Chương 16: Té xỉu
Thẳng đến khi Tạ Thanh Phong kéo Tạ Chính vào, người Lý gia mới có vài phần do dự.
Không vì cái gì khác, chỉ bởi vì bọn họ không dám đánh cược.
Tạ gia Trương thị cùng Lâm Nương không đáng sợ, Tạ thị tộc nhân ở Đại Dương thôn có quyền lên tiếng, nhưng ở Ngưu Thạch thôn, Tạ gia tính cái rắm! Nếu dám đánh tới cửa, bọn họ Ngưu Thạch thôn cũng không phải dễ bắt nạt!
Nhưng Tạ Chính lại không giống nhau. Nàng tuy rằng nghèo, nhưng nàng chính là tú tài! Có được quyền gặp quan không quỳ xuống không nói, còn có thể trực tiếp đi gặp Huyện lão gia.
Ai cũng không dám chắc nàng có thể vì Tạ Cẩu Nhi mà đứng ra hay không. Nếu thật sự chạy đến huyện nha trạng cáo, vậy mấy tiểu dân như bọn họ thật đúng là không dám chọc.
Tạ Thanh Phong thấy cuối cùng người Lý gia cũng có chút lưỡng lự, chủ động đưa cho bọn họ một bậc thang:
“Bá nương, ngài cũng là người đã nhìn ta lớn lên, Nhị Nha tỷ cũng là thân sinh nữ nhi của ngài. Chúng ta trước kia là người một nhà, hiện tại đương nhiên cũng vẫn là người một nhà mà. Ngài cứ xem như nể tình trước kia, thả chúng ta đi thôi.”
“Ngài xem, ngài lập tức sẽ đi trấn trên hưởng ngày lành, bộ xiêm y này của ngài thật là đẹp. Bọn ta cả đời này cũng chưa chắc đã có thể mặc được loại vải tốt như vậy. Nếu ta và Nhị Nha không trở về, sư phụ cùng nãi nãi tìm tới, ngài cũng chẳng dễ sống, có phải không?”
Lý Đại Quyên nhéo nhéo khăn tay, quả thật, nàng cùng Trương thị sớm chiều ở chung hơn mười năm, Tạ Cẩu Nhi chính là tâm can của bà.
Trương thị đuổi nàng ra khỏi Tạ gia nhưng vẫn niệm tình cảm mấy năm nay, cho nàng tám lượng bạc, cũng coi như giữ thể diện cho nàng. Nếu Tạ Cẩu Nhi xảy ra chuyện ở chỗ nàng, thật sự có khả năng sẽ mang phiền toái đến cho nàng.
Nàng còn muốn đến trấn trên làm thiếu nãi nãi hưởng phúc đâu, cũng không thể để đám tiện nhân này quấn lấy mình.
“Thôi thôi, hôm nay liền tha cho các ngươi một lần.” Lý Đại Quyên phất phất tay, ý bảo người trong nhà thả Nhị Nha ra.
Ngay sau đó, giọng nàng lại trở nên lạnh lùng:
“Hôm nay cho các ngươi đi cũng được, nhưng sau này đừng lại đến tìm ta. Nếu không, sẽ không đơn giản như hôm nay đâu.”
“Tạ bá nương, ta xin hứa, sau này chúng ta cầu về cầu, đường về đường, từ nay hai bên không còn liên quan!” Tạ Thanh Phong hướng Lý gia người ôm quyền, động tác không nhanh không chậm, thân hình nhỏ bé đứng thẳng tắp, không có nửa phần sợ hãi.
“Được, các ngươi đi đi.”
Tạ Thanh Phong lập tức nhanh chóng đỡ Nhị Nha rời khỏi Lý gia. Mắt thấy bóng dáng hai tỷ đệ càng lúc càng xa, Nhị cữu liếm liếm môi, có chút thất vọng:
“Cứ thế thả bọn họ đi sao? Lỡ bọn họ trở về rồi lại tìm chúng ta gây phiền phức thì làm sao?”
