……
Buổi chiều 3 giờ, Vương Thiên Vi từ lều trại ra tới liền nhìn thấy cách chỗ mình không xa có một cái lều trại màu đỏ, phỏng chừng cũng là người độc hành.
Trên tay nàng không tự giác nhanh hơn tốc độ thu dọn hành lý, tuy rằng hẳn là không phải người cùng ban, nhưng vẫn nên tránh xa một chút thì an toàn hơn.
Mới thu dọn được một nửa, đối diện liền có người đi ra, tình trạng còn có vẻ không được tốt lắm.
Đối phương nhìn cũng không nhìn về phía nàng, đội nắng bắt đầu tháo lều trại, chẳng bao lâu sau liền như không chịu nổi nữa, quỳ xuống trước bờ cát, lúc này đang bực bội rút từng chiếc cọc lều khỏi mặt đất……
Vương Thiên Vi nhìn rõ là ai rồi thì dừng động tác trên tay, hai chân không khống chế được mà bước về phía bên kia.
Phù Mạn Lị khẩn trương nhìn chằm chằm phòng livestream, Tiều Hạo ở bên cạnh nhìn mà cũng không dám lên tiếng, chỉ âm thầm chuẩn bị sẵn, nếu Vương Thiên Vi dám động thủ thì phía mình sẽ lập tức cứu người!
Hiện tại hắn thật sự không nắm chắc mấy học sinh này, thậm chí còn không biết nàng đi qua đó định làm gì!?
Tình trạng của Trương Lai Lạp thật sự không được tốt lắm. Hôm qua ban ngày nàng vừa bị say nắng, buổi tối lại định đi thêm một đoạn thì gặp phải bão cát……
Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm quá lớn khiến cả ngày nàng đều rất khó chịu, niêm mạc khoang mũi và khoang miệng cũng đều nứt nẻ. Cho dù mang đủ nước, cũng không có cách nào giảm bớt không khí khô hanh của sa mạc……
Hiện tại điều nàng muốn làm nhất chính là mau chóng đi ra ngoài!
Cho nên dù nhiệt độ đối với nàng vẫn rất khó chịu đựng, nàng vẫn cảm thấy nên lên đường trước!
Dù sao chẳng ai biết tối nay có còn gặp phải bão cát hay tinh thú gì khác hay không…… Đau dài không bằng đau ngắn.
Chỉ là đang thu dọn, nàng cảm giác được một ánh mắt nóng rực, vừa quay đầu lại!
“Hô!”
Người này từ khi nào đã đứng gần nàng như vậy!? Hơn nữa ánh mắt nhìn mình……
Vương Thiên Vi nhìn thấy “Tóc đỏ Tiểu Hùng” trước mặt, đôi mắt càng sáng lên!
Quá! Đáng! Yêu!!
Cô gái trước mắt ngoài một đầu tóc đỏ, trên mặt còn có mấy nốt tàn nhang nhỏ, càng làm vẻ ngoài thêm phần tinh nghịch!
Từ đỉnh đầu đến sau gáy đều là dáng vẻ của gấu, một đôi tai gấu dựng trên đầu giống như đồ giả vậy! Nhìn thấy nàng còn cảnh giác động đậy một cái!
Nàng cố gắng khống chế đôi tay đang ngo ngoe muốn động của mình,
“Ngươi đừng sợ! Cái kia, xin chào ~ ta là Vương Thiên Vi.”
Tiều Hạo và Phù Mạn Lị vẫn luôn nhìn chằm chằm phòng livestream, nghe nàng nói chuyện cũng không nhịn được mà rùng mình một cái!
Tiều Hạo cực kỳ không quen với việc Vương Thiên Vi cố tình làm giọng mình mềm đi như vậy!
Rốt cuộc ngày đầu tiên gặp mặt, lúc nàng hướng về phía hắn hô “Vâng, trưởng quan!” thì giọng đã luôn ở trạng thái đầy khí thế!
“Nàng muốn làm gì!?”
