Chương 57: Hoàn toàn mới: Xạ kích khóa 2

Vương Thiên Vi nhìn thấy tang thi xuất hiện, trong nháy mắt lý trí liền sụp đổ!

Cảnh tượng chân thật đến mức không thể chân thật hơn, âm thanh, hiệu ứng và cả mùi vị đều khiến nàng không phân biệt nổi rốt cuộc mình đang ở Trái Đất thời mạt thế hay ở Sóc Mạc Tinh của ba trăm năm sau.

Trong mười năm qua, nàng đã vô số lần gặp phải cảnh tượng như vậy……

Tang thi vây thành.

Thậm chí ngay bên cạnh nàng còn có một “tiệm kim khí”……

Sao lại giống hệt căn nhà nàng từng ở đó chờ chết như vậy??

Nàng suýt nữa đã muốn đưa tay sờ thử, nhưng con tang thi từ bên cạnh bất ngờ cắn tới khiến nàng lập tức rụt tay về.

Nhìn quanh một vòng, số lượng tang thi xung quanh dần dần tăng lên. Vương Thiên Vi nắm chặt khẩu súng trường trong tay, hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại,

“Hô……”

“Phanh!”

“Động rồi, lúc mới bắt đầu không phản ứng kịp đúng không?”

“Có phải bị tang thi dọa sợ rồi không?”

“Tang thi còn đỡ đi!? Bên Trịnh Vân Vân mới khiến SAN của ta tụt thẳng đứng!”

Trong góc nhìn của Trịnh Vân Vân, con nhuyễn trùng đã bò lên người nàng, còn đang men theo quần áo chậm rãi bò lên trên!

Nàng không ngừng nhảy lên, cố sức giũ quần áo, người gần như sắp khóc đến nơi.

Tiểu Diêm Vương từ nút không gian lấy ra mấy cái máy xử lý rác, sai đám học sinh vẫn còn đứng bên ngoài,

“Đem mấy cái này lần lượt xếp ra, đặt trước cửa khoang của bọn họ.”

“…… Vâng, trưởng quan.”

Ngươi chuẩn bị cũng đầy đủ quá rồi đấy……

Quả nhiên, Trịnh Vân Vân rất nhanh đã không chịu nổi!

Nhuyễn trùng càng lúc càng nhiều, nàng đã bỏ luôn việc xạ kích, chỉ muốn phủi hết đám nhuyễn trùng trên người xuống!

Cảm giác đám sâu đang bò nhúc nhích lên trên thật sự quá ghê tởm! Khiến toàn thân nàng nổi hết da gà!

Mãi đến khi con nhuyễn trùng chạm vào phần cổ đang để lộ ra ngoài của nàng, Trịnh Vân Vân rốt cuộc không nhịn được nữa, mang theo tiếng khóc nức nở hét lên,

“Rời khỏi!! Ta muốn rời khỏi!!!”

Màn hình giả lập dừng lại đúng vào giây nàng hét “rời khỏi”, tiếng “sàn sạt” bên tai cũng đột nhiên im bặt.

Trịnh Vân Vân vội vàng đẩy cửa khoang mô phỏng ra. Vừa bước được bước đầu tiên, chân nàng đã mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất!

Trên người dường như vẫn còn lưu lại cảm giác nhuyễn trùng bò lúc nãy, khiến nàng thậm chí không dám đưa tay chạm vào người mình. Nhìn thấy máy xử lý rác trước cửa, cổ họng nàng nghẹn lại, lập tức nhào tới,

“Nôn!!!”

Nhìn thấy cảnh này, không một ai trong S ban cười nhạo nàng. Mọi người đều đồng cảm như chính mình cũng trải qua vậy, đổi lại là ai thì cũng không chịu nổi a……

“Người tiếp theo, Đa Đức.”

Một người vừa bước ra thì lập tức có người khác phải đi vào.

