Chương 7a: Đụng chạm Từ lão nhân, cổ độc

Editor: Huyền Vũ

Khi đầu ngón tay của nữ sinh kia nhói đau, Hạ Thược xoay người rời đi. Cô vốn không có hứng thú với loại tranh chấp này, thay vì xem cuộc vui, chi bằng sớm trở lại ký túc xá, hôm nay là ngày tập quân sự cuối cùng, cô và bạn bè đã hẹn nhau buổi tối đi chơi rồi.

Nhưng đúng lúc xoay người, Hạ Thược bỗng nhiên nhíu mày quay trở lại.

Cô cảm giác được đằng sau có thứ gì đó, nhưng lúc xoay người thì cái cảm giác kia nhanh chóng biến mất. Trong toilet, tất cả mọi người nhìn xung đột xảy ra giữa hai người kia, tất cả đều bình thường.

Nữ sinh với gương mặt lanh lợi kia liếc nhìn bạn cùng phòng của Hạ Thược, sau đó liền rời khỏi toilet.

Khi đi qua Hạ Thược, cô ta liếc nhìn Hạ Thược một cái.

Cái liếc nhìn này mang theo ý cười, ánh mắt lại có cảm giác khiến người khác không nói được thành lời.

Tu vi hiện giờ của Hạ Thược đã ở Luyện Thần Hoàn Hư, trước giờ cảm giác nhạy bén, mà khi nãy khi cô quay người quả thật cảm thấy có gì đó, bởi vậy lúc này khi đối mắt với nữ sinh kia, Hạ Thược liền quét qua người cô ta một lần, nhưng khi nhìn lại không phát hiện ra dị thường nào, mà nữ sinh kia đã đi qua người cô, đi về hướng hành lang.

Hạ Thược trước giờ luôn tin vào trực giác của bản thân, mới nãy không phát hiện mục tiêu nhân vật, lúc này cảm thấy cô ta khả nghi, liếc mắt không thấy có gì dị thường lập tức mở thiên nhãn.

Không ngờ nữ sinh này trông có vẻ như người thường, quanh thân cũng không có nguyên khí nội gia, cảm giác lại nhạy bén như một loại dã thú, khi tầm mắt của Hạ Thược chiếu tới cô ta thì cô ta bỗng quay đầu lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao, dưới tia sáng chạng vạng lóe lên trong hành lang trông vô cùng dọa người.

Hạ Thược không phản ứng, ngược lại híp mắt, nhìn trong tay áo của nữ sinh kia, ánh mắt thay đổi.

Nữ sinh kia dường như cảm giác được Hạ Thược đã phát hiện ra được gì đó, lại quay đầu bỏ chạy!

Hạ Thược không nói không rằng, nhấc chân liền đuổi theo!

Hai người một trước một sau chạy trong hành lang, đẩy đám người ra nhanh chóng chạy trốn khiến những người xung quanh mang vẻ mặt khó hiểu.

Hạ Thược nhanh chóng đuổi theo, vừa ra khỏi tòa nhà giảng dạy, ánh mặt trời chiều trước mặt chiếu lên mắt khiến người khác khó lòng mở mắt được, nhưng tốc độ của Hạ Thược lại không bị ảnh hưởng chút nào, ngoặt qua tòa nhà giảng dạy vẫn tiếp tục chạy theo. Nơi ngoặt qua tòa nhà giảng dạy chính là một cảnh quan hồ nhân tạo nổi danh đại học Kinh Thành, hồ nước hình chữ u, đối diện chính là sân tập huấn quân sự.

Nữ sinh kia chạy tới sân tập quân sự, cô ta cũng thông minh, lúc này còn đang mặc đồ rằn ri, trên sân đều là sinh viên mặc đồng phục giống nhau, mà hiện giờ đã là tối cuối cùng của buổi tập huấn quân sự, huấn luyện đã được nửa tháng, các sinh viên đều đã mệt chết rồi, ngày cuối cùng các giáo quan đều tương đối dễ dãi, phần lớn đã cho các sinh viên nghỉ ngơi rồi. Giờ này trên sân tập khắp nơi đều là sinh viên hoạt động tự do, cô ta chạy lẫn vào trong đám người, lập tức trở nên khó tìm hơn.

Nhưng cô ta lại không biết rằng thiên nhãn của Hạ Thược cũng không dễ lừa gạt như vậy.

Hạ Thược thấy cô ta muốn chạy vào sân tập luyện lập tức tăng tốc độ đuổi theo. Thân thủ nữ sinh kia nhanh nhẹn, tốc độ chạy không chậm chút nào so với Hạ Thược, bởi vậy hai người một trước một sau, khoảng cách lúc gần lúc xa, luôn giữ trạng thái giằng co.

Nhưng khi tại thời điểm rẽ ngoặt, tốc độ nữ sinh kia rõ ràng chậm lại. Trong lòng Hạ Thược hoài nghi, vừa giương mắt liền thông qua nữ sinh kia thấy được phía trước cô ta chính là một lão nhân đang tản bộ dọc theo hướng sân tập quân sự, nữ sinh chạy tới bên cạnh lão nhân kia, bước chân rõ ràng ngừng lại rồi mới quay đầu lại cười khiêu khích với Hạ Thược. Sau đó cô ta bỗng nhiên kéo lão nhân kia, đẩy lên người Hạ Thược.

Cô ta nắm bắt thời cơ đúng chuẩn, dường như đã đoán chắc Hạ Thược đúng lúc chạy tới, chỉ cần hơi vươn tay là có thể bắt được lão nhân kia, nhưng cử động này lại khiến ánh mắt Hạ Thược tỏ vẻ giận dữ.