Phù Mạn Lị nhìn không mấy thiện cảm, Tiều Hạo yên lặng dời mắt,
“Ngươi hỏi câu này…… Bọn học sinh chỉ là muốn làm quen một chút, kết bạn thôi……”
Trương Lai Lạp cũng bị giọng nói của nàng làm cho im lặng một thoáng, sau đó mở miệng lần nữa, giọng vẫn còn hơi khàn,
“Xin chào…… Hình như chúng ta không cùng ban.”
“Đúng! Ta là S ban, còn ngươi?”
“A ban…… Trương Lai Lạp.”
Tiểu Hùng lạnh mặt nói chuyện lại càng đáng yêu!!
Tuy rằng cũng bị sự đáng yêu của bán thú nhân làm rung động, nhưng Vương Thiên Vi tốt xấu gì vẫn còn khả năng phán đoán cơ bản. Đối phương rõ ràng không muốn nói chuyện nhiều với mình, nàng quá nhiệt tình sẽ dễ dọa người ta……
“Ta chỉ đến chào hỏi thôi, ngươi đừng sợ.”
Trương Lai Lạp hoàn toàn cạn lời, chống chân đứng dậy, cúi đầu nhìn Vương Thiên Vi chỉ cao gần tới ngực mình…… Cho dù hiện tại nàng không khỏe, cũng không đến mức phải sợ nàng chứ?
“Nếu không có việc gì, ta muốn xuất phát.”
Vương Thiên Vi nhe miệng cười với nàng,
“Được, ta cũng chuẩn bị xuất phát, muốn đi cùng nhau không?”
“Không cần.”
Một loạt thao tác này khiến khán giả trong phòng livestream đều ngơ ngác,
“Đại tiểu thư, tại sao trên mặt lại xuất hiện nụ cười si hán vậy!?”
“Nàng nói bảo Lai Lạp đừng sợ…… Nàng!?”
“Buông tha Lai Lạp! Nàng vẫn còn là một đứa trẻ!!!”
“Hai người này so sánh với nhau…… Đại tiểu thư trông còn giống trẻ con hơn ấy? Nàng lấy đâu ra gan đi khiêu khích A cấp bán thú nhân đơn binh?”
“Có khi nào…… Đó không phải khiêu khích? Mà là lấy lòng??”
“!!! Trên lầu đang nói cái gì vậy?”
Phù Mạn Lị nhìn chằm chằm màn hình một lúc, ngẩng đầu nhìn Tiều Hạo một cái; lại nhìn chằm chằm màn hình một lúc, rồi lại nhìn Tiều Hạo một cái.
Tiều Hạo rõ ràng chẳng làm gì cả, vậy mà chẳng hiểu sao lại có một cảm giác chột dạ.
Không đúng…… Hắn rốt cuộc đang chột dạ cái gì?
Thật ra so với Giản Cảnh Du, người ngay ngày đầu tiên đã dám khiêu khích, hay Hoàng Yến với cái đầu đầy những suy tính vòng vo, Vương Thiên Vi đứa nhỏ này cũng xem như khá nghe lời không phải sao? Nàng cũng sẽ không dụ dỗ người A ban bỏ đi……
Một số bán thú nhân quả thực có ngoại hình rất dễ khiến người khác bị mê hoặc, cho nên đứa nhỏ này thích kiểu đó?
Tiều Hạo cau mày, xóa xóa sửa sửa trên bản ghi nhớ của mình. Thích bán thú nhân là nhược điểm sao? Hay là đặc điểm? Hay chỉ thích Hùng tộc?
Vương Thiên Vi bị từ chối đi cùng cũng không hề nổi giận.
“Giọng ngươi hình như hơi khàn, là bị cảm sao? Ta ở đây có thuốc cảm, ngươi có muốn uống một chút không?”
Nói xong cũng không đợi Trương Lai Lạp trả lời, nàng đã chạy về phía ba lô vừa thu dọn xong của mình để tìm thuốc.
