Chương 62: Quy củ.

Edit: Daniel.

Beta: Hoa Anh Túc Độc.

Hoa Lôi lăn lộn tờ giấy trong tay suốt nhưng vẫn không hiểu.

Hoa Trường Niệm, Vạn thị, Hoa Vũ, Hoa Băng vây quanh hắn cũng không hiểu ra sao.

“Vân nhi, đây là cái gì a? Sao cha xem không hiểu?”

Đương nhiên là xem không hiểu, đâu là một kiện đồ của cung nỏ. Nàng lại không vẽ ra thành phẩm, ai có thể hiểu được?

Màu giấy trắng tuyên thành, màu đen tinh tế cón đường tròn có đường thẳng, hình thù kỳ quái.

Hoa Vân đem giấy thu hồi, gấp kỹ, bỏ vào túi nhỏ trong bao.

“Được rồi, dọn dẹp một chút vào thành thôi.”

“A?”

Sao lại vào thành.

Hoa Vân nhìn lên trời, sáng sủa không mây, là một ngày nắng đẹp.

“Mới có trận tuyết lớn thứ hai thôi, còn lâu như vậy, ai biết nó còn xuống núi nữa không. Lương thực nhà ta lại không nhiều lắm. Đi đến huyện thành mua nhiều một chút. Lo trước khỏi họa, nếu còn tuyết lớn, sợ là hết lương thực.”

Vạn thị chớp chớp mắt: Đúng vậy, mua như vật sẽ không lãng phí. Ai, đúng rồi, còn phải đi đưa trứng gà.”

Tuyết vừa mới tan, mặt đất lầy lội, tuy là đã có nắng nhưng vẫn lạnh đến xương. Học đường vẫn chưa nhập học, mà gia trưởng các hài tử cũng đau lòng luyến tiếc, Tằng tiên sinh lại không nghiêm khắc yêu cầu. Người một nhà liền dọn dẹp một chút rồi xuất phát khỏi cửa.

Chủ xe bò đau lòng đầu bò nhà hắn, sớm đã nói là không có xe, đến huyện thành chỉ có thể tự đi, hoặc là nửa đường mướn xe bò.

Hoa Vân liền nói: “Vẫn là nên mua chiếc xe.” Nước bùn đều bắn hết lên mặt giày.

Hoa Trường Niệm và Vạn thị liền không khỏi nhìn lồng ngực Hoa Lôi, nơi đó còn có thiết bài nhỏ của Tiền trang đó, chẳng lẽ hai anh em thật sự tự mua một xe về?

Hoa Trường Niệm và Vạn thị đem Hoa Vũ Hoa Băng đi bán trứng gà, Hoa Vân và Hoa Lôi lại đường ai nấy đi, ở huyện thành vừa hỏi thăm vừa đi.”

“Đại muội, ngươi tìm thiết phô làm gì? Có phải là dùng vào cái thư ngươi vẽ đó không?”

Hoa Vân gật gật đầu, cũng không gạt hắn: “Ta đoán bầy sói sẽ đến…”

Hoa Lôi nhảy dựng lên: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Hoa Vân trắng mắt liếc hắn một cái: “Ta cũng chỉ là suy đoán, nhưng lo trước khỏi họa. Nếu tới ba con, người trong thôn sẽ cưỡng chế di dời. Chỉ sợ là hôm nay… Nếu một đám tới liền phiền toái. Bất quá cũng không sợ, nếu đem cái này làm ra thì chúng ta an toàn.”

Nàng nói chính là nhà của mình, không có nửa điểm liên quan với thôn.

Hoa Lôi cũng không cảm thấy nàng lạnh nhạt, trong thôn hắn cũng chỉ thân thiết với một nhà thầy thuốc Đổng, nhiều hơn nữa là Tằng tiên sinh, đến nỗi nhà người khác giao tình thật sự nhạt, tuy rằng hắn có nguyên nhân của chính mình, nhưng càng nhiều là do không hợp nhau.

Ba hài tử đều không phải người nhiệt tình, mặc kệ là Hoa Lôi có khả năng, hay Hoa Vũ rộng rãi hoạt bát, hay vẫn còn thiên chân non nớt như Hoa Băng.

Hoa Vân thích điểm này, không làm hại ai cũng không tốt, khoảng cách vừa tốt.

Kỳ thật, tính tình ban đầu của nàng chính là người lạnh lùng.

Tìm được một nhà danh tiếng không tồi làm thiết hô, Hoa Vân nhìn kỹ thành phẩm nhà hắn, gật đầu, tìm được một sư phụ già, lấy tờ giấy ra, chỉ vào phía trên nói nửa ngày.

“Cứ làm kích cỡ như vậy, dùng thiết cứng, ngươi có thể làm được không? Cứ theo trên giấy mà làm.”

Sư phụ già đoan trang nửa ngày, lại nhìn Hoa Vân: “Được, chỉ có mấy cái quá nhỏ, ngược lại tốn nhiều công phu, ta phải lấy nhiều tiền.”

Tiền với Hoa Vân chưa bao giờ là vấn đề.

