Chương 186: Diễn kịch

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Cam Tùng Bách là chân chính tức giận.

Ông sớm biết Tần Chí Học không phải người tốt lành gì, cho nên tức thì tức, tổng không thể vì tên súc sinh này mà không màng thân thể.

Nhưng xem cái người Lưu chủ nhiệm này đi? Hơn nữa tiểu tử này cũng là người hắn nhìn từ nhỏ nhìn tới lớn, tuy rằng lớn lên xác thật xa cách rất nhiều, nhưng ông cùng Lưu Viện trưởng quan hệ không tệ, nào tới cái tên nhóc con này tới khoa tay múa chân?

Tần Chí Học tức tới nghiến răng nghiến lợi, nhưng Lưu chủ nhiệm làm hắn cảm thấy đau lòng.

Đây là người học y a!

Khi ông còn nhỏ, ông nội cùng cha đều dạy dỗ cách làm người trước tiên. Thái độ của Lưu chủ nhiệm này chính là bôi nhọ nhân phẩn của ông, kêu ông thừa nhận chính mình không có ý đức còn không bằng muốn một mạng già này của ông.

Lưu chủ nhiệm bụm mặt, trừng mắt nhìn Cam Tùng Bách. Nhìn một bộ dáng khí thế của trưởng bối, trong lòng cũng không đủ tự tin, nhưng càng nhiều vẫn là sinh khí. Nói thế nào hắn cũng là chủ nhiệm, về sau còn kế thừa bệnh viện trong nhà. Cam Tùng Bách đứng trước nhiều người như vậy đánh mặt của hắn, đó chính là xem thường hắn, về sau hắn thế nào lập uy?

“Cam y sư, ông đừng không biết tốt xấu, chuyện của ông nghiêm trọng như vậy, bôi đen danh dự bệnh viện, chúng tôi có thể yêu cầu ông bồi thường. Bất quà nhìn tuổi tác ông lớn, chúng tôi cũng không quyết tuyệt như vậy. Hôm nay ông trả vợ của người này về lại cho hắn, rồi xin lỗi hắn thật tốt, xin lỗi tôi, chuyện này liền cho qua. Như vậy khó lắm sao?” Lưu chủ nhiệm rống lớn hỏi.

Tâm tình Tần Chí Học tốt rất nhiều, hắn còn tưởng tìm lãnh đạo tới, chuyện này không dễ giải quyết như vậy, ai biết cái người chủ nhiệm trẻ tuổi này lại là thần trợ công, thế nhưng giúp đỡ hắn cãi nhau với Cam Tùng Bách.

Cam Tùng Bách bị chọc tức không nói thành lời.

Hắn rốc cuộc lớn tuổi, cho dù ngày thường dưỡng sinh tốt, nhưng vẫn không chịu nổi liên tục bị lăn lộn.

Tức khắc chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, não đau lợi hại, ngón tay run lợi hại chỉ vào Lưu chủ nhiệm, ánh mắt đảo qua, lại thấy khóe miệng mang theo ý cười lạnh của Tần Chí Học, tức khắc không chống đỡ được, “đông” một tiếng ngã xuống trên ghế.

Nháy mắt, người xung quanh hoảng loạn, chạy nhanh tiến lên thi cứu.

Mày Lưu chủ nhiệm nhăn lạo, cảm thấy Cam Tùng Bách đang diễn kịch cùng hắn.

Thời điểm vừa rồi đánh hắn đánh mạnh như vậy, đâu giống người suy yếu? Khẳng định là muốn trốn tránh trách nhiệm, cho nên mới cố ý giả vờ mà thôi.

Cố tình lúc này Tần Chí Học theo đuổi không bỏ: “Ngất xỉu cũng thật là đúng thời điểm, bất quá mặc kệ thế nào, hôm nay bệnh viện các người phải cho tôi một cái công đạo.”

Lưu chủ nhiệm vừa nghe, cả giận: “Đều tránh ra! Cam y sư, trong lòng ai cũng đều rõ ràng thân thể ông thực tốt, hiện tại không cần giả bộ, liền tính ông giả bộ tiếp, quay đầu lại cũng phải giải quyết chuyện này. Nếu ông còn nháo như vậy mà không chịu nói lời xin lỗi, tôi đành phải đại biểu bệnh viện đuổi việc của ông, bất quá cho dù ông phải rời đi, cũng phải đem chuyện này giải quyết tốt, nếu không ông cần phải bồi thường a…”

Lưu chủ nhiệm thao thao bất tuyệt nói, trong phòng bệnh, sắc mặt những vị bác sĩ quen biết Cam y sư đều khó coi tới cực hạn.

Lưu chủ nhiệm chính là cháu trai của Lưu viện trưởng, thế nhưng là người bất cận nhân tình như thế, đã như vậy, mấy lão nhân bọn họ như thế nào ngốc ở trong bệnh viện này? Về sau nếu hắn thật sự kế thừa bệnh viện, chỉ sợ nhóm người bọn họ không có chỗ đặt chân!

Còn có Cam y sư, không duyên vô cớ chịu tai tiếng như vậy….

Thời điểm Cảnh Vân Chiêu cùng Hạng cẨn vừa tới bệnh viện liền nhìn tới một bộ cảnh tượng như vầy. Cam Tùng Bách ngã vào trên ghế, sắc mặt trắng bệch, người bên cạnh có vẻ mặt do dự lo lắng, có co quắp vạn phần, còn có một đám người như là đang xem náo nhiệt.

Cô quả thực không dám tưởng tượng, Cam lão gia tử thế nhưng bị người khi dễ thành như vậy!

“Cam y sư, lời tôi nói ông có nghe hay không? Nếu còn như vậy, tôi cũng không cho ông mặt mũi….” Lưu chủ nhiệm thấy Cam Tùng Bách không có nửa điểm động tĩnh, mở miệng nói tiếp.

Cảnh Vân chiêu trực tiếp vọt đi vào, quát: “Anh câm miệng lại cho tôi!”


Chương kế>>>