Chương 11: Nói hươu nói vượn

 

Tác giả: Niên Tiểu Hoa
Editor: Tre Bên Hông Nhà
Biên Tập: Đại Vân

 

Kim lão sư thốt ra lời này, Cảnh Vân Chiêu vội vàng gật gật đầu, chỉ là còn chưa đi ra khỏi văn phòng, điện thoại trên bàn Kim Lão Sư lại vang lên.

 

Kim lão sư nhất máy, vừa nghe xong, sắc mặt ám trầm. Một lát sau mới phức tạp nhìn Cảnh Vân Chiêu nói:

“Cảnh Vân Chiêu, lần này ngươi không cần khảo thi, ngươi cùng em gái nhanh đi bệnh viện trong huyện đi, tình huống mẹ ngươi không tốt!”

 

Cảnh Vân Chiêu cũng là sửng sốt, thật không nghĩ tới Diệp Cầm lại có chuyện sớm như vậy.

Kiếp trước hôm nay nàng không có đi học, tự nhiên trường học chỉ tri thông cho một mình Kiều Hồng Diệp, mà nàng phát sốt nằm ở nhà, hôn mê bất tỉnh, thậm chí còn không biết bên ngoài đã cảy ra chuyện gì, nguyên bản là một ngày sau Diệp Cầm mới đi. Hiện tại xem ra Diệp Cầm bệnh chuyển nặng nhập viện sớm, cũng không lập tức qua đời.

 

Nhớ tới diệp cầm, trong lòng Cảnh Vân Chiêu cũng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

 

Bất luận Diệp Cầm vì cái gì thu lưu nàng, dù sao cũng đã nuôi dưỡng nàng nhiều năm như vậy, hơn nữa trước kia nàng vẫn luôn cho rằng Diệp Cầm là mẹ ruột của mình, cho nên tình cảm vẫn phải có.

Toàn bộ Kiều Gia cũng chỉ có Diệp Cầm, đối với bà nàng có oán như không hận.

Cảnh Vân Chiêu cũng không dám dừng lại, vội vàng chạy tới lớp bên cạnh kêu Kiều Hồng Diệp.

 

Nhìn tình huống này, cũng nhịn không được mà nhớ tới kiếp trước. Sau khi nàng bệnh, Kiều Hồng Diệp hứng thú bừng bừng đi tham gia khảo thí, còn tưởng rằng lần này tất nhiên đệ nhất, lại không nghĩ rằng ả ta không có cái mệnh kia. Bởi vì ả ta cũng không thể như ý nguyện tham gia khảo thí. Cái loại cảm giác người tính không bằng trời định này sợ rằng đã làm Kiều Hồng Diệp tức hộc máu đi.

Bệnh viện Huyện cách trường học cũng không tính xa, thời điểm hai người Cảnh Vân Chiêu chạy tới, sắc mặt Diệp Cầm đã nặng nề nằm ở trên giường bệnh, dường như tùy thời đều có khả năng rời đi.

 

Kiều Úy Dân trầm khuôn mặt sắc, nháy mắt nhìn thấy Cảnh Vân Chiêu, trong mắt xẹt qua một tia thâm ý chợt lóe mà qua.

 

“Hồng diệp, mẹ ngươi lần này sợ là chịu đựng không nổi……” Kiều Úy Dân nhỏ giọng nói.

 

Cảnh Vân Chiêu trong lòng là có chút trào phúng, thời gian Diệp Cầm bệnh cũng không tính ngắn, hao phí trong nhà không ít tiền, lại đem già trẻ lăn lộn. Luận thương tâm, thời điểm mới sinh bệnh mới thương tâm, còn hiện tại… đã xong rồi.

Hiện giờ trong lòng ba người cha con này sợ là đang thở dài nhẹ nhỏm một hơi đi, còn đang ước gì Diệp Cầm sớm chết nữa.

 

“Ba…… Ta biết một phương thuốc, nếu chúng ta thử, có lẽ có thể giúp mẹ khôi phục một chút nguyên khí!”Cảnh Vân Chiêu nghĩ nghĩ, vẫn là nói.

 

Thời gian ở trong không gian, nàng không thiếu dụng tâm tư tìm phương thuốc, chỉ là bên trong phiến ngọc đầu tiên đó căn bản hoàn toàn không có phương pháo trị liệu, nàng chỉ có thể đại khái hiểu biết nguyên nhân bệnh, nhiều nhất cũng là điều chỉnh một chút cơ chế, làm Diệp Cầm có thể cầm cự được một khoảng thời gian.

 

Tuy nói không thể trị tận gốc, nhưng lấy tốc độ học tập hiện tại của nàng, chỉ cần gia tăng thời gian, có lẽ vẫn còn có cơ hội đem bệnh của Diệp Cầm chữa khỏi hoàn toàn.

Lão tổ tông không chỉ có kinh nghiệm hành y ba trăm năm, mà còn đến từ dị thế. Nàng từ đồ vật bên trong linh ngọc có thể nhìn ra được, thủ đoạn của ông chỉ sợ so với y sư càng thêm thần kỳ!

 

“Ngươi? Ngươi thì biết cái gì! Ta xem ngươi nha đầu này chính là muốn bị đánh!” Kiều Úy Dân làm sao thèm nghe Cảnh Vân Chiêu nói, gia tay lên liền muốn lại đánh.

“Dừng tay!”

Ở cửa phòng bệnh vang lên một đạo âm thanh quen thuộc, chỉ thấy Kim lão sư vội vàng đem Cảnh Vân Chiêu túm đi qua:

 

“Kiều tiên sinh, ngươi là trưởng bối, như thế nào động bất động liền muốn đánh người đâu!?”

 

Vừa mới nàng chính là lo lắng, cho nên mới chạy theo lại đây, không nghĩ tới Kiều Úy Dân quả thật là người như vậy, một lời không hợp liền muốn động thủ!

 

Tuy nói Cảnh Vân Chiêu còn nhỏ lời nói không đáng tin, nhưng mẹ của nàng bị bệnh nằng, chỉ sợ khi tuyệt vọng cái gì có thể thử cũng muốn thử qua, rõ ràng là hiếu tâm thật đáng khen lại còn muốn bị đánh?

 

Kiều Úy Dân cũng sĩ diện, nhìn Kim lão sư liếc mắt một cái, thu hồi tay, “Kim lão sư, nàng là đứa ưa thích nói hươu nói vượn, nếu không đánh nàng nàng liền không nghe lời!”

 

>>>>