Chương 96B: Về nhà và bữa tiệc gia đình

Editor:….

Hạ Chí Nguyên thở dài một hơi, kể từ khi ở riêng, trừ lễ mừng năm mới, ngày thường anh chị em liền không lui tới. Thật ra, ông và vợ cũng rất thích cuộc sống yên ổn không người quấy rầy. Nhưng cũng không thể xa lạ, dù sao ba mẹ già vẫn còn trên đời, cuối cùng cũng không thể ầm ĩ đến mức đoạn tuyệt quan hệ.

Tối nay, hai nhà Hạ Chí Mai và Hạ Chí Đào nghe nói Hạ Thược trở về, trước tiên làm chủ tới thôn Thập Lý đón ba mẹ già, đặt tiệc, sau đó liền tiền trảm hậu tấu. Ba mẹ già đều đã chờ ở khách sạn, thân là con cái, Hạ Chí Nguyên và Lý Quyên cũng không thể bày tư thái không đến. Nghĩ tới Hạ Thược và bà nội vẫn còn có cảm tình, nửa năm không gặp, có lẽ là cũng nhớ. Lúc này vợ chồng Hạ Chí Nguyên mới bỏ qua việc ở nhà chuẩn bị bữa tối cho con gái, lái xe ra ngoài đón cô cùng đi tới khách sạn.

Sau khi lên xe, Hạ Chí Nguyên ngồi lái xe phía trước, Hạ Thược và mẹ ngồi ở phía sau, thế mới biết chân tướng sự tình. Hạ Thược lắc đầu cười một tiếng, việc này nhất định là chủ ý của chú út Hạ Chí Đào, dù người chú đó không đứng đắn nhưng lại có nhiều chủ ý, biết lấy ba mẹ già ra làm bia đỡ đạn.

“Chú út còn buôn bán vật liệu xây dựng không?” Hạ Thược mở miệng, không chút để ý hỏi.

Hạ Chí Nguyên ngồi lái xe ở phía trước, nghe con gái hỏi, đầu tiên là sững sờ, tiếp theo đáp: “Vẫn bán vật liệu xây dựng đó. Lúc đầu buôn bán cũng bình thường, nhưng vẫn duy trì được. Hiện giờ lại nghe nói tốt hơn một chút rồi.”

Hạ Thược gật đầu một cái, mặc dù cô từng thay đổi phong thủy cửa hàng của Hạ Chí Đào, nhưng sau đó ông ta lại thay đổi mặt tiền cửa hàng. Phong thủy mặt tiền cửa hàng như thế nào, Hạ Thược chưa từng đi xem, nhưng thấy ông ta kinh doanh vẫn không phát đạt nhanh giống như lúc trước, chắc chắn phong thủy cửa hàng chỉ có thể coi là bình thường. Nhưng tính tình Hạ Chí Đào rất lưu manh, làm việc mạnh mẽ bất chấp, cắn người này tính toán người khác. Có vài người trên thị trường không dám kiên quyết trạnh gianh với ông ta, hơn nữa danh tiếng của Hạ Thược trong tỉnh khá lớn, lại thêm càng nhiều người không dám tranh đoạt với ông ta, hai năm qua ông ta kiếm được chút cũng là phải.

Những việc này không liên quan đến chuyện Hạ Thược có đồng ý hay không, dù sao cô cũng không thể nói cho mọi người ở chợ Đông là nhà họ Hạ đã phân nhà, để người ta khỏi cần nể nang thể diện Hạ Chí Đào nữa. Thân thích thơm lây là điều tất yếu, Hạ Thược giữ nguyên tiêu chí: chỉ cần họ không khuấy cô, chuốc họa vào người cô, thì đường ai người ấy đi.

“Còn trong nhà dì thì sao? Vẫn tiếp tục đi cho vay ạ?”

“Vẫn tốt lắm! Con cũng biết đấy, năm trước anh họ con thi đại học không tốt, dì và dượng chỗ nào cũng phải biếu ít tiền, để anh họ con vào trường số hai trong tỉnh học kinh tế quản lý. Nam sinh đọc sách ở ngoài tiêu dùng tương đói lớn. Giờ trong nhà dì con vẫn buôn bán xăng dầu, để có tiền cho anh họ đi học, còn đi vay ngân hàng, hơn nữa còn nợ ở ngoài, cuộc sống qua ngày còn chẳng bằng nhà chú con nữa.”

Hạ Chí Nguyên kể cho con gái nghe vài chuyện, Lý Quyên đành lặng yên nghe ở cạnh.

Hạ Thược không nói gì nữa, quay đầu nhìn cảnh đêm ở quê hương ngoài cửa sổ. Hai năm qua, Đông thị luôn thay đổi, phát triển từng ngày, trước kia chỉ là thành thị nhỏ ba đường, giờ còn xây dựng cả sân bay, trung tâm thành phố toàn là cao ấp san sát, nghiễm nhiên trở thành thành phố tân hưng.

