thi không ra thi này thật ra không phải kẻ xấu, chỉ là… hắn bị ép buộc mà thôi.

Vừa nghĩ vậy, Hạ Anh liền thử lên tiếng:

“Ngươi nếu không muốn làm hại ta thì buông ta ra đi, ngươi nắm cổ ta như vậy rất khó chịu!”

Người quái dị lắc đầu: “Không được! hắn ta rất mạnh, ta không đánh lại hắn, cũng không khống chế được hắn. Nếu ta buông cô ra, hắn ta sẽ giết ta. Ta chết không sao, nhưng nếu ta chết, con gái của ta sẽ phải ra sao đây? Ta chết rồi, bọn chúng cũng sẽ không bảo vệ hay chăm sóc cho con gái của ta nữa, có khi chúng sẽ đem con gái của ta trở thành vật để họ thí nghiệm giống như ta. Ta mới không muốn để chuyện này xảy ra…”

Hạ Anh thở dài, đột ngột lại nói: “Nếu tôi không lầm thì dị năng của anh là hệ niệm lực khống chế có phải không? chắc đã là cấp năm rồi? Tôi nghĩ, với thực lực này của anh anh đã thừa sức để đi tìm hiểu những chuyện mà anh muốn biết, vậy vì sao anh không tự đi tìm hiểu, cớ gì lại đi theo bọn tôi? Lại còn dùng cách này để hỏi chuyện?”

“Ta đã thử rồi, đã đi tới cái cửa hàng kia tìm hiểu, nhưng tìm không ra, nhưng ta nhìn thấy ở trong đó có một con tang thi cũng có khả năng điều khiển khống chế ý thức giống ta. Dù nó không mạnh bằng ta, nhưng nó rất đặc biệt…”

Hạ Anh hoảng hồn một chút: “Vậy con tang thi đó thế nào? Anh đã giết nó?” Trong bụng thầm hô không tốt!

“Làm sao có thể… ta chỉ có khả năng khống chế, không có sức chiến đấu, làm sao có thể giết được con tang thi giống con người kia…”

Hạ Anh lén thở ra một hơi, an tâm đôi chút.

Lúc này Ngôn Hành lại lên tiếng: “Thứ ngươi hỏi ta ta cũng không biết, người thần bí là người nào bọn ta cũng đang đi điều tra”

“Ngươi không cần gạt ta, nếu các ngươi không có người chỉ điểm, làm sao các ngươi biết được tinh hạch tang thi hệ niệm lực có thể kiểm tra được người bị nhiễm virus độc hay không, thứ mà bọn người độc ác kia phải nghiên cứu tận mấy tháng trời mới nghiên cứu ra được.”

Ngôn Hành không lên tiếng đáp trả, mà Hạ Anh khi nghe câu này thì lại chột dạ.. thầm nghĩ, nếu cứ nói những chuyện này, thế nào một hồi cũng sẽ bị lộ chuyện của mình, vì thế liền quyết định, không thể để bản thân cứ làm con tin trong tay giặt được. Cần phải thoát khỏi sự khống chế của tên quái dị này trước, rồi mới tính. Cách tốt nhất vẫn là trốn vào trong không gian..

Vừa nghĩ thông, Hạ Anh liền dùng ý niệm lắc mình vào không gian..

Nhưng… Hạ Anh kinh hoảng…

Nhiều hơn nữa, cái người quái lạ kia… hoàn toàn bị hóa đá…

Từ trước tới giờ, không gian của Hạ Anh chỉ có thể chứa vật chết không chứa vật sống, nhưng hiện tại vì sao cô vào không gian rồi, mà cái người kia cũng đi theo cô vào đây được? Ngón tay giữ chặt cái cổ của cô vẫn còn?!.

Hạ Anh sửng sốt thì sửng sốt, nhưng bừng tỉnh lại rất nhanh, thử động một cái, kêu một tiếng. Nhưng người kia vẫn không có phản ứng gì. Hạ Anh lúc này tạm thời thở phào, cẩn thận đem cánh tay cái người kia mở ra, sau đó thoát khỏi trói buộc, quay đầu nhìn lại…

Trong không gian sáng bừng, hình dáng dọa người của cái người quái dị hiển lộ rõ ràng trước mắt. Nhưng mà… cô ngược lại không thấy sợ hãi như ban nãy, đồng thời cô cũng phát hiện, cái người quái dị này… nhưng không có hơi thở, thân thể của hắn hiện giờ cương cứng như nước đã đóng băng…

Vừa đảo mắt, lại thấy một khoảng trời rộng mênh mông vô tận… lúc trước do chứa quá nhiều đồ cho nên không gian có vẻ chật hẹp không còn nhiều chỗ trống, mà hiện tại… lại có thật nhiều khoảng trống.

Không gian đã lớn ra thêm!

Không gian thăng cấp?!

Đây là suy nghĩ hiện tại của Hạ Anh, cũng chỉ có nguyên nhân này mới có thể giải đáp được những chuyện kỳ quái vừa xảy ra…

Hạ Anh kinh hỷ, cô không rõ ràng vì sao không gian đột nhiên thăng cấp, nhưng mà… hiện tại đúng là đã thăng cấp rồi, cô cảm nhận được như vậy…

Nghĩ lại… có phải do hôm nay cô bị thao túng, rồi dùng ý niệm chống chọi lại nhiều lần, vì sự việc hy hữu này mới khiến cô kích phát được ý niệm, đột phá lên cấp dị năng? Nhớ đời trước lúc thăng cấp lên dị năng cấp tám cũng là bị tình huống tương tự giống như vậy…

Không gian lên cấp, có thể đem người sống vào đây?

Đây là câu hỏi hiện lên nhanh trong đầu…

Xoay người nhìn lại cái người đem mình bắt làm con tin kia, hắn vây giờ giống như bức tượng, không có hơi thở, cứng đơ không nhút nhích, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn vào khoảng không phía trước, hoàn toàn giống một bức tượng sáp.

Hạ Anh đi một vòng nghiên cứu bức tượng người quái dị. Đột nhiên!…

 

Chương kế>>