Chương 174: Vô lại

Editor: Nhất Ý Cô Hành

Cam lão vừa nghe bà cụ lén ông dùng thuốc mỡ mà không đem dược của ông khai để vào mắt, tức khắc cũng nổi giận.

Bà cụ này nếu là không nghe ông khuyên bảo cũng liền thôi, nhưng hiện tại như vậy, nói rõ bà không tin y thuật của ông.

Tính tình ông dù tốt, cũng không có khả năng cùng bà dây dưa, tựa như Cảnh Vân Chiêu nói, Cam Tùng Bách ông, đừng nói ở huyện Hoa Ninh, chính là toàn bộ Ninh thị cũng coi như là y sư có danh vọng, người muốn ông chữa bệnh xếp thành hàng, lão bà này ầm ĩ chậm trễ không chỉ là thời gian của ông.

Nhăn mày, Cam lão liếc mắt nhìn Hạng Cẩn một cái, nói: “Không phải tôi không chịu cứu, mà mẹ chồng của cô gàng bướng hồ đồ.!”

“Cam y sư, ngài đừng nóng giận, mẹ chồng của tôi… không phải bà không tin y thuật của ngài, là đang muốn trí khí với tôi…” Vẻ mặt Hạng Cẩn sốt ruột nói.

Mẹ chồng của cô không thích đi bệnh viện, luôn là nói tuổi lớn, tiến vào bệnh viện sẽ dính đen đủi, nếu mang bà đi bệnh viện chính là muốn cho bà đi tìm chết, muốn bà đi vào rồi nằm đi ra. Cô khoogn có biệt pháp, lúc này mới đi tìm quốc y sư ở bên ngoài.

Trừ bỏ Cam Tùng Bách, trước đí cũng có bốn năm người tới, bất quá toàn bộ đều bị mẹ chồng của cô chọc tức mà đi rồi. Cô không còn cách nào, mới tới cầu Cam Tùng Bách. Lão gia tử cũng là nhìn vào giao tình với Hạng gia trước kia, lúc nàu mới chạy tới nơi này, nhưng mẹ chồng cô vẫn không chịu phối hợp.

“Hạng Cẩn ah, trước đây là tôi nhìn cô đối với mẹ chồng hiếu thận mới đồng ý tới nhà xem bệnh, cũng coi như cho cô mặt mũi, nhưng hiện tại người bệnh không chịu phối hợp, lão phu không có cách nào. Chờ trở về tôi sẽ mang tiền chữa bệnh trả về, thứ không phụng bồi!” Cam Tùng Bách cả giận nói.

Trước nay chưa thấy qua bà lão nào không nói lý như vậy.

“Hạng Cẩn! Có phải mày muốn cho tao chết mới cam tâm hay không? Trị không hết tao còn hắc nước bẩn, tao nói cho mày biết, nếu y sư mà đi rồi, mày liền cùng con trai tao ly hôn đi, Tao tuyệt đối không dung túng mày. Mày lăn ra khỏi Tần gia chúng tao. Nữ nhân thích con trai tao có rất nhiều, mới không cần mày cái thứ đồ gà không biết đẻ trứng.”

Bà cụ không nói chuyện với Cam lão gia tử, trực tiếp chỉ vào Hạng Cẩn mà mắng lên.

Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu trừu trừu, đây là trưởng bối sao? Rõ ràng chính là vô lại.

Hạng Cẩn vừa nghe lời này, đôi mắt lập tức đỏ, cắn chặt răng.

Cảnh Vân Chiêu đột nhiên có chút tò mò, chồng của Hạng Cẩn là cái người phương nào, thế nhưng có người mẹ có sức bậc kinh người như vậy. Càng quan trọng là, chẳng lẽ là một nam nhân tuyệt thế? Làm Hạng Cẩn dù chết cũng không chịu ly hôn?

Vẻ mặt Hạng Cẩn khó xử: “Cam y sư, ngài có thể lại cho tôi một lần cơ hội hay không?”

Cam Tùng Bách cũng vô ngữ, gương mặt già nua giật giật một hồi.

Thở một hơi dài, liếc mắt nhìn lão thái thái kia một cái: “Cô đi ra ngoài nói chuyện với tôi một chút.”

Hạng Cẩn vội vàng đáp lời, ba người đóng cửa lại, bên ngoài gió lạnh thổi một hồi, hàng hiên yên tĩnh, nhưng thật ra khiến hỏa khí trong người giảm xuống vài phần. Cam lão thở phào một hơi, nói: “Hạng Cẩn, cô lại thành như vậy… nếu là cha cô biết được, sợ là muốn bóp chết lão bà kia.”

Lời này vừa ra, Cảnh Vân Chiêu kinh ngạc liếc mắt nhìn hai người một cái, Cam lão thế nhưng nhận thức cha của Hạng Cẩn?

Nháy mắt Hạng Cẩn rơi lệ. “Bác Cam, cảm ơn ngài trước kia giúp cha cháu chữa bệnh, nếu không phải bác, ba của cháu lúc ấy sợ rằng không căng được lâu như vậy…”

Vẻ mặt Hạng Cẩn bi thương, lắc lắc đầu lại nói. “Chính là hiện tại cháu cũng không còn biệt pháp, ba cháu rời đi, chỉ có một người nữ nhi là cháu, trước mắt mẹ cháu còn phải dựa vào tiền nuôi dưỡng của Tần Gia, tạm thời cháu không có biện pháp cùng hắn ly hôn. Lời của mẹ chồng, không muốn nghe cũng chỉ có thể nghe.”

Cảnh Vân Chiêu nghe xong có chút hồ đồ, nhìn qua gia cảnh của Tần gia này cũng chẳng ra gì….

Chương kế>>>