“Cái kia khi nào xong?”

Sư phụ già híp mắt, vươn ba ngón tay: “Ba ngày, phải chế tạo mấy lần, còn phải mài giũa.”

Hoa Vân gật đầu: “Được, chỉ cần làm tốt, tiền không là vấn đề.”

Sư phụ già cười lớn, tiểu cô nương này thật đúng là giống một người ông đã gặp.

“Yên tâm, ta làm cái này cả đời, nên quy củ đều hiểu.”

Đồ vật nên làm tốt, nên lấy tiền như thế nào, không để mệt mình cũng không để khách tổn hại.

Ra tới, Hoa Vân khen: “Sư phó này thật ra rất biết điều.”

Hoa Lôi liền rối rắm nha, một tiểu cô nương hơn mười tuổi nói cảm kích thích với một lão nhân mấy chục tuổi. Ngươi có biết tình thú là cái ý tứ gì hay không?

“Đại muội, sao ngươi chỉ lấy một cái thôi?”

Hoa Vân nói: “Không biết có làm ra được hay không, cũng không biết làm ra rồi có hợp hay không. Tìm thêm nhiều nhà, xem ai làm giỏi thì lần sau lại tìm tới.”

Hoa Lôi làm mặt khổ: “Còn không biết có thể được hay không sao?”

“Ném đá dò đường sao.”

Mặt Hoa Lôi càng khổ.

“Tai nghe thì được rồi, mắt thấy vì thật. Bây giờ tốn một ít tiền, về sau có nhiều tiền. Đừng làm cái bộ dang luyến tiếc đó, tiền tiêu ra ngoài mới có dùng.”

Hoa Lôi thở dài: “Lời này ngươi nên nói cho cha mẹ hiểu.”

Hoa Vân cuời.

Hai người lại tìm thêm mấy nhà, đều nói là làm được. Chỉ có nhà kia, sư phó mắt tam giác nhìn bản vẽ, không hỏi làm thứ kia có lợi ích gì.

Hoa Vân cũng không nói hai lời, một tay đoạt giấy ra khỏi cửa hàng, người nọ còn ở phía sau kêu to quát mắng cũng không quay đầu lại.

Hoa Lôi tức giận đến không được: “Cho hắn cái sinh ý để làm, lại còn mắng chửi… thật giận.”

Hoa Vân tỏ vẻ không sao nói: “Người như vậy không cần tiếp xúc. Mặc kệ là kết bằng hữu hay buôn bán, người như vậy tính rất xấu, gặp chuyện cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình.”

Phàm là làm buôn bán đều có các quy củ hành nghề, nhưng phần lớn chỉ có một chút, đó là tôn trọng khách hàng, không thể hỏi đừng hỏi, khách nhân không muốn nói càng đừng hỏi.

Người này, không quy củ.

Hoa Lôi oán giận: “Sau này không tới nhà hắn nữa.”

Người nọ có tâm tư gì, Hoa Lôi bây giờ cũng đoán được. Tò mò là có, nhưng có càng nhiều là thấy đồ vật chưa thấy, liền nghĩ như thế nào qua tay kiếm được một bút tiền.

Hoa Vân liền bổ sung trong lòng, người này lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo, không cùng hắn buôn bán còn muốn đuổi ra cửa mắng, Trách không được sinh ý nhà hắn không tốt như những nhà kia.

Bản vẽ đã giao ra ngoài. Toàn nói là ba ngày hoàn thành. Hoa Lôi tính toán, không biết cái kia là đồ gì, thế nhưng lại hao tới hai mươi lượng.

“Bây giờ đi lấy bạc, hay là ba ngày sau tới lấy?”

“Chờ đến lúc đó rồi lấy.” Hoa Vân cũng nghĩ là sẽ trả tiền trước, thử nghiệm trước rồi mới đưa bạc. Việc này quả thực là cho người mạt thế tới bày ra cái gì gọi là đạo đức tốt nha.

“Các ngươi làm được chuyện này?”

Thỏa mãn uống một chén canh nóng, Hoa Lôi thấy dáng vẻ cha mẹ khẩn trương liền buồn cười trong lòng, nổi lên ý xấu, nói: “Được, không đụng đến thẻ bài.”

Hoa Trường Niệm và Vạn thị lập tức thở ra.

“Ba ngày sau lại dùng.”

Hai người lập tức trợn trắng mắt, vừa đau lòng vừa tức giận. Đau lòng chính là động đến cái thiết bài nhỏ kia, có thể hao không ít bạc. Tức giận là cái hỗn tiểu tử này dám đùa giỡn người lớn.

Ba hài tử cười ha hả, Hoa Băng thân mình không ổn định, không cẩn thận ngã từ trên ghế xuống.

Hoa Lôi và Hoa Vũ càng cười lợi hại hơn.

Hoa Vân cũng không khỏi cười ra tiếng.

Hoa Trường Niệm và Vạn thị tức giận nói hai câu, trong lòng lại nói, hao thì hao, qua ngày tốt, hài tử vui là được. Làm cha mẹ không phải là sống vì hài tử sao?

