Chương 185: Cho một cái công đạo

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Cam Tùng Bách đỡ cái bàn, xương cốt già có chút run rẩy, chủ nhiệm kia thở dài một hơi, ám đạo nói Cam Tùng Bách không biết đều.

Chủ nhiệm này họ Lưu, là cháu trai của bệnh viện này. Viện trưởng này cũng là người trung quốc, bất quá tây y phát triển nhanh, con cháu đều học qua tây y và trung y, bất quá Lưu chủ nhiệm là người trẻ tuổi, chỉ đọc qua một chút y học trung quốc mà thôi, chỉ biết chút cơ bản, bởi vì gia thế, sớm đã lâng lâng, còn cho rằng chính mình thực lợi hại.

“Công khai nói liền nói đi….” Lưu chủ nhiệm bực bội gật đầu, xoa xoa đôi mắt, nhìn Tần Chí Học liếc mắt một cái, mở miệng nói. “Anh này, tôi thấy anh cũng là người không phải không nói lý, anh muốn giải quyết chuyện này thế nào?”

Trong lòng Tần Chí Học vui vẻ, trên mặt bất động thanh sắc, mở miệng. “Vẫn là chủ nhiệm đây phân rõ phải trái, tôi chính là muốn đòi công đạo cho mình. Nếu là mẹ anh bị người ném ở nhà thiếu chút nữa đói chết, vợ anh lại bỏ trốn cùng với một lão nhân, anh cũng sẽ…”

Nói, Lưu chủ nhiệm nghe xong sắc mặt có chút khó coi.

“Khụ khụ, tôi chỉ là đưa ra cái ví dụ, mong chủ nhiệm ngài đừng nóng giận…” Tần Chí Học cười xin lỗi, lại nói: “Tôi không có yêu cầu gì, anh kêu ông ta ở trước mặt mọi người xin lỗi tôi, thừa nhận y đức của bản thân khiếm khuyết, đảm bảo về sau không đối với người bệnh khác giống như vậy, mặt khác trả vợ tôi về cho tôi, tôi chỉ yêu cầu như vậy thôi…”

“Cứ như vậy?” Lưu chủ nhiệm có chút ngạc nhiên, hắn còn tưởng Tần Chí Học là tới đòi tiền.

Bất quá không thể không nói cách giải quyết này không có gì tốt hơn. Bất quá chỉ nói lời xin lỗi mà thôi, cũng không có gì ghê gớm.

Bệnh viện bọn họ lớn như vậy, cũng có thời điểm giải phẫu sai lầm, mấy lúc như vậy người nhà người bệnh sẽ làm ầm ĩ, nháo tới nháo lui túi bụi, bắt các bác sĩ ra mặt xin lỗi, bồi thường tiền, hoặc trực tiếp đuổi vị bác sĩ kia.

Mặc kệ thế nào, xin lỗi so với tiêu tiền bồi thường còn muốn tốt hơn so với bồi tiền, nếu nói mấy câu có thể giải quyết chuyện này, hà tất muốn tổn thất mặt khác.

“Lưu chủ nhiệm! Lời này của cậu là có ý tứ gì? Cứ như vậy? Chẳng lẽ cậu cảm thấy yêu cầu này của hắn còn không quá phận sao!?”

Cam Tùng Bách quả thực không thể tin được lời này được nói ra từ trong miệng của Lưu chủ nhiệm.

Hắn cùng viện trưởng này có quan hệ không tệ, chẳng qua dã tâm của viện trưởng lớn, không muốn mở một phòng khám nhỏ, hơn nữa trong nhà có chút tiền của, cho nên thời điểm tuổi trẻ đã sáng lập cái bệnh viện này, chậm rãi làm lớn, phát triển cho tới tình trạng này.

Sau lại Lưu viện trưởng thỉnh hắn lại đây, hắn nhìn trúng không phải là tiền lương, là là mặt khác.

Muốn tiếp xúc với người bệnh một chút, cũng muốn tới đây xem trình độ của các y sư khác trong bệnh viện.

Nhưng ông không nghĩ tới, Lưu viện trưởng thế nhưng dạy ra một cháu trai như vậy!

Không hỏi sự thật, không phân phải trái, vừa tới liền hỏi yêu cầu của đối phương, ngữ khí vừa rồi còn giống như thấy đối phương yêu cầu quá ít.

Lúc này Lưu Chủ Nhiệm cũng có chút không kiên nhẫn. Từ trước đến nay hắn không xem trọng lão nhân ngoan cố này, tự cho là có chút y thuật liền làm bộ dáng thầy người khác, trên thực tế bất quá chính là làm bộ làm tịch mà thôi.

Y học trung quốc, nói dễ nghe một chút là cao thâm khó đoán, nói khó nghe một chút chính là lừa đối. Hắn không phải không học qua!

“Cam y sư ah, nhân gia đã tìm tới cửa, ông không chịu xin lỗi, chẳng lẽ là muốn kéo bệnh viện xuống nước sao? Đối phương cũng không yêu cầu ông làm cái gì, chỉ cần ông mở miệng phóng thấp giá trị con người, chuyện này liền xong. Nói nữa, người kia dù sao cũng là vợ của người khác, ông cùng vợ của người ta….”

“Bang!” Lưu chủ nhiệm còn chưa nói xong, Cam Tùng Bách tức tới hung hăng một cái tát đánh qua.

“Cậu thì tính là cái gì? Cho dù ông nội của cậu cũng sẽ không nói chuyện với tôi như vậy. Kêu tôi đi xin lỗi? Tôi chưa làm cái gì sai, vì cái gì phải xin lỗi!?”



Chương kế>>>