Chương 39: Một ngàn lượng
“800 lượng lần đầu tiên!”
“800 lượng lần thứ hai!”
Trương thị ở trên đài bẻ ngón tay hô, phương thuốc này hẳn là không có gì bất ngờ sẽ rơi vào tay Phúc Mãn Thiên tửu lâu. Ngay lúc nàng chuẩn bị hô lần thứ ba, chưởng quầy Phúc Lai Tửu Lâu đột nhiên tăng giá.
“Một ngàn lượng!”
“Oa ——”
Dưới đài lập tức một mảnh ồ lên.
Đây là giá trên trời đi! Một ngàn lượng!!!!
Lần này vậy mà tăng hẳn hai trăm lượng?! Chưởng quầy Phúc Lai Tửu Lâu không có việc gì đấy chứ? Có phải uống say chưa tỉnh không? Hay là đột nhiên trúng tà rồi?
Đối diện, chưởng quầy Phúc Mãn Thiên bị kinh ngạc đến mức suýt nữa ngã khỏi ghế. Lão Vương này uống lộn thuốc rồi sao? Đại tràng heo kho này tuy hương vị quả thật không tệ, nhưng cũng đâu đến mức phải bỏ ra một ngàn lượng để mua chứ!
“Vị này… chưởng quầy, ngài xác định sao? Một ngàn lượng?!” Giọng Trương thị lúc nói chuyện cũng run lên.
Nếu không có Lâm Nương đỡ, bà thậm chí còn có chút đứng không vững.
Kỳ thật Lâm Nương cũng có chút đứng không vững.
Đây chính là một ngàn lượng bạc a!
Nàng nằm mơ cũng chưa từng nghĩ phương thuốc này có thể kiếm được một ngàn lượng!
Mấy thế hệ người không ăn không uống cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền như vậy! Vậy mà chỉ bằng một phương thuốc đại tràng heo kho đã kiếm ra được ngần này?!
“Xác định. Đợi lát nữa ngài cùng ta đi một chuyến tới tiền trang. Ta không mang theo nhiều tiền mặt như vậy, chúng ta trực tiếp tới tiền trang làm thủ tục.” Vương chưởng quầy rất khách khí nói.
“Còn có ai muốn tiếp tục cạnh giá không?”
Dưới đài im phăng phắc.
“Một ngàn lượng lần đầu tiên!”
“Một ngàn lượng lần thứ hai!”
“Một ngàn lượng lần thứ ba!”
“Thành giao!”
Chưởng quầy Phúc Mãn Thiên nghĩ trăm lần cũng không hiểu. Bỏ ra một ngàn lượng mua phương thuốc đại tràng heo kho này, chẳng lẽ đầu óc lão Vương bị hỏng rồi?! Hay là muốn tranh hơn thua mà phát điên?
Chủ nhân bảo hắn tới mua phương thuốc cũng chỉ phê cho hắn tám trăm lượng bạc. Nếu Phúc Lai Tửu Lâu chỉ tăng thêm vài chục lượng bạc, hắn còn có thể tự bỏ tiền túi bù thêm một chút để mua phương thuốc này.
Nhưng đối phương trực tiếp tăng thêm hai trăm lượng bạc!
Trong mắt chưởng quầy Phúc Mãn Thiên, lão Vương quả thực chính là kẻ điên!
Hắn tuyệt đối không tin chủ nhân của lão Vương sẽ thật sự cho hắn một ngàn lượng để mua một phương thuốc như vậy.
Chẳng lẽ đối phương có âm mưu gì?
Hay là phương thuốc đại tràng heo kho này còn có điều gì cổ quái?
“Chúc mừng lão Vương bỏ ra một ngàn lượng mua được phương thuốc đại tràng heo kho này a!” Chưởng quầy Phúc Mãn Thiên cố ý nhấn mạnh ba chữ “một ngàn lượng”, giọng điệu rõ ràng mang theo ý cười nhạo chưởng quầy Phúc Lai Tửu Lâu là kẻ ngốc. “Không biết phải bán bao nhiêu phần mới có thể hồi vốn đây?”
Chưởng quầy Phúc Lai Tửu Lâu đương nhiên nghe ra ý trào phúng trong lời đối phương, “Đây là chuyện của Phúc Lai chúng ta, không nhọc chưởng quầy Phúc Mãn Thiên phải bận tâm. Ngài vẫn nên quản cho tốt nhi tử của mình đi.”
