Chương 88 Thần biết tội
Thích Tân Bạch quỳ sát đất không dám đứng dậy, trong giọng nói toàn là hoảng sợ: “Thần biết tội……. Bệ hạ thứ tội! Là thần làm việc bất lực, phụ lòng tín nhiệm của bệ hạ, thần trăm triệu không dám có ý nghĩ như vậy a! Bệ hạ thứ tội!”
Trong điện yên tĩnh một mảnh, Tiêu Khang Nguyên cũng không nói lời nào, ngón tay chậm rãi gõ lên mặt bàn. Từng tiếng trầm đục phảng phất như nhịp trống tượng trưng cho vận mệnh của Thích Tân Bạch, mang theo sức uy hiếp khiến người ta không dám chống lại.
Sau lưng Thích Tân Bạch đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, đầu gắt gao chống xuống mặt đất không dám ngẩng lên, sợ vị quân vương hỉ nộ vô thường trước mặt chỉ cần một câu liền lấy đi tính mạng của hắn.
Tiêu Khang Nguyên mắt sáng như đuốc, thấy bộ dáng hèn nhát này của hắn lại càng nghĩ càng giận. Đột nhiên, hắn ném cây bút trong tay, chuẩn xác đập về phía Thích Tân Bạch đang quỳ bên dưới. Cây bút xẹt qua không trung thành một đường cong sắc bén.
“Cút cho trẫm!”
“Là…… Tạ Thánh Thượng!” Thích Tân Bạch vội vàng quỳ rạp xuống đất dập đầu, đến thở mạnh cũng không dám, bước chân lảo đảo lui về phía ngoài điện.
Sau khi Thích Tân Bạch rời đi, cơn giận của Thánh Nguyên Đế Tiêu Khang Nguyên vẫn chưa tiêu tan. Hắn hơi nheo mắt: “Tiểu Mai Tử.”
“Ai! Vạn tuế gia” Thái giám Mai Kiến An vội vàng từ phía sau Tiêu Khang Nguyên bước ra.
“Rốt cuộc đây là thiên hạ của trẫm, hay là thiên hạ của đám thế gia đại tộc kia?” Tiêu Khang Nguyên vuốt ve chiếc nhẫn ban chỉ, ánh mắt mang theo ý vị khó dò.
“Tự nhiên là thiên hạ của Thánh Thượng!” Mai Kiến An vội vàng quỳ xuống đáp.
“Hừ! Có người lại không nghĩ như vậy.” Tiêu Khang Nguyên hừ lạnh một tiếng.
Lâm Mậu Đức lão già kia, càng ngày càng không biết thu liễm, thật sự cho rằng hắn không thu thập được bọn họ sao?
Mai thái giám mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cũng không nói lời nào. Thánh Thượng tín nhiệm hắn mới để hắn hầu hạ bên cạnh, hắn cũng không thể ngu ngốc mà đứng ra nói tiếp.
Làm nô tài, phải có giác ngộ của một kẻ làm nô tài.
Thánh Nguyên Đế hơi giơ tay, nheo mắt trầm ngâm một lát rồi nói: “Truyền ý chỉ của trẫm, tháng sau trẫm muốn đến Hàn Nha thư viện giảng bài.”
“Nhạ!” Mai thái giám vội vàng đáp lời.
Thích Tân Bạch trở về phủ, lập tức sai người trong phủ đến Lâm phủ mời Lâm các lão tới.
Mười lăm phút sau, một lão nhân mặc trường bào màu tím trang trọng, bên hông thắt đai ngọc, chậm rãi bước tới. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, ánh mắt sâu thẳm mà uy nghiêm, phía sau đi theo vài tên tùy tùng thần sắc cung kính.
“Không biết Toại Chi vội vàng gọi lão phu tới, có chuyện gì vậy?” Toại Chi là tự của Thích Tân Bạch.