Thuốc cảm nàng lấy từ chỗ Chúc Dư An lúc trước chỉ mới uống ba viên, hiệu quả rất tốt, uống xong liền không còn khó chịu nữa, cho nên hiện tại vẫn còn chín viên.
Vương Thiên Vi dùng chủy thủ chia sẵn số lượng. Loại thuốc này mỗi ngày uống ba viên, ngày mai cuộc huấn luyện sẽ kết thúc, sáu viên là đủ cho Lai Lạp uống.
Thuốc chống viêm cũng chia một nửa, bán thú nhân tuy không dễ sinh bệnh, nhưng không có nghĩa là sẽ không sinh bệnh.
Đặc biệt là trong môi trường sa mạc này, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Vừa rồi nàng nhìn thấy mũi và miệng Tiểu Hùng đều đã khô nứt.
Trương Lai Lạp thu dọn hành lý của mình, không hiểu vì sao học sinh S ban kia lại muốn giúp nàng? Hai người rõ ràng cũng đâu có quen biết nhau?
Tính tình thẳng thắn của bán thú nhân khiến nàng không nhịn được mà hỏi ra khi đối phương tới đưa thuốc.
Vương Thiên Vi cầm thuốc, cười một cái,
“Trước đây chúng ta hẳn đã từng gặp nhau ở nhà ăn trường, không biết ngươi có ấn tượng với ta không.”
Nói rồi nàng vén bộ huấn luyện phục đang quấn kín trên đầu lên,
“A! Ngươi là con ngựa vằn kia?”
Nụ cười trên mặt Vương Thiên Vi cứng đờ.
“Ngựa… Vằn?”
“Phụt!”
Phù Mạn Lị không nhịn được bật cười. Đừng nói, hình dung này quả thật rất sinh động.
“…… Ta hẳn là nhân loại.”
Trương Lai Lạp nghe vậy gật đầu.
Đúng là trên người nàng có mùi của nhân loại…… Nhưng hôm đó ở nhà ăn chỉ nhìn thấy một bóng lưng, còn tưởng nàng là thú nhân ngựa vằn……
Có chút ngượng ngùng nhận lấy thuốc,
“Á…… Cảm ơn ngươi.”
Vương Thiên Vi dặn dò.
“Thuốc cảm mỗi ngày ba viên, sáng, trưa, tối mỗi lần một viên. Nếu có viêm thì thuốc chống viêm uống hai viên là được.”
“Ta biết rồi, cảm ơn.”
Đưa thuốc xong, hai người đứng tại chỗ chào tạm biệt.
Hành lý của Trương Lai Lạp không nhiều, thu dọn xong liền rời đi.
Vương Thiên Vi một lần nữa quấn tóc lại, đeo ba lô lên, sau đó hâm mộ nhìn bóng người đang sải bước phía trước.
Chân dài đúng là tốt, đi đường cũng nhanh hơn nàng……
“Nàng dọa bán thú nhân chạy mất rồi!”
“Đại tiểu thư đang hâm mộ……”
“Chắc chắn là hâm mộ!”
“Ha ha ha, không sao, ngoan nào! Chúng ta thấp thấp một chút cũng rất đáng yêu mà!”
“Câu phía trước đúng là sát thương tinh thần!”
Tới buổi chiều, không khí cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, không còn giống sáng sớm, khắp nơi đều tràn ngập bụi bặm.
“S ban Lỗ Bạch bị loại trừ. Trừ hai mươi tích phân, tích phân săn thú về 0.”
Lỗ Bạch, cái tên này nghe hơi quen tai…… Bất quá lúc này vẫn còn người bị loại trừ sao?
Vương Thiên Vi vừa đi trong sa mạc vừa dựng tai chờ một lúc lâu, phía sau không còn tiếng thông báo nào truyền đến.
Hiểu rồi, nếu không phải xui xẻo đơn độc gặp phải tinh thú, thì chính là gặp Hoàng Yến hoặc Giản Cảnh Du!
Mã ID của bài viết này là: 38784
