Chương 87: Vào nhà cướp bóc cái lẩu cục
Bởi vì thành tích của bọn họ thật sự quá xuất sắc, dù Vương Thiên Vi bị trừ hai điểm, tiểu đội bốn người vẫn giành được thành tích đứng đầu trong đại khảo.
Phần thi chuyên ngành của hệ cơ giáp sư và hệ chỉ huy đã kết thúc từ trước, Vương Thiên Vi và Hoàng Yến lần lượt đứng đầu hai hệ!
Còn hai đơn binh hôm nay mới hoàn thành môn thi xạ kích cuối cùng. Không ngoài dự đoán, hai người vẫn ôm trọn hạng nhất và hạng nhì.
Trường quân đội Kỳ Lân cũng chỉ còn hai ngày nữa là chính thức nghỉ.
Giản Cảnh Du nói dù thế nào cũng nên chúc mừng một chút, vì thế ba người bàn bạc một hồi, quyết định nhân cuối tuần đến chung cư nấu một nồi lẩu!
Thời tiết mùa hè nóng bức, Vương Thiên Vi chỉnh điều hòa xuống mười sáu độ. Nồi lẩu nghi ngút bốc hơi, thịt nướng bên cạnh cũng “xèo xèo” không ngừng chảy mỡ.
Trương Lai Lạp cẩn thận gắp thịt đã nướng chín vào đĩa, rồi lại đặt những lát thịt mới lên bếp.
Giản Cảnh Du bưng cá nướng mẹ mình tự tay làm từ nhà tới đặt lên bàn:
“Mã tỷ! Mau lên, ăn được rồi!”
“Tới đây, muốn vị quýt hay vị dưa hấu?”
“Quýt!”
“Dưa hấu.”
Vương Thiên Vi lấy bốn túi dịch dinh dưỡng từ trong tủ lạnh ra.
“Tích tích!”
Cửa điện tử mở ra.
Hoàng Yến kéo cửa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không khỏi ngẩn người! Hắn không dám tin, lùi lại một bước nhìn số nhà, rồi lại nhìn cách bài trí bên trong.
Không sai, đây đúng là nhà hắn!
“Hoàng Sir, ngươi về rồi! Mau tới ăn thịt, nồi canh nấm này là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi!”
Hoàng Yến hơi nhắm mắt lại.
“…… Ai có thể giải thích cho ta một chút?”
Hắn chỉ làm theo lời dặn của Đào thúc, đến trung tâm nghiên cứu tinh thần lực kiểm tra, tiện thể tiêm một mũi thuốc ức chế, vậy mà lúc trở về chung cư đã bị ba người bọn họ chiếm lĩnh?
Vương Thiên Vi đi ngang qua trước mặt hắn, lý không thẳng nhưng khí thế vẫn rất đầy đủ:
“Nhà ta toàn là bản thiết kế, thu dọn lại rất khó tìm.”
“Cho nên liền quyết định đến nhà ta!?”
Quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Người máy quản gia của hắn vừa hút khói dầu để lọc không khí, vừa chạy tới chạy lui lau sàn, trông cứ như số phận vô cùng khổ sở.
Còn người máy đang rửa chén đĩa trong bếp lại từ đâu ra? Khoan đã, mấy cái chén đĩa kia cũng không phải của nhà hắn!
“Cá vàng có quyền hạn vào nhà ngươi mà!”
…… Đúng là có chuyện này.
Khoảng thời gian trước, Giản Cảnh Du phải chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ của hệ đơn binh, cuối tuần cũng phải đến trường huấn luyện, ngại về nhà quá phiền phức nên mới hỏi hắn có thể ở đây hai ngày hay không.
Dù sao nước tắm trong ký túc xá chắc chắn không tốt bằng ở chung cư, hơn nữa còn chẳng có khoang ngủ…… Phòng ngủ phụ nhà hắn có đặt khoang ngủ, còn là loại cao cấp của Thái Hòa.
Lúc ấy hắn không nghĩ nhiều, cứ thế đồng ý.
Nhưng ngay từ ngày đầu tiên Giản Cảnh Du chuyển vào, hắn đã hối hận……
Chung cư của hắn vốn sạch sẽ, trống trơn, chẳng có gì cả!
Vậy mà mới qua bao lâu? Không hiểu sao lại xuất hiện nhiều thứ không thuộc về hắn!?
Trước đây phòng khách chỉ có thiết bị tập thể hình, bây giờ toàn bộ thiết bị tập thể hình đã bị dời đi, chuyển ra ban công. Khoảng trống còn lại được đặt hai chiếc sofa cùng một bàn trà, nhìn chẳng khác gì khu ghế dài trong nhà ăn……
Bên ngoài khu vực tập thể hình còn có ba đôi dép đi trong nhà chuyên dụng. Họa tiết trên dép giống hệt mặt nạ trùm đầu lúc thi đấu của bọn họ, vừa nhìn đã biết là mua cùng một cửa hàng……
Trong tủ lạnh nhà hắn, ngoài đống dịch dinh dưỡng uống mãi cũng không hết, còn xuất hiện đủ loại đồ ăn! Khắp căn nhà đều tràn ngập dấu vết của ba người kia……
Hắn còn đang nghĩ đến kỳ nghỉ, Giản Cảnh Du ít nhất cũng nên mang đống quần áo và đồ dùng cá nhân của mình đi mới đúng. Ai ngờ ba người này lại còn ở nhà hắn nấu lẩu? Hơn nữa chủ nhà còn chẳng có mặt!?
“…… Lần này để ta tới trước vậy.”
