Chương 93: Đồng tâm hiệp lực
Phần công việc còn lại của cơ giáp của mình chỉ cần làm thêm một chút nữa là có thể hoàn thành, Vương Thiên Vi tạm thời gác lại.
Còn chưa đến một tháng, nàng muốn tranh thủ làm xong cơ giáp của Hoàng Sir trước, vừa lúc có thể dùng làm quà sinh nhật tặng hắn!
Hiện tại không liên lạc được với Bối Liễu, vì vậy đối tượng thường xuyên bị nàng làm phiền liền biến thành Eugene lão sư, khoai tây học trưởng, đương nhiên còn có hai đồng đội của nàng……
Đám đơn binh vốn chỉ chú ý đến hai phương diện là thể thuật và hỏa lực, tải trọng của cơ giáp, nhưng vì sinh nhật Hoàng Sir, Giản Cảnh Du và Trương Lai Lạp cũng bất chấp tất cả!
Vương Thiên Vi không có thời gian so sánh tài liệu thì sẽ dạy bọn họ cách so sánh!
Đừng nói, hai người bạn này tương đối đáng tin cậy, thỉnh thoảng còn có thể giúp nàng tìm được những vật liệu thích hợp!
Tiểu Hùng thậm chí còn giúp nàng tìm được một loại kim loại đặc hữu của Charon tinh.
Không chỉ kiên cố, mà còn có tác dụng giữ ấm! Cực kỳ thích hợp với Hoàng Sir nhà bọn họ, kiểu người đầu óc siêu thông minh, nhưng thường xuyên biến thành vị chỉ huy da giòn!
Bên này, Vương Thiên Vi và Giản Cảnh Du dựa vào số liệu để xác định vật liệu, còn Trương Lai Lạp thì chạy khắp nơi giúp nàng hỏi thăm……
Giản chánh án cũng phát hiện con trai mình gần đây hiếu học quá mức!
Ngày trước ông vì tính cách mãng phu của nó mà rầu thúi ruột…… Sợ nó sau khi tốt nghiệp đại học vẫn cứ giữ nguyên bộ dạng tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản này!
Nhưng gần đây con trai ông vậy mà bắt đầu xem những thứ liên quan đến thiết kế cơ giáp và vật liệu! Thỉnh thoảng còn chạy tới hỏi ý kiến của ông và mẹ nó!
Bộ dạng Cảnh Du nghiêm túc tra cứu tài liệu thực sự có vài phần phong thái năm đó của ông!
Điều duy nhất khiến người ta có chút bất an chính là, cái mầm “đơn binh” trời sinh này chẳng lẽ lại muốn chuyển chuyên ngành sang làm cơ giáp sư?
Sau đó ông mới biết, hóa ra là vì bạn học.
“Là cái nhóm ‘tâm phúc họa lớn’ của các con?”
Giản Hiền buồn cười hỏi.
Phong cách giáo dục của nhà bọn họ là sẽ không cho con cái quá nhiều tiền, tránh để chúng tiêu xài lung tung.
Nhưng chuyện con trai vì muốn kiếm tiền tiêu vặt mà chạy đi đánh giải cơ giáp lấy tiền thưởng thì đúng là ông không ngờ tới…
May mà Cảnh Du tuy đầu óc không được thông minh cho lắm, nhưng có một nguyên tắc và giới hạn rất rõ ràng, chính là tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp!
“Linh Giới” quả thật không tồi, hơn nữa mấy đứa trẻ cùng tổ đội với nó cũng đều rất đáng tin cậy, ít nhất không có đứa nào trong nhà làm những chuyện phạm pháp…… Sau khi điều tra qua, ông cũng không ngăn cản nữa.
Điểm duy nhất không đáng tin cậy chính là cái tên đội của mấy đứa nhỏ này.
Ông và vợ nghe xong đều cười hồi lâu. Còn có cô bé tên Vương Thiên Vi kia, mua khăn trùm đầu thật sự quá hợp với thằng con ngốc nhà mình!