Nghe kể chuyện anh họ Lưu Vũ Quang học đại học, Hạ Thược mới nhớ tới Lưu Thúy Thúy và Đỗ Bình – bạn thân chơi từ nhỏ của cô cũng đỗ đại học rồi. Năm trước, sau khi mình đi Hồng Kông, hai người liền vào chung một trường đại học. Đời trước Lưu Thúy Thúy trượt cao đẳng, năm trước cũng nhờ chăm chỉ thi dỗ khoa chính quy học viện Nam Phương, theo ngành tin tức chuyên nghiệp. Mà Đỗ Bình cũng khiến Hạ Thược hơi kinh ngạc, kiếp trước tuy anh ta trúng đại học, nhưng lại không muốn đến trường, vì thế bỏ qua việc học đại học, chạy đi tham gia quân sự. Mà năm ấy cũng bất ngờ nổi tiếng, thi đỗ hẳn trường có tiếng là top 1 kinh đô!

Tuy rằng không phải đại học Kinh Đô, nhưng rất có tiếng! Điểm của Đỗ Bình coi như là đứng chót, nhưng vẫn thi đỗ, theo ngành tài chính chuyên nghiệp.

Điều này làm cho Chu Minh Húc béo ụ gào khóc thảm thiết một trận, thề liều mạng cũng muốn thi lên kinh đô để gặp ông hai. Hạ Thược tuy cảm thấy kinh ngạc, nhưng tương lai bạn bè tốt, cô cũng vui lây. Năm nay tuy ngày nghỉ tết Âm lịch ngắn, nhưng vậy vẫn có thể gặp mặt nhóm bạn chơi hồi nhỏ một lần rồi.

Khách sạn Lệ Hoa là khách sạn năm sao Đông thị mới xây dựng, kết hợp nơi ở khách du lịch là lò gốm sứ và nghiệp đồ cổ thịnh vượng, xây dựng khách sạn theo phong cách cổ xưa. So với trung tâm khí tượng thành phố mới xây ở cao ốc san sát, cũng là một phong cảnh đẹp riêng.

Khi Hạ Thược xuống xe, đánh giá qua khách sạn một chút, có chút tán thưởng với ông chủ đã có lòng xây dựng khách sạn khác lạ này.

Lý Quyên sợ bên ngoài gió lạnh, xuống xe trước xong ngay lập tức đội mũ lông lên đầu Hạ Thược, rồi mới cười dẫn cô ra. Chỉ có vài bước chân thôi mà, mẹ khẩn trương quá rồi.

Sau khi vào khách sạn, liền có người ra trước đón, hỏi có hẹn trước hay không. Hạ Chí Nguyên báo phòng, phục vụ liền dẫn ba người tới phòng khách quý đã được đặt.

Trong phòng khách quý có sắp xếp theo kiểu Trung Quốc, đèn lớn màu đỏ chạm hoa, mặt tường được vẽ tranh hoa nở phú quý, trong góc bày cây tre và cây lá nhựa ruồi, trong phòng khá là lịch sự tao nhã.

Hạ Chí Nguyên đi đằng trước, Hạ Thược và mẹ đi sau kéo tay nhau nhỏ giọng xì xào, vừa vào trong phòng khách quý, ánh mắt cả nhà ngay tức khắc đặt hết vào Hạ Thược, rồi đứng lên, trên mặt mỉm cười, nhiệt tình vô cùng. Tư thế này, chà, chẳng kém là bao khi nghênh đón lãnh đạo rồi.

Ông nội Hạ Thược – Hạ Quốc Hỉ xưa nay là người coi trọng lễ giáo, trước kia ở nhà cũng là chủ một gia đình, người trẻ tuổi vào, ông tuyệt đối sẽ không đứng lên chào ai. Đêm nay lại hạ mí mắt, chống gậy đứng lên.

Bà Giang Thục Huệ mặc cũng kệ gì đó, bà đứng lên rồi rời ghế ngay, “Tiểu Thược Tử, đến đây nào, đến chỗ bà nội này.”

“Bà nội, cháu về rồi đây.” Hạ Thược cười, bước qua, kéo tay bà.

Bà cụ từ ái nhìn cô, nhưng vừa thấy đã đau lòng nói: “Sao gầy thế này? Chắc là mỗi ngày chỉ mãi nghĩ kiếm tiền, chưa từng ăn cơm tử tế phải không?”

“Mẹ, mẹ nói gì thế! Tiền là bất tận, còn có người muốn kiếm tiền mà kiếm mãi không được. Tiểu Thược của chúng ta có thể phát triển sự nghiệp lớn thế này, đó là bản lĩnh của nó!” Lúc này, Hạ Chí Đào cười xen vào một câu.

Hiển nhiên, hành động của Hạ Thược ở Hồng Kông đã được truyền bá đến đây.

Hạ Thược chỉ liếc chú mình một cái, người hai nhà liền cười tươi gật đầu với cô. Hạ Thược thấy hai cụ vẫn còn đứng, liền lễ phép chào hỏi ông nội, sau đó đỡ hai ông bà ngồi xuống. Chỉ là lúc ngồi xuống, Hạ Thược vẫn không quên trêu ghẹo bà nội: “Thức ăn ở trường chắc chắn thua xa nhà mình rồi. Nhưng mà, cháu thấy bà vẫn có tinh thần rất tốt, thậm chí còn trẻ ra nhiều đấy ạ.”

CHƯƠNG KẾ>>>