Vô liêm sỉ!

Nhưng lúc này nổi giận cũng đã chậm, lão nhân kia bỗng nhiên ngã nhào lên người Hạ Thược, Hạ Thược đành phải vươn tay đón.

Lão nhân lập tức được Hạ Thược vững vàng đỡ lấy, Hạ Thược thấy lão nhân không bị ngã liền ngẩng đầu nhìn nữ sinh kia. Lúc này nữ sinh kia đã chạy vào trong sân tập, không cẩn thận tìm là không tìm thấy nữa.

Khi Hạ Thược ngẩng đầu nhìn về nơi xa, lão nhân kia cũng cau mày, hiển nhiên có chút giận dỗi với chuyện đột ngột xảy ra, nhưng khi hắn quay đầu nhìn người đỡ lấy mình rõ ràng sửng sốt, sau đó dưới đáy mắt giận dỗi uy nghiêm lóe lên tia sáng, cúi đầu.

“Ôi, ôi, ôi… cái eo già của ta!”

Hạ Thược nghĩ tới thứ trong tay áo nữ sinh kia, mở thiên nhãn cẩn thận tìm kiếm là có thể tìm được, nhưng vừa có ý niệm này trong đầu liền nghe thấy tiếng kêu rên của lão nhân. Hạ Thược cúi đầu, hai tay cô còn đang đỡ lấy cánh tay của lão nhân, mà lúc này nét mặt lão nhân kia đang thể hiện vẻ khổ sở, cố sức đỡ lấy eo.

“Lão nhân gia, ngài không sao chứ?” Hạ Thược lập tức hỏi thăm, thấy sau đầu cách đó không xa có hàng ghế dài nghỉ ngơi được liền vội vàng đỡ lão nhân ra đó ngồi.

Lão nhân không cảm kích, vung cánh tay lên quát tháo: “Nói nhảm! Cô thử bị người ta đẩy ở cái tuổi này thử xem!”

Hạ Thược không hiểu sao bị chửi thật máu chó, đầu tiên cô nhíu mày, sau đó tiếp tục nhíu mày, ngược lại cũng chẳng phải tức giận, mà là biểu lộ có chút quái dị — nói thực ra, lão nhân kia cô trông qua có vẻ không giống như có việc gì.

Nghe giọng điệu mắng chửi người này to như tiếng chuông, mà sắc mặt lão nhân ửng hồng, dù tóc đã trắng, nhưng sao nhìn vẫn giống một lão giả trường thọ thân thể cường tráng nhỉ.

Lão nhân trông thấy ánh mắt Hạ Thược giống như có chút hiểu được, ngay sau đó ánh mắt lóe lên một cái, đỡ eo, uể oải, “Ôi, eo của ta…”

Hạ Thược thiếu chút nữa cười lớn, cô cảm thấy thú vị liếc lão nhân một cái, ngay sau đó nén cười nâng hắn tới hàng ghế dài ngồi xuống.

Dù sao nữ sinh kia chỉ trong thời gian ngắn cũng không tìm được, cô ngược lại muốn thử nhìn một chút xem rốt cuộc lão nhân này muốn làm gì?

Quả nhiên khi lão nhân kia ngồi xuống bắt đầu cằn nhằn với cô, “Mấy người trẻ tuổi các cô, đã là sinh viên đại học Kinh Thành rồi, mà tố chất thế này sao? Chạy trong sân trường nhốn nháo một chút còn ra thể thống gì? Đụng phải lão nhân ta, cô nói đi, phải làm sao đây!”

Hạ Thược đứng một bên, vừa nghe được lời này liền cười nhíu mày, “Lão nhân gia, ngài nhận lầm rồi chăng? Khi nãy là con giúp lão nhân ngài một tay, ngài mới không té ngã, mà người đụng trúng ngài là một người hoàn toàn khác.”

Lão nhân vừa nghe thấy vậy lập tức trừng mắt, cao giọng lẽ thẳng khí hùng, “Nếu không phải cô đuổi theo cô ta thì cô ta có thể chạy được sao? Cô ta không chạy, ta có thể bị đụng phải sao?”

Lời này quả thật đã khiến Hạ Thược ngẩn người, nhưng ngay sau đó cô nhìn lão nhân cười thú vị.

Lão nhân bị cô cười đến mức sững sờ, ngay sau đó kịp phản ứng, giọng nói lại cao thêm một phần, kêu thán một tiếng nói: “Ta mặc kệ, dù sao chuyện này cô có một nửa trách nhiệm, ta không bắt được học sinh kia, nhưng bắt được cô! Cô dám từ chối, ta dám tìm hiệu trưởng trường các cô! Xem đồ rằn ri cô mặc này, là tân sinh nhỉ? Tôi đi tìm hiệu trưởng ghi lỗi cô! Hừ!”

Giọng điệu của lão nhân uy hiếp, khi đang nói chuyện còn nắm lấy quần áo Hạ Thược, rất giống như sợ cô chạy mất vậy.

Hạ Thược không tức giận, chỉ nhíu mày, cảm thấy lão nhân này thú vị liền cười hỏi: “Vậy ý của ngài là muốn như thế nào đây?”

Lão nhân hiển nhiên không ngờ cô dễ dàng hỏi như vậy, ban đầu giật mình, sau đó liền khoát tay dứt khoát nói: “Bồi thường tiền! Tiền thuốc men! Tiền thuốc bổ!”

Chương kế>>>