Người khác không biết chuyện xấu trong nhà hắn, chẳng lẽ hắn còn không biết sao?
Hắn cho rằng để con trai mình cưới một nữ nhân nông thôn, là có thể che giấu chuyện tiểu nhi tử nhà hắn là loại người bị nam nhân làm chuyện kia sao?
“Ngươi!”
Chưởng quầy Phúc Mãn Thiên nghiến chặt răng, cơn giận dữ như sắp lập tức phun trào. Hắn đang chuẩn bị chửi ầm lên thì trong đầu chợt nghĩ đến tiền đồ khoa cử của đại nhi tử, lửa giận trong nháy mắt bị hắn mạnh mẽ đè xuống.
Trên mặt còn phải cố nặn ra một tia mỉm cười cứng đờ: “Được, vậy chúc Phúc Lai Tửu Lâu sinh ý ngày càng phát đạt!”
Chưởng quầy Phúc Lai Tửu Lâu chỉ nhàn nhạt nói:
“Đa tạ, nhất định sẽ.”
“Hừ!”
Chưởng quầy Phúc Mãn Thiên hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Chỉ là một phương thuốc đại tràng heo kho, vậy mà bán ra một ngàn lượng bạc!
Món đại tràng heo kho này triệt để nổi danh ở Võ Liên trấn, thậm chí còn truyền tới những trấn khác.
Những người trước giờ vẫn kiên trì cho rằng đại tràng heo kho là thứ chỉ có người hạ tiện mới ăn, lúc này cũng không khỏi tò mò rốt cuộc đại tràng heo kho có hương vị gì, mà lại có thể bán ra cái giá trên trời như vậy!
Một ngàn lượng bạc tới tay, người Tạ gia vẫn còn chìm đắm trong cảm giác hư ảo, không chân thật.
Này… thật sự là ngân phiếu một ngàn lượng!!!!
Trương thị run rẩy đôi tay, gắt gao nắm lấy tờ ngân phiếu có mệnh giá lớn này: “Cẩu Nhi, số tiền này chúng ta nên dùng thế nào đây?”
Tạ Thanh Phong cũng cực kỳ hưng phấn, đây chính là cảm giác đang nghèo khó chợt giàu lên sao?!
“Nãi, bằng không chúng ta trước lấy ra năm mươi lượng để sau này thường dùng, số còn lại thì cứ gửi vào tiền trang trước. Sau này nếu chúng ta còn có chuyện gì muốn làm, lại lấy ra dùng.”
“Bằng không chúng ta trực tiếp mang theo một ngàn lượng này trở về, thật sự cũng không quá an toàn.”
Tiền trang của Thánh Nguyên Triều vẫn tương đối đáng tin cậy, đều do quan phủ thống nhất quản lý, tính chất cũng tương tự ngân hàng thời hiện đại. Bách tính cũng rất tín nhiệm tiền trang do quan phủ quản lý.
“Cẩu Nhi nói đúng, không có chỗ nào an toàn hơn tiền trang.” Lâm Nương cũng tán đồng cách làm của Tạ Thanh Phong. Nếu một ngàn lượng này bị tên trộm nào đó lấy mất, các nàng phỏng chừng sẽ tức chết.
Số tiền này quá nhiều, quả thật cũng nằm ngoài dự đoán của Tạ Thanh Phong. Tuy rằng Thánh Nguyên Triều xử phạt rất nặng đối với trộm cắp cướp bóc, cũng có pháp chế bảo đảm, nhưng nàng cảm thấy vẫn nên trở về cầu tộc trưởng che chở một phen.
Tạ tộc tuy rằng có rất nhiều tộc nhân tương đối nghèo, nhưng qua mấy năm quan sát, Tạ Thanh Phong phát hiện trong tộc vẫn có không ít tộc lão có chút tiền tích góp. Nếu không thì mỗi lần tế tự cũng không thể bày ra nhiều bàn tiệc như vậy.
Mỗi lần tế tự đều phải tốn một hai trăm lượng bạc.
