Chương 104: Nói dối

Editor: Nhất Ý Cô Hành
Biên Tập: Nước Biển Xanh

Tô Sở nhất thời xúc động nói ra lời thật lòng, Cam Cẩn Thần cũng chỉ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lúc này Kiều Hồng Diệp cũng không làm được cái gì, cô ta biết được cũng không quan hệ.

Quả nhiên, sau khi Tô Sở nói xong, cả người Kiều Hồng Diệp giống như bị sét đánh.

“Ngươi… các người báo cảnh sát?” Kiều Hồng Diệp lẩm bẩm, trong nháy mắt, trong mắt chảy ra lệ quang, đôi tay túm lấy cánh tay Tô Sở, có chút không biết làm sao, trong đầu đã loạn thành một đoàn.

Báo cảnh sát? Cho nên bọn Tô Sở mới lại đây tìm cô? Là sợ cô chạy thoát? Hay là sợ cô tri thông Tào Hành?

Nhưng bọn họ làm sao biết được?….

Kiều Hồng Diệp không ngừng hồi tưởng sự tình phát sinh trong một ngày hôm nay, ngay lúc này, trong đầu dừng lại hình ảnh buổi sáng, thời điểm Cảnh Vân Chiêu ra cửa, mặt liền tái nhợt. Chứ không phải vào lúc đó Cảnh Vân Chiêu đã nhìn thấy cô? Cho nên hôm nay mới cùng bọn Tô Sở xuống lầu, sau đó để hai người họ…

Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Hồng Diệp lại liên tục lắc đầu: Không, sẽ không, sẽ không, nếu là như thế, chẳng phải cô trở thành ngốc tử tùy ý Cảnh Vân Chiêu trêu cợt sao!?

Tô Sở nhìn thấy Kiều Hồng Diệp sợ hãi, trong lòng càng thêm thoải mái, có cảm giác như làm được chuyện tốt. “Sợ rồi sao? Kiều Hồng Diệp, vì sao cô lại hư hỏng như vậy? Thế nhưng tìm người tới trộm đồ vật của chị họ, còn oan uổng bịa chuyện nói chị họ tôi mang thai!”

Loại sự tình này cô ta cũng dám bịa chuyện, thật là ác độc.

Kiều Hồng Diệp cắn cắn môi, nháy mắt rơi lệ: “Tôi không có, thật sự tôi tới đây nhìn chị, các người nói trộm cái gì, tôi căn bản không biết…”

“Nga, đúng rồi… Các người nói tên trộm có phải là Tào Hành hay không a? Vừa rồi tôi nhìn thấy hắn đi vào tiểu khu. Trước kia tôi có nghe bằng hữu nói qua, Tào Hành là người không chuyện ác gì không làm. Vừa rồi thời điểm hắn đi vào còn uy hiếp tôi, biểu tôi làm bộ không phát hiện. Tôi lúc ấy còn cảm thấy có chút không thể hiểu được…” Não Kiều Hồng Diệp vừa động, lập tức tìm cái cớ cho mình.

Nếu Tào Hành bị bắt, đa số sẽ khai ra cô.

Nhưng cô cần thiết phải chừa một đường lui cho mình, cho nên vô luận như thế nào, cô đều phải cắn chặt răng, không thể nói thật.

Trong đầu không ngừng đem lời nói dối lặp lại mấy lần, không ngừng thôi miên chính mình, giống như vừa rồi thật sự nhìn thấy Tào Hành, bị đối phương hù dọa, lộ ra thần sắc cực kỳ sợ hãi.

Đối mặt với kỹ thuật diễn của Kiều Hồng Diệp, Tô Sở đã sợ tới ngây người.

Cô chưa từng thấy qua nữ sinh nào có da mặt dầy như vậy, thậm chí không thể dùng da mặt dầy tới hình dung! Ích kỷ, sắc mặt thay đổi còn nhanh hơn lật sách.

Cam Cẩn Thần cũng là cam bái hạ phong, theo bản năng đem em họ túm túm kéo về phía sau mình. Nữ sinh như vậy vẫn là nên tránh xa một chút mới tốt, vạn nhất bệnh ích kỷ lây tới thì làm sao bây gìờ?

Bất quá như vậy cũng không được, Kiều Hồng Diệp lại không có tự mình lên lầu trộm đồ vật, hiện tại cô ta lấy cái cớ như vậy, quay đầu lại cảnh sát hẳn là sẽ không đem cô ta trở thành đồng lõa, như vật chẳng phải cô ta thoát được? Thật giảo hoạt!

Chẳng bao lâu, đã thấy Cảnh Vân Chiêu cùng người ở bất động sản tới, cảnh sát cũng đi theo tới đây.

Lúc này Cam Cẩn Thần mới giám thả lỏng, túm Kiều Hồng Diệp đi qua.

Tào Hành vừa thấy Kiều Hồng Diệp cùng người khác đứng chung một chỗ, lập tức liền nổi điên. “Tiện nhân! Có phải mày tiết lộ hay không?”

Cái tiểu tiện nhân Kiều Hồng Diệp này khẳng định là cố ý an bài, là muốn hắn bị bắt vào cục cảnh sát.

Kiều Hồng Diệp co rụt lại, mặt dù chính mình không có làm qua, lúc này cũng chỉ có thể làm bộ nhận lấy để tránh bị liên can.

“Chú cảnh sát, tôi nhận ra hắn, hắn thường xuyên cùng đám lưu manh đi lang thang trước cửa trường học của chúng cháu, vừa mới rồi cháu nhìn thấy hắn, hắn liền đe dọa cháu, nói nếu cháu báo cảnh sát sẽ giết cháu. Cháu sợ hãi cho nên không dám báo với các chú, nhưng cháu lại lo lắng hắn làm chuyện gì xấu, cho nên trộm đứng ở nơi xa mà nhìn…”

CHƯƠNG KẾ>>>