Bên này Trịnh Vân Vân vẫn còn đang nôn đến tê tâm liệt phế, bên kia Đa Đức đã mang vẻ mặt thấy chết không sờn bước vào khoang mô phỏng.

Trong lúc nhất thời, mọi người cũng không biết nên đồng tình với bên nào hơn……

“Không sao đâu, Vân Vân, tất cả đều là giả!”

Winnie ở bên cạnh cẩn thận khuyên nhủ.

Trịnh Vân Vân mang bộ dạng như muốn nôn cả tim gan ra ngoài, một lúc lâu sau mới xua xua tay, yếu ớt nói,

“Ta biết… Ọe…… Nhưng mà ghê quá……”

Bên cạnh lại có một người lao ra, rõ ràng cũng không chịu nổi nữa.

“Người tiếp theo, Winnie.”

Thân thể Winnie cứng đờ.

Trịnh Vân Vân ngẩng đầu khỏi máy xử lý rác, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt tràn đầy đồng cảm,

“Chúc ngươi may mắn……”

Vương Thiên Vi vẫn còn đang chiến đấu với tang thi.

Khoang mô phỏng của Thái Hòa thì khỏi phải nói, mọi thứ đều chân thật đến đáng sợ.

Cho dù bắn trúng cơ thể tang thi, cũng chỉ có thể cản trở hành động của nó trong chốc lát. Chỉ cần chưa bị bắn nát đầu, tang thi vẫn có thể tiếp tục lao lên tấn công!

Toàn thân Vương Thiên Vi căng cứng, thần kinh kéo chặt, chỉ sợ bị tóm trúng một chút!

Sau khi dần quen tay, thương pháp của nàng cũng ngày càng chuẩn, gần như phát nào cũng bắn trúng đầu, khiến đám học sinh bên ngoài xem mà sôi trào.

Chỉ là tốc độ của tang thi cũng càng lúc càng nhanh!

Từ chỗ ban đầu chỉ chậm chạp tiến lên, đến bây giờ đã có tốc độ đi lại và chạy như người bình thường!

Lần này là tang thi cấp ba!

Vương Thiên Vi trượt người trên mặt đất, né tránh con tang thi cẩu cao gần nửa người đang lao về phía mình. Liên tục bắn ba phát, vậy mà cả ba phát đều bị nó né được!

Đôi mắt đỏ ngầu không có đồng tử của tang thi cẩu khóa chặt lấy nàng, Vương Thiên Vi chỉ cảm thấy da đầu tê dại……

Đừng hoảng!

Hiện tại nàng có thể chất cấp A!

Nàng có thể!!

“Tang thi ở đây vậy mà sẽ tiến hóa!?”

Đám học sinh bên ngoài quan sát cũng phát hiện ra cái BUG này.

Tiểu Hạo ngoáy ngoáy lỗ tai,

“Những thứ này đều là tuyển tập luyện tập được làm dựa trên quái vật chân thật. Nhân loại đều đang tiến hóa, quái vật tại sao lại không?”

“Các ngươi có thể coi nó như đánh quái thăng cấp. Hiện tại khoang số 1 là cấp 2, à ~ số 2 cũng lên tới cấp 2 rồi.”

Hoàng Yến không ngừng né tránh những tảng đá mà con chim khổng lồ phía trên ném xuống, đồng thời còn phải tranh thủ nhắm chuẩn.

Thông qua kính ngắm, hắn rất nhanh nhìn thấy một con biến dị ưng đang lao xuống về phía mình. Một phát bắn hụt……

Đáng chết!

Mãi đến khi đối phương chỉ còn cách mình vài mét, hắn mới bắn trúng yếu hại của nó!

Bả vai lại vô tình bị tảng đá con chim khổng lồ phía trên ném xuống đập trúng, rất nhanh đã chảy máu!

Hoàng Yến cảm nhận được cơn đau truyền đến từ vai trái, nghiến răng.

Thiết kế sư của Dập Đạt khoa học kỹ thuật ở phương diện này quả nhiên vẫn tích cực như trước……

“Tiếp tục xạ kích! Thời gian vẫn chưa hết.”