Đến cả vợ ông hiện giờ cũng bắt đầu gọi Cảnh Du là “Cá vàng”.
Giản Cảnh Du kéo tay ba mình lại.
“Đúng vậy, Mã tỷ nói muốn tranh thủ sửa xong cơ giáp cho Hoàng Sir trước, ba mau giúp con xem thử hai loại cảm biến này cái nào tốt hơn!?”
“Hoàng Sir? Cái vị chỉ huy cấp A của các con đấy à.”
Giản Hiền nhận lấy bản nháp con trai đưa qua, nhíu mày nhìn hồi lâu.
Nét chữ này đúng là…… thảm không nỡ nhìn……
“Hợp kim siêu dẫn đương nhiên thích hợp hơn hợp kim linh năng chứ? Dù sao điều quan trọng nhất đối với chỉ huy vẫn là tốc độ phản ứng và tính an toàn.”
Giản Cảnh Du lại nói:
“Nhưng lỡ đâu Hoàng Sir nhà chúng ta cũng thăng cấp rất nhanh thì sao!? Hơn nữa, động lực Mã tỷ thiết kế cho hắn đã rất đủ rồi, hình thái cũng sửa lại toàn bộ! Lớp kim loại ngoài cùng nghe nói chuẩn bị dùng thép nhớt đặc hữu của Charon tinh……”
Giản Hiền không ngờ con trai mình vậy mà có thể tranh luận với ông.
“Con thế mà thật sự biết đặc tính của những loại kim loại này!?”
“Trong miệng Mã tỷ, mấy chuyện này chưa bao giờ ngừng nhắc đến…… Lúc cô ấy sửa chiếc cơ giáp đầu tiên ở trường còn kéo con đi phụ giúp một tay! Tuy con cũng không làm được gì, nhưng giúp cô ấy dùng tinh thần lực lấy những kim loại đó ra, hoặc nâng chúng lên độ cao cô ấy muốn thì vẫn rất dễ dàng.”
Lại nói, ta đều học vài ngày! Trong diễn đàn gần nhất ngày nào cũng hội mở…… Ba, ngươi có phải có hiểu lầm gì đó về chỉ số thông minh của nhi tử ngươi không!?”
Giản Cảnh Du hồ nghi nhìn về phía ba mình.
Giản Hiền cười tủm tỉm, vỗ vỗ vai nhi tử:
“Làm sao có thể chứ? Ta sao có thể hoài nghi chỉ số thông minh của con trai mình? Dành thời gian chơi với Mã tỷ…… Khụ, giúp đỡ bạn học là mỹ đức!”
“Tốt nhất là không phải đang hoài nghi…… Nhưng mà chúng ta khi nào đi Thiên Xu tinh? Ta muốn sớm hội hợp với Mã tỷ, chúng ta còn phải quay video chúc sinh nhật nữa!”
“Chờ ta mở phiên tòa lần sau, cũng chính là tuần sau.”
—
Sở dĩ Vương Thiên Vi có tiền làm cơ giáp cho Hoàng Yến trước, đương nhiên là vì cha mẹ lại cho nàng rất nhiều đồng vàng!
Trình Âm chuyển cho nàng một khoản “kinh phí hoạt động”, để nàng mua những thứ mình muốn.
Bất kể là vật liệu, cơ giáp hay quần áo, túi xách, thích gì thì mua cái đó!
Số tiền này đủ để nàng hoàn thành một trận cải tạo cơ giáp cấp A. Xem ra việc kinh doanh của Dập Đạt gần đây quả thật không tệ!
Còn cơ giáp của chính nàng thì toàn bộ đều dùng vật liệu do Bối Liễu cung cấp, cơ bản không tốn một xu!
Nút không gian của Hoàng Yến, ngay ngày đầu tiên hắn tới Thái Hòa đã ở chỗ nàng!