Lâm Mậu Đức một đường đi tới, mọi người đều cúi người hành lễ. Ông hơi gật đầu, ánh mắt đảo qua mọi người.
“Lão sư, hôm nay Thánh Thượng triệu học sinh vào cung…….” Thích Tân Bạch đem toàn bộ chuyện xảy ra trên điện hôm nay kể lại cho Lâm Mậu Đức: “Lão sư, chúng ta bảo những người phía dưới thu liễm một chút đi, Thánh Thượng dường như….. rất tức giận.”
“Hàn Nha thư viện có hơn trăm học sinh được miễn thi?! Chuyện này vì sao không có ai nói với ta?” Lâm Mậu Đức không vui nhìn quét đám phụ tá phía sau.
“Này……” Các phụ tá hai mặt nhìn nhau. Bọn họ cho rằng chuyện này cũng không quan trọng, dù sao Tiều Hoành Tuấn đã về hưu, bất kể thế nào cũng sẽ không còn uy hiếp được bọn họ.
Một người phụ tá đang định giải thích, Lâm Mậu Đức đã xua tay, ý bảo hắn không cần nói.
“Nếu chuyện đã đến nước này, việc trước mắt chỉ có thể tìm cách bù đắp.” Lâm Mậu Đức trầm tư một lát: “Vị trí của Lưu Lương có phải đã lâu không động tới rồi không? Tìm một thời cơ đưa hắn lên.”
“Lão sư, Lưu Lương người này chính là kẻ cương trực nhất trong đám hàn môn. Nếu đưa hắn lên, chúng ta còn có ngày lành sao?” Thích Tân Bạch thấp giọng nói, đối với vị lão sư ruột thịt của mình cũng không hề e dè.
Lưu Lương hiện giờ đúng lúc đang ở tuổi tráng niên, đã là Lại Bộ Viên ngoại lang, quan ngũ phẩm. Nghiệm Phong Lang trung vừa lúc đang có vị trí trống, nếu thăng lên thì chính là Nghiệm Phong Lang trung, chính ngũ phẩm.
Đừng nhìn chỉ là quan ngũ phẩm, quyền lực của chức này lại không hề nhỏ!
Lại Bộ Nghiệm Phong Tư Lang trung trực tiếp chưởng quản các công việc liên quan đến phong tước, thế chức, ân ấm, khó ấm, thỉnh phong, quyên phong của quan viên, cùng với việc xét duyệt.
Đây chính là trực tiếp nắm chặt chỗ yếu của đám thế gia bọn họ!
Cái chức vị này tốt nhất là phải nắm trong tay bọn họ nha. Nếu để Lưu Lương lên đó, bọn họ phỏng chừng sẽ bị hắn chỉnh cho chết.
“Không đẩy hắn lên, Thánh Thượng có thể bớt giận sao?” Lâm Mậu Đức liếc mắt nhìn tên học sinh ngu dốt của mình.
Thật là ngu xuẩn như heo.
Nếu không phải phụ thân hắn cung cấp cho bọn họ nguồn tiền tài cuồn cuộn không ngừng, Thích Tân Bạch sao có thể nhập các?
Hôm nay Thánh Thượng gọi Thích Tân Bạch vào điện mà không gọi hắn, cũng đã nói rõ vấn đề.
Lần này Thánh Thượng thật sự nổi giận, cố ý mượn miệng Thích Tân Bạch để cảnh cáo hắn đấy!
Tiều Hoành Tuấn vẫn thật có phúc, bị bọn họ lục soát ra nhiều chứng cứ phạm tội như vậy, Thánh Thượng vẫn bảo toàn tính mạng cho hắn.
“Được rồi, lão sư, ta nghe ngài.” Thích Tân Bạch nhìn Lâm Mậu Đức nói.
Hàn Nha thư viện, Trí Viễn Hiên.
