Chương 103: Tặc là thân thích.

Editor: Nhất Ý Cô Hành
Biên Tập: Nước Biển Xanh

Vẻ mặt Cảnh Vân Chiêu mang theo xin lỗi, Cam Cẩn Thần há miệng thở dốc, xong cũng không nói ra lời gì, trách không được tổng thấy Cảnh Vân Chiêu hôm nay vẫn luôn kỳ lạ, nguyên lai trong lòng đang lo lắng chuyện này.

Hắn không phải vì điểm này sinh khí Cảnh Vân Chiêu, chỉ là cảm thấy lá gan của cô cũng quá lớn.

Bắt ba ba trong rọ tuy rằng tốt, nhưng đối phương là lão đại của đám lưu manh, khẳng định không phải dễ trêu chọc.

Cũng may ý tưởng của cô không sai, chỉ cần báo cảnh sát tới bắt người là được, liền sẽ an toàn một chút, miễn cho cả ngày lo lắng đề phòng khi nào đối phương lại lẻn vào nhà ăn cắp.

Hai người Cam Cẩn Thần cùng Tô Sở cũng chỉ có thể dựa theo ý tứ của Cảnh Vân Chiêu, rời đi tiểu khu, từ bên hẻm nhỏ bên cạnh vòng tới phía sau Kiều Hồng Diệp.

Thấy Kiều Hồng Diệp nhìn đông nhìn tây, Tô Sở cùng Cam Cẩn Thần càng tin tưởng lời Cảnh Vân Chiêu nói, trong lòng cũng tức giận không thôi, thế giới vị trí hai người tương đối đơn thuần, trước nay không nghĩ tới sẽ có người ác độc như vậy, thông đồng với lưu manh vào nhà người khác ăn trộm.

Liền tính cô không thích Cảnh Vân Chiêu, nhưng Cảnh Vân Chiêu cũng từng cùng cô ta ở chùng một mái nhà, ở chung mười mấy năm ah.

“Cô là Kiều Hồng Diệp phải không? Thật trùng hợp! Cô ở chỗ này làm gì?” Tô Sở thu liễm lửa giận trong lòng, bài ra một nụ cười trừ bước tới túm cánh tay của Kiều Hồng Diệp, mở miệng nói.

“A!” Kiều Hồng Diệp không nghĩ tới phía sau có người, tức khắc hoảng sợ.

Quay đầu vừa thấy, càng là há hốc mồm. Vì sao Tô Sở cùng Cam Cẩn Thần ở đây?

Kiều Hồng Diệp rốt cuộc không quen thuộc nơi này, nào biết các hẻm nhỏ nơi này cong cong quẹo quẹo đều có thể liên kết lại với nhau.

“Cậu… các cậu… vì sao các cậu ở chỗ này?” Cô rõ ràng nhìn thấy ba người Cảnh Vân Chiêu cùng nhau rời tiểu khu đi tiệm ăn cơm, vừa rồi tuy là ra khỏi tiệm cơm, nhưng không đi tới cửa lớn tiểu khu, mà là đi hướng trái ngược.

Trong mắt Tô Sở hiện lên một tia chán ghét, có chút không kiên trì được tươi cười, bĩu môi: “Chúng ta ở tại tiểu khu này, đi tới chỗ này cũng thực bình thường a. Nhưng thật ra là cậu…. Vào cái thời điểm này cậu ở chỗ này nhìn đông ngó tây mới thực là kỳ quái nga!”

“Tôi… tôi nghe nói Cảnh Vân Chiêu ở cùng các người, tô lo lắng cho chị ấy nên tới đây nhìn xem….” Kiều Hồng Diệp hoảng loạn lấy cớ.

Cam Cẩn Thần đối với Kiều Hồng Diệp càng thêm phản cảm.

“Tới đây nhìn xem? Ban ngày không tới lại tới vào lúc này, không tiến vào tiểu khu ngược lại còn trốn ở góc âm u này?

“Nếu như vậy cô đi theo chúng tôi lên lầu đi, Cảnh Vân Chiêu ở trên đó đấy.” Cam Cẩn Thần cố ý nói.

Tức khắc Kiều Hồng Diệp cảm thấy đầu ong ong một tiếng: “Cảnh Vân Chiêu ở nhà!?”

“Đúng vậy, ngày thường chị ấy cũng thực ngoan, vào lúc này đều luôn ở nhà, không thích ra ngoài chạy loạn.” Tô Sở chu mỏ nói, trong lòng lại tức, lại khoái chí. Xem ngươi còn có thể nói ra cái gì.

Kiều Hồng Diệp lúc này chỉ cảm thấy xong rồi, Tào Hành khẳng định sẽ bị phát hiện. Nhưng giây tiếp theo lại nghĩ, trong có chỉ có một người Cảnh Vân Chiêu, Tào Hành chẳng lẽ không thể đối phó được cô ta sao?

Hiện tại cần phải làm là giữ chân hai người này, không để họ đi lên lầu, nếu không đến lúc đó người nhiều, Tào Hành khẳng định sẽ bị bắt.

Nghĩ như thế, Kiều Hồng Diệp lập tức kéo tay Tô Sở: “Tô Sở, cậu nhất định đừng nói với chị của tớ rằng tớ đã tới đây, chị ấy thực không thích tớ, nếu là biết tớ trộm tới đây nhìn chị ấy, chị ấy sẽ đánh tớ…”

“Cô nói bậy cái gì đó! Chị họ của tôi mới không tùy tiện đánh người, Tôi là xem cô không có lòng tốt đi, luôn cố ý phá hư danh dự của chị họ. Đúng rồi, nhà của chúng tôi bị trộm, cô lại lén lúc như vậy, hẳn là thân thích của tên tặc kia đi. Bất quá cũng không quan hệ, chị tôi đã báo cảnh sát, hắn nhất định sẽ không chạy thoát.” Tô Sở vừa nghe Kiều Hồng Diệp nói lời kia, tức khắc nhịn không được nói.

Dù sao sự tình kết cục đã định, bọn họ nhìn người, Kiều Hồng Diệp nếu là dám gọi điện thoại, cô sẽ nhào lên cắn chết cô ta! Hừ!

Chương kế>>>