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
Bất ngờ thì nhất định phải có! Nhưng làm xong rồi, nàng cũng sẽ không quên thu phí vật liệu của Hoàng Yến. Việc nào ra việc đó!
Sau khi Hoàng Yến đi tảo mộ trở về, tâm trạng ủ rũ mấy ngày. Ngay sau đó lại đến ngày phải tiêm thuốc ức chế, liên tiếp mấy ngày không tới Thái Hòa, vừa hay cho Vương Thiên Vi thêm thời gian để đẩy nhanh tiến độ.
“Bạn bè của cậu chăm cậu tốt thật đấy.”
Bác sĩ Đào Đức hài lòng nhìn phiếu kiểm tra, không chỉ dinh dưỡng không bị thiếu hụt, mà phương diện cơ bắp và thể năng thậm chí còn tiến lên một tầm cao mới!
Ông nói: “Cứ tiếp tục như vậy, thể năng rất nhanh sẽ có thể đột phá!”
Hoàng Yến vừa mới tiêm xong, ủ rũ nằm trên giường bệnh:
“Rốt cuộc ông quen mấy người bọn họ từ khi nào vậy? Hôm đó tinh thần lực của Vương Thiên Vi thăng cấp, chúng ta chẳng phải rất nhanh đã rời đi sao!?”
Bác sĩ Đào Đức thần bí nhìn hắn một cái:
“Bí mật!”
“…… Xì.”
“Được rồi, đến lúc tiêm dinh dưỡng rồi. Bạn học của cậu biết hôm nay cậu tới đây, còn đặc biệt dặn dò tôi đừng quên tiêm cho cậu đấy!”
“…… Đào thúc, nếu tôi là người của quân bộ, chuyện này của ông đã thuộc hành vi để lộ bí mật rồi.”
“Ừ ừ, đợi cậu đúng rồi hẵng nói! Một đứa nhóc năm nhất mà còn bày đặt sói đuôi to với ta?”
“……”
Đào thúc nói chuyện càng ngày càng giống mấy người trong nhóm của bọn họ……
………….
Trương Lai Lạp đội khăn trùm đầu màu vàng, đứng trước ống kính, ngượng ngùng xoắn xít:
“Chúc Hoàng Sir…… sinh nhật vui sướng?”
“Cắt! Tỷ… Biểu cảm của tỷ không giống đang chúc người ta sinh nhật vui sướng, ít nhiều gì cũng dính chút không may mắn…… Lại lần nữa!”
Trương Tuyết Lị giúp tỷ tỷ quay video, chỉ huy tận chức tận trách!
Mẹ của Trương Lai Lạp ngồi bên cạnh nhặt rau, trên mặt là nụ cười không sao giấu nổi.
Đại nữ nhi cũng có bạn tốt của riêng mình, còn quay video chúc người ta sinh nhật vui sướng, thật tốt!
Bà vẫn luôn lo lắng Lai Lạp dành quá nhiều tâm tư cho mình và Tuyết Lị…… Vốn dĩ bà cũng chẳng giúp được gì cho nàng……
Nhưng may mà nàng đã gặp được những người bạn thật lòng, hiện giờ cả người cũng trở nên hoạt bát hơn nhiều!
Đợi trước khi khai giảng, bà phải làm ít thịt khô cho người bạn học của Lai Lạp, cái người trong nhà làm nghề dịch dinh dưỡng mới được! Nghe nói cô bé đó rất thích ăn ngon! Món thịt khô cay của bà chính là tuyệt nhất!
Sau mấy chục lần luyện tập, cuối cùng cũng có một video nhận được sự cho phép của mẹ và em gái!
Trương Lai Lạp tháo khăn trùm đầu xuống, bấm gửi cho Vương Thiên Vi:
“Hô……”
Hoàng Sir, đời này hùng chỉ vì một mình ngươi mà liều mạng……
Mã ID của bài viết này là: 39183