Tiểu Hạo ở bên ngoài, thông qua micro ra lệnh cho những học sinh đang chiến đấu bên trong khoang mô phỏng.

Nói cho bọn họ biết, cho dù bên trong có “bị thương” cũng không được dừng lại, phải tiếp tục chiến đấu cho đến khi kết thúc một giờ huấn luyện.

Theo độ khó tăng lên, càng ngày càng có nhiều học sinh không thể kiên trì được nữa.

Phần lớn bọn họ thật ra không phải không chịu nổi đau đớn, mà là vì hình ảnh quá mức ghê tởm!

Có một học sinh bởi vì nổ súng quá muộn, ngay khoảnh khắc bắn trúng quái vật, bộ não màu xanh lục của đối phương bắn tung tóe đầy mặt, hắn liền sụp đổ!

Che miệng bò ra khỏi khoang mô phỏng, sau đó nôn đến mức trời đất tối tăm……

“Người tiếp theo!”

Tiểu Hạo không đánh giá gì thêm, chỉ không ngừng gọi tên.

Một buổi học kéo dài ba giờ, hoàn toàn đủ cho 50 học sinh trong lớp lần lượt mỗi người luyện tập một giờ.

Nhưng số người có thể một lần kiên trì trọn một giờ đã ngày càng ít, vậy thì cứ thay phiên nhau tới. Ai bước ra thì cứ nôn trước, người phía sau lại đi vào……

Hiện tại người trong khoang số 1, 2, 3 vẫn chưa có ai bước ra, Biện Thụy Minh và Chúc Dư An cũng vẫn đang cố gắng chống đỡ.

Giản Cảnh Du ngày nào cũng ngâm mình trong khoang mô phỏng, có thể kiên trì lâu như vậy cũng là bình thường. Mấy học sinh khác thì quả thật khiến Tiểu Hạo phải nhìn bằng ánh mắt khác.

Khoang mô phỏng rõ ràng đang duy trì nhiệt độ ổn định, vậy mà trên trán Vương Thiên Vi lại toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Nàng tốn không ít sức mới xử lý được con tang thi cẩu cấp ba, mà con “thằn lằn” hình tang thi dài chừng ba mét trước mắt lại khiến nàng cảm thấy hai chân mình cũng đang run lên.

Tang thi cấp năm……

Con tang thi cấp năm từng liếm trúng nàng, hại nàng bỏ mạng!

Nhìn thân hình khổng lồ của đối phương, cùng làn da thô ráp cứng rắn như đá……

Không được!

Sẽ chết!!!

Tang thi cấp năm vẫn không nhúc nhích, nằm phục bên hông một tòa nhà, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ tấn công.

Vương Thiên Vi trốn phía sau chướng ngại vật mà mình tìm được, không ngừng dọn sạch đám tang thi cấp thấp xung quanh……

Tiểu Hạo quan sát một vòng rồi quay trở lại, nhìn sang phía Vương Thiên Vi, độ khó bên này đã tăng lên lv3.

Tiến độ không tồi, tang thi cấp thấp bị tiêu diệt rất nhanh, bất quá càng lên cấp cao thì càng khó đối phó……

Tang thi cấp năm bất thình lình lao về phía nàng!

Chiếc lưỡi đỏ tươi đầy gai ngược trong nháy mắt bắn ra dài hơn mười mét, hung hăng quất lên chướng ngại vật trước mặt Vương Thiên Vi!

Một lớp mảnh vụn trên cùng lập tức bị cào bay!

Ký ức ác mộng một lần nữa ập đến, đầu óc Vương Thiên Vi choáng váng!

Dường như nàng lại một lần nữa cảm nhận được cơn đau khi bị thương ngày hôm đó, cơn sốt cao lúc biến dị, trái tim co rút đau đớn, cùng cơ thể không tự chủ được co giật……

…………

 

Mã ID của bài viết này là: 39101

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!