Trương Lai Lạp cầm kẹp gắp thịt nướng đưa cho Giản Cảnh Du, quen cửa quen nẻo tìm được phòng vệ sinh, rửa sạch tay rồi sau đó lấy ra một ống tiêm,
“Hoàng Sir, đến giờ tiêm dinh dưỡng rồi.”
“……”
Chẳng trách bác sĩ Đào bên kia kiểm tra xong liền thả hắn đi, không kê cho hắn mũi tiêm nào cả…… Rốt cuộc bọn họ liên lạc với nhau thường xuyên đến mức nào vậy?
Hoàng Yến thở dài, cuộn tay áo lên.
Động tác của Trương Lai Lạp vô cùng thuần thục. Tiêm xong một mũi, nàng đậy nắp kim tiêm lại, rồi ném ống tiêm vào máy xử lý rác,
“Xong rồi, đi ăn cơm!”
Mấy người có bàn ăn cũng không dùng, cứ thích vây quanh bàn trà ăn cơm. Trên màn hình giả lập trong phòng khách đang chiếu một trận thi đấu cơ giáp, nhưng căn bản chẳng có ai xem……
“Lai Lạp, vé tàu về Charon Tinh mua xong chưa? Buổi tối ngày nghỉ hôm đó liền trở về à?”
Vương Thiên Vi kéo Hoàng Yến ngồi xuống, chia dịch dinh dưỡng cho mấy người.
“Rồi, mua từ lâu rồi.”
Giản Cảnh Du gắp một miếng thịt từ nồi lẩu, chấm vào nước sốt rồi đưa vào miệng, hạnh phúc nheo mắt lại:
“Ừm! ~ Đông người vẫn phải là ăn lẩu mới thích!”
Hoàng Yến nhìn dáng vẻ tự nhiên như ở nhà của mấy người, bưng canh nấm lên nếm một ngụm…… Hương vị không tệ? Hắn gắp thêm một đũa, đột nhiên có thêm vài phần muốn ăn:
“Hoàng Sir mua vé tàu chuyến nào? Chúng ta cùng về nhé?”
“Đến lúc đó tinh thuyền của Thái Hòa sẽ tới đón ta.”
Vương Thiên Vi lập tức đặt bát xuống,
“Cha nuôi! Có thể cho ta đi cùng không!? Để ta tiết kiệm được một tấm vé tàu!”
“……”
Nhà ngươi có biết ngươi vì muốn đi ké thuyền mà không có tiết tháo như vậy không?
Không nói gì chính là đồng ý rồi!
Vương Thiên Vi lập tức lấy lòng, gắp cho Hoàng Yến một miếng thịt:
“Ngài ăn! Ngài ăn!”
Nhà Giản Cảnh Du vốn ở Sóc Mạc Tinh, không cần phải ngồi phi thuyền,
“À, nghỉ hè các ngươi về nhà có hoạt động gì không?”
“Bồi người nhà, luyện tập.”
“Chắc là luyện tập thôi, hoặc tham gia một vài buổi tụ hội nhàm chán……”
“Trước tiên làm cơ giáp của ta xong rồi luyện tập. Tiếp theo là Hoàng Sir và Lai Lạp! Hoàng Sir còn nói có thể tìm cho ta một phòng làm việc ở Thái Hòa!”
“Tốt vậy sao!? Ta cũng muốn đến Thái Hòa tham quan! Hoàng Sir!?”
“Nếu ngươi đến Thiên Xu Tinh thì lúc nào cũng được.”
Hoàng Yến nếm một miếng cá nướng Giản Cảnh Du mang tới:
“Cá không tệ.”
“Là mẹ ta tự tay làm đấy! Không phải người máy nhà bếp đâu! Ha ha ha, các ngươi thích là tốt rồi, về ta sẽ nói với bà ấy!”
“Tay nghề mẹ ta là số một!”
Vương Thiên Vi cũng giơ ngón tay cái lên, sau đó quay đầu hỏi Trương Lai Lạp,
“Ngươi xem qua bản thiết kế cơ giáp chưa? Ta và Bối tỷ đều cảm thấy cơ giáp mô phỏng có lẽ sẽ thích hợp với ngươi hơn hình thái thông thường.”
Nhắc đến cơ giáp, hai mắt Trương Lai Lạp lập tức sáng lên, đến đũa cũng dừng lại,
“Xem rồi! Ta rất thích! Không ngờ có thể lắp được nhiều vũ khí như vậy sao!?…… Có phải sẽ khiến Bối tỷ tốn kém quá không?”
“Emm…… Chắc là không đâu. Mấy vũ khí phía sau đều là Bối tỷ nói muốn thêm vào. Cơ hội khó có được, không dùng thì phí!
Bên ngươi nếu không có vấn đề gì, đến lúc đó nàng sẽ gửi thẳng tài liệu đến Thiên Xu Tinh.
Ta sẽ làm cơ giáp ở chỗ Hoàng Sir, sau khi thử nghiệm xong, học kỳ sau khai giảng là có thể mang đến cho ngươi! Hoặc gửi chuyển phát nhanh qua trước cho ngươi cũng được!”
“Thứ quý giá như vậy…… Vẫn nên đích thân đi lấy thì hơn. Nghỉ hè ta dùng chiếc trường học phát này để luyện tập là đủ rồi, cảm ơn các ngươi!”
“Đã nói rồi, đừng khách sáo với ta! Đến lúc đó cho ta sờ đầu ngươi một cái là được!”
“……”
“Không nói gì chính là đồng ý rồi!”
…………..
Mã ID của bài viết này là: 39166