Phúc Lai Tửu Lâu
Trong đại đường người đến người đi chen chúc, tiếng ồn ào hết đợt này đến đợt khác. Chưởng quầy vừa trở về tửu lâu, đã có một tiểu nhị cúi người hành lễ nói:
“Vương chưởng quầy, chủ nhân đang chờ ngài ở lầu hai.”
“Ừ, ta biết rồi, ta lên ngay.”
Vương chưởng quầy ngay từ lúc hô lên mức giá một ngàn lượng đã biết sau khi trở về nhất định sẽ bị chủ nhân gọi tới hỏi chuyện.
“Lão Vương, nói một chút đi, vì sao lại tiêu một ngàn lượng?”
Chủ nhân Phúc Lai Tửu Lâu ở Võ Liên trấn là một nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi, dưới mũi để hai chòm ria mép. Người này chính là một vị chủ nhân nổi tiếng keo kiệt, đúng kiểu vắt cổ chày ra nước.
Vương chưởng quầy cung kính đáp:
“Chủ nhân, lúc đầu ta vốn định làm theo chỉ thị của ngài, nhiều nhất không vượt quá bảy trăm lượng để mua phương thuốc kia. Nhưng Tạ gia tiểu nam hài kia đột nhiên ở bên cạnh ta nói một câu gì đó về khử tanh…”
“Nói thật, chủ nhân, lúc ấy đầu óc ta lập tức như nổ tung. Phương thuốc kia nếu có thể loại bỏ được mùi tanh hôi của đại tràng heo, vậy chắc chắn cũng có thể khử được mùi tanh của rất nhiều loại nguyên liệu khác! Nếu vậy chúng ta chẳng phải sẽ kiếm lớn sao!”
“Phương thuốc này cũng có thể hiến cho Lục hoàng…”
“Nếu bên trên không cần, ngài lần trước chẳng phải từng nói đại chủ nhân oán giận chúng ta ở phủ chuyên bán thịt dê, bị Tri phủ đại nhân chê mùi tanh quá nặng sao? Nếu phương thuốc này có thể khử được mùi của thịt dê, vậy chẳng phải chúng ta cũng sẽ được Tri phủ đại nhân coi trọng hơn sao!”
Tay của tửu lâu ở kinh thành không thể vươn dài tới như vậy, cũng sẽ không quản chuyện của bọn họ. Mỗi năm bên kia chỉ biết tới lấy phần chia hoa hồng cố định.
Phúc Lai Tửu Lâu ở Ứng Phong phủ muốn tiếp tục tồn tại và phát triển, nhất định phải lấy lòng Tri phủ đại nhân.
Nếu không, những tửu lâu khác sẽ có thể thay thế ngươi bất cứ lúc nào.
Chủ nhân Phúc Lai Tửu Lâu ở Võ Liên trấn, từ vẻ mặt vốn có chút trách cứ chưởng quầy, sau khi nghe xong một phen giải thích của hắn, đột nhiên cười ha hả.
“Được! Lão Vương! Không uổng công ta bồi dưỡng ngươi lâu như vậy! Có tiến bộ, có tiến bộ!”
“Chuyện này làm rất tốt. Nếu Tri phủ đại nhân thật sự vì thế mà nhìn chúng ta bằng con mắt khác, ba tháng tiền tiêu vặt của ngươi sẽ tăng gấp đôi!”
“Tạ chủ nhân!”
Mà bên kia, chưởng quầy Phúc Mãn Thiên khách điếm sau khi bị lão Vương làm cho nghẹn một bụng tức, về đến nhà lại nhìn thấy Lý Đại Quyên, người đã gả làm vợ tiểu nhi tử của hắn, thì càng thêm tức giận.
“Không có việc gì thì ở trong viện đi, đi tới đi lui làm gì? Cút về viện của ngươi cho ta!”
Lý Đại Quyên ấm ức vô cùng.
Cha chồng chẳng lẽ không nhìn thấy nàng còn đang xách thùng quần áo sao? Sân này lại là đường nhất định phải đi qua để tới phòng giặt, trong thùng còn là quần áo của cả nhà!
“Cha… Ta đang định đi…”
Nàng còn chưa nói xong, chưởng quầy Phúc Mãn Thiên đã mất kiên nhẫn phất tay.
“Ta không muốn nghe ngươi giải thích, mau cút, mau cút! Đừng có đứng trước mặt ta làm ta chướng mắt!”
…………….
Mã ID của bài viết này là: 38911