Lý Đại Quyên trừng mắt nhìn đệ đệ:
“Không thả thì làm sao? Lỡ Tạ Chính náo đến chỗ Huyện lão gia, ngươi đi ngồi tù à?”
Lúc Tạ Thanh Phong nói mình đã bái Tạ Chính làm sư, Lý Đại Quyên thật ra vẫn có vài phần nghi ngờ tiểu tử này đang lừa người. Nhưng quan sát kỹ lại thấy cũng không giống.
Khi nàng rời khỏi Tạ gia, tiểu tử này nói chuyện còn chưa văn vẻ như vậy. Vừa rồi Tạ Cẩu Nhi quả thật có vài phần dáng vẻ của người đọc sách, phỏng chừng chuyện bái sư tám chín phần mười là thật.
Nàng sắp thành thân, vào đúng lúc này mà dính phải một vụ kiện tụng thì chẳng hay ho gì. Nghe nói Hứa gia còn có hạ nhân hầu hạ, sau này nàng chính là người làm thiếu nãi nãi hưởng phúc, sao có thể để mấy chuyện này làm hỏng thanh danh?
“Không dám, không dám.” Nhị cữu rụt cổ.
Nhà lao một khi đã vào thì người bình thường không phải muốn ra là ra được, ở bên trong không chết cũng phải lột một lớp da.
“Được rồi, vào ăn cơm đi. Người Hứa gia đến đây mà một đũa cũng chưa động tới. Nhà ta lâu lắm mới làm được một mâm cỗ ngon như vậy, để lâu lại chẳng ăn được nữa.”
Lý thị thấy con trai mình ở trước mặt Lý Đại Quyên chẳng có chút tiền đồ nào, có phần không nhìn nổi, vội vàng gọi mọi người vào ăn cơm.
Có điều con trai tuy rằng không nên thân, nhưng nữ nhi lại có tiền đồ!
Vẫn là nữ nhi có bản lĩnh, thế mà lại trèo được lên Hứa gia! Cha của con rể chính là chưởng quầy tửu lâu Hoa Cúc ở trấn trên, ở Võ Liên trấn, ai mà chẳng biết tửu lâu Hoa Cúc?
Nữ nhi gả vào đó, sau này chính là đại nãi nãi đương gia. Tùy tiện dìu dắt đệ đệ một chút, cho dù chỉ làm chạy bàn trong tửu lâu cũng có thể kiếm được không ít bạc. Lý gia bọn họ về sau cũng là người trên trấn rồi!
Vẫn phải nói, cái bụng của mình thật lợi hại.
Trên cây, tiếng ve kêu hết đợt này đến đợt khác, âm thanh bén nhọn dồn dập đâm thủng bầu không khí oi bức, tựa như muốn xuyên thấu màng tai người ta.
Tạ Thanh Phong dùng thân hình nhỏ bé đỡ Nhị Nha đi càng lúc càng xa. Thẳng đến khi không còn nhìn thấy phòng ốc của Lý gia nữa, nàng mới nhẹ nhàng thở phào, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.
“Tỷ, chúng ta nghỉ một lát.”
Tạ Thanh Phong mới ba tuổi, thân thể này đi một đoạn đường xa như vậy, thể lực đã rõ ràng chống đỡ không nổi, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
“Được.”
Nhị Nha liên tục gật đầu. Là nàng không suy xét chu toàn, đáng lẽ nàng phải ôm Cẩu Nhi đi mới đúng.
Hiện giờ địa vị của Tạ Thanh Phong trong lòng nàng đã cao đến vô cùng.
Trước kia nàng vẫn luôn cho rằng mình là tỷ tỷ, nhất định phải bảo vệ đệ đệ. Nhưng vào lúc bản thân tuyệt vọng nhất, Tạ Thanh Phong với thân hình nhỏ bé này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, giống như một tia sáng.
Từ nay về sau, Cẩu Nhi đệ đệ chính là người quan trọng nhất của nàng, là người mà nàng nguyện ý đánh đổi tính mạng để bảo vệ.