Nghỉ ngơi một chút, người một nhà liền đến cửa hàng mua lương thực. Bột trắng, hoa màu, bột đậu hỗn hợp, gạo, hạt cao lương, còn có đường trắng đường đỏ dầu muối tương giấm. Vạn thị không có làm nên cũng phải mua một chút. Lão bản mừng đến tặng hẳn hai cân bắp, trả lại hai bao đường thô.

“Vậy là đủ rồi, ăn ba tuần trăng đều đủ.”

Tích cóp mấy ngày trứng gà đều đi vào đây.

Hoa Vân thấy có bán than củi, thế nào cũng phải quấn lấy mua một túi. Thứ này quý, Vạn thị đem túi tiền run run cho nàng nhìn.

Của cải tiêu hết rồi nhanh về nhà đi.

Hoa Vân trầm mặt, hỏi nàng: “Nhiều đồ thế này, chúng ta ôm không hết, trên đường cũng không dễ đi, không mướn xe sao?”

Trong nháy mắt, mặt Vạn thị liền tái.

Hoa Trường Niệm muốn cười, đi ra phía sau cây, lúc trở ra trong tay là một chuỗi tiền, thế nhưng là một trăm văn!

Bốn hài tử mỗi người đều trừng mắt, càng trừng càng lớn.

“Cha, ngươi, ngươi vậy mà trữ tiền.

Hoa Trường Niệm mặt đỏ: “Nói bừa, không phải Vân nhi nói lo trước khỏi họa sao.” Rồi lại nói nhỏ xuống: “Lại nói, nương ngươi cũng không phải là không biết.”

Vạn thị nhún vai, hiển nhiên là có biết thật.

“Ừ.”

Cái tiếng kia kéo thật dài a, đây rõ ràng là khỉnh bỉ.

Hoa Trường Niệm mặt càng đỏ, giả vờ tức giận nói: “Cha đi mướn xe, các ngươi ở lại với nương.”

“Vâng.”

Hoa Trường Niệm đưa một ít tiền vào tay Vạn thị rồi cuống quít rời đi, có vài phần giống như chạy trối chết.

Mấy hài tử ha ha cười, Vạn thị xấu hổ đến mức lùi vài bước về bên cạnh, Hoa Vân lặng yên không một tiếng động đi qua, còn cúi đầu lỗ tai đỏ lên.

Tay nhẹ nhàng túm một cái, xôn xao, một chuỗi tiền nằm trong tay Hoa Vân.

Vạn thị lập tức xoay người, trợn to mắt.

Hoa Vân bình tĩnh nói: “Nương, quên mua thịt rồi.”

Vạn thị muốn ngất, rốt cuộc lần đầu tiên nói ra lời trong lòng mình: “Vân Nhi a, tiền trên tay ngươi không thể tiêu lung tung đâu.”

Trong nhà còn có thịt khô, có gà, có thỏ, còn muốn mua thịt làm gì?

Hoa Vân cười nói: “Ta trả tiền làm gì, không phải còn có ca với mẹ hay sao?”

Vạn thị tâm như nghẹn lại.

Đợi Hoa Trường Niệm về, trong tay Vạn thị chỉ còn hai mươi văn, còn tốt, mướn xe còn hao không ít đâu.

“Mua thịt cũng tốt, mua thịt cũng tốt,hôm nay có thể ăn hào phóng một chút.”

Người đánh xe phía sau cười ha ha: “Lão đệ, ngươi đối với gia đình hài tử thật tốt, ta thế nhưng cảm thấy luyến tiếc.

Hoa Trường Niệm cũng cười ha ha.

Trở lại thôn, trong thôn náo nhiệt hơn so với mấy ngày trước đây, càng có nhiều hài tử gan dạ đi trên đường hơn, mẹ chúng tức giận đến mức lấy chổi rượt đánh. Hoa Trường Niệm cười: “Mấy ngày nay không thấy dấu chân sói nên mấy nhà này đều thấy nhẹ nhõm.”

Hán tử đánh xe kinh ngạc: “Lão đệ, thôn các ngươi cũng thấy dấu chân sói sao?”

“Sao? Các ngươi cũng có?”

Hán tử gật đầu: “Đúng vậy, bất quá chỉ có một con. Gõ một cái là bị dọa chạy lên núi không ra nữa.:

Hoa Trường Niệm có chút lo lắng, dấu chân trong thôn không chỉ có một con đâu a.

Hán tử nghĩ nói: “Bất quá, vùng thôn này gần núi nhất. Lão đệ, nhớ lấy đồ trong nhà ra làm ván cửa.”

Hoa Trường Niệm cảm tạ hắn, đợi đến nơi lập tức xách rìu búa làm tấm ván gỗ trên cửa lớn.

Hoa Vân nghĩ nghĩ: “Cha, ta làm cho, ngươi và ca ca đến chỗ Đổng thúc giúp sửa cửa sổ. Còn có Tằng tiên sinh nữa.”

Hoa Trường Niệm cảm thấy đúng, liền kéo Hoa Lôi đi.

CHƯƠNG TRƯỚC                       CHƯƠNG SAU