Bên cửa sổ đặt một chiếc ghế bành lấy gỗ chắc làm khung, sàn nhà lát bằng những phiến đá xanh, bốn phía đều là kệ sách, bên trên bày đầy sách cổ kinh điển.
Một chiếc án thư gỗ nặng nề đặt giữa phòng, Tiều Hoành Tuấn ngồi trên ghế trước bàn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Kẽo kẹt ——”
Cửa phòng Trí Viễn Hiên bị đẩy ra, phó viện trưởng Vạn Cảnh vội vội vàng vàng chạy vào, giọng đầy kinh hỉ: “Viện trưởng!”
“Chuyện gì?” Tiều Hoành Tuấn nhíu mày. Vạn Cảnh lúc nào cũng như vậy, chẳng tuân thủ quy củ. Ông nói:
“Lần sau còn không gõ cửa, sang năm toàn bộ bổng lộc của ngươi đều bị phạt.”
“Vâng vâng vâng.” Vạn Cảnh liên tục gật đầu, nhưng hoàn toàn không để lời uy hiếp của Tiều Hoành Tuấn vào mắt: “Viện trưởng! Kinh thành bên kia truyền tin tới, Vạn tuế gia tháng sau muốn đến thư viện chúng ta giảng bài!”
“Ồ.” Tiều Hoành Tuấn chỉ khẽ gật đầu, cảm xúc cũng không có dao động quá lớn.
“Viện trưởng, ngài biết từ trước rồi?” Vạn Cảnh thử hỏi.
“Không.” Tiều Hoành Tuấn thản nhiên nói: “Nếu Thánh Thượng muốn tới, vậy chúng ta tiếp đãi cho tốt là được.”
“Được!” Vạn Cảnh vẫn rất hưng phấn. Sau khi viện trưởng về hưu, những đối thủ trước kia từng đắc tội đều ở trong tối ngoài sáng gây khó dễ cho bọn họ.
Thánh Thượng muốn tới, chứng tỏ ngài vẫn còn nhớ vị viện trưởng của chúng ta!
Vạn Cảnh đi rồi, Tiều Hoành Tuấn viết hai chữ lên giấy:
Thế gia.
Cuối cùng, ông vẫn bật cười.
Ông đã nói, người nên lo, không phải ông.
Tiều Hoành Tuấn vừa ngã xuống, con đường để học sinh hàn môn vươn lên đã bị thế gia đại tộc chèn ép đến ngày càng hẹp. Đến lúc đó, quyền lực thực sự của Thánh Nguyên Triều còn có phải họ Tiêu hay không, vậy thì chưa chắc.
Thánh Thượng nhất định sẽ đến Hàn Nha thư viện.
Tiều Hoành Tuấn nhìn hai chữ trên giấy, vẫn nhịn không được bật cười.
Lâm Mậu Đức, ngươi sẽ không cho rằng ta về hưu rồi thì mọi chuyện đều tốt đẹp đấy chứ?
————
Dưới chân núi thư viện có một trấn nhỏ, không lớn, nhưng chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ.
Hơn nữa trong trấn này còn có Phúc Lai khách điếm và Phúc Mãn Thiên khách điếm.
Tạ Thanh Phong cảm thán nói: “Hai nhà khách điếm này đúng là giống hai tỷ muội sinh đôi, như hình với bóng a, ngay cả Thanh Châu phủ loại trấn nhỏ này cũng có chi nhánh.”
“Cái này mà Thanh Phong ngươi cũng không biết sao?” Liên Ý Trí ra vẻ thần bí ghé sát bên tai Tạ Thanh Phong, nhỏ giọng nói: “Phúc Lai khách điếm là Nhị hoàng tử mở, Phúc Mãn Thiên khách điếm là Lục hoàng tử mở.”
“Ồ? Chuyện này có gì đặc biệt sao?” Tạ Thanh Phong nghi hoặc hỏi.
………..
Mã ID của bài viết này là: 39063