Cẩu Nhi rõ ràng đã sớm mồ hôi đầy trán, từng giọt lớn như hạt đậu lăn xuống, nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn gắt gao nắm lấy ống tay áo nàng. Khi ở nhà bà ngoại cùng đám người kia giằng co, trong mắt nàng không có nửa phần lùi bước, tựa như muốn dùng thân hình bé nhỏ của mình chống đỡ cho nàng một mảnh trời.
Nhị Nha ngồi phịch xuống dưới gốc cây, lúc này mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Nàng đang định ôm Cẩu Nhi lên đùi, lúc này mới phát hiện sau lưng Cẩu Nhi đã ướt đẫm mồ hôi.
Bộ quần áo màu xám nhạt đã biến thành màu xám đậm.
Rõ ràng hai người đã đi đến chỗ râm mát, nàng thậm chí đã cảm thấy có chút mát lạnh, thế nhưng trán Tạ Thanh Phong vẫn không ngừng toát mồ hôi.
Nhị Nha sờ sờ bàn tay nhỏ của nàng, phát hiện bàn tay ấy thế mà đang không ngừng run rẩy.
Cẩu Nhi… hình như đang run?
“Cẩu Nhi, đệ cảm thấy thế nào?”
Nhị Nha run giọng hỏi, dùng tay không ngừng xoa xoa bàn tay lạnh lẽo của Tạ Thanh Phong, nhưng nàng phát hiện thế nào cũng không thể làm ấm lên được.
Tạ Thanh Phong ngồi xuống xong chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nặng nề đến mức chỉ muốn ngủ. Nàng chỉ nghe thấy Nhị Nha ở bên tai mình ríu rít, không biết đang nói gì, liền phất phất tay muốn nàng yên tĩnh một chút.
Nhưng nàng phát hiện mình ngay cả một câu cũng không nói nên lời.
Giây tiếp theo, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối.
“Cẩu Nhi! Cẩu Nhi!”
Thân thể Tạ Thanh Phong nháy mắt mềm nhũn xuống, khiến Nhị Nha sợ hãi đến hồn vía lên mây. Nàng cũng không dám trì hoãn, lập tức bế Cẩu Nhi lên, chạy thẳng về nhà.
Nàng dùng tốc độ nhanh nhất trong đời mà chạy, trong mắt đã ngập đầy nước mắt. Nếu Cẩu Nhi xảy ra chuyện gì bất trắc, cả đời này nàng cũng sẽ không tha thứ cho chính mình!
Tuy rằng chỉ mất khoảng mười lăm phút để chạy về nhà, nhưng đối với Nhị Nha mà nói, quãng thời gian ấy lại dài như mấy năm.
Trong đầu nàng lúc này chỉ toàn là bóng dáng Cẩu Nhi ở nhà bà ngoại, kiên định đứng ra che chở cho nàng.
Cẩu Nhi không thể xảy ra chuyện.
Không thể xảy ra chuyện!
Rốt cuộc, căn nhà gạch xanh của Tạ gia cũng hiện ra trước mắt.
Nhị Nha lập tức lớn tiếng kêu:
“Tỷ —— nãi —— thẩm —— mau tới! Cứu mạng!”
Trương thị và Lâm Nương vừa hay đang ở nhà nghỉ một lát. Nghe thấy tiếng kêu, hai người cùng Đại Nha lập tức từ trong phòng chạy ra.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả ba người đều sững sờ.
Hai đứa trẻ trong nhà lúc này trông chật vật vô cùng. Cẩu Nhi nằm mềm nhũn trên người Nhị Nha, bất tỉnh nhân sự, còn khuôn mặt Nhị Nha thì đã sưng đỏ đến mức gần như không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu.
Hai đứa trẻ giống như vừa từ nơi nào chạy nạn trở về, bộ dạng ấy quả thực khiến người ta kinh hãi.
………
Mã ID của bài viết này là: 38853
