Chương 188: Bao cỏ

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Lúc này Cảnh Vân Chiêu cảm thấy những người đối diện này thực sự khiến người cực kỳ chán ghét.

Nếu những người này không có quen biết cũng liền thôi, rốt cuộc ai cũng có tâm tư bát quái, bọn họ không phân rõ thị phi đúng sai, đứng đó xem trò cũng không có gái gì sai. Nhưng Cam gia gia ở tại bệnh viện công tác mấy chục năm, chẳng lẽ không ai hiểu biết ông sao?

Nơi này đều là có người hoặc là có người thân từng được ông chữa bệnh, cũng có đồng nghiệp được ông chỉ điểm qua, lại không vươn tay ở thời điểm mấu chốt?

Cho dù trong số bọn họ có người do dự muốn ra tay cứu giúp, nhưng chung quy còn không có ra tay.

Tuổi càng lớn, năng lực chịu đựng càng giảm xuống, đạo lý này không phải bọn họ không biết, chậm trễ cứu chữa một giây, nguy hiểm nhiều hơn một chút, họ sao có thể không hiểu mấy vấn đề này? Đơn giản là vì họ suy xét lợi ít của chính mình, cùng với sợ bị liên lụy.

Lời nói của Cảnh Vân Chiêu làm mấy người quen biết với Cam lão y sư không khỏi đỏ mặt, trong lòng cũng có chút áy náy.

Mà Lưu chủ nhiệm lại tức lại bực: “Cô là cháu gái của Cam y sư? Miệng lưỡi sắc bén, nói chúng tôi không phân biệt rõ thị phi? Rõ ràng ông của cô dụ dỗ vợ người ta, người này vừa rồi đã tới khiếu nại, còn nói cô cũng có tham dự, có phải hay không? Em gái, cô làm như vậy thì cô có chỗ tốt gì?”

“Tôi nghe Tần Chí Học gọi chú là Lưu chủ nhiệm đúng không?” Khuôn mặt Cảnh Vân Chiêu thanh lãnh hỏi.

Lưu chủ nhiệm chần chừ một chút, hừ một tiếng xem như thừa nhận.

“Liền một người bao cỏ như vậy cũng có thể làm chủ nhiệm? Là dựa vào quan hệ? Ngươi là dựa vào việc ngủ cùng với phu nhân của viện trưởng!?” Cảnh Vân Chiêu không chút lưu tình nói.

Thuận miệng bịa chuyện? Không phải chỉ có Tần Chí Học mới biết.

“Cô nói bậy bạ cái gì? Không biết lớn nhỏ, không có gia giáo. Đừng tưởng rằng cô là học sinh rồi tôi không dám đánh cô. Tôi nói cho cô biết, ông nội của tôi là viện trưởng của bệnh viện này, viện trưởng phu nhân là bà nội của tôi.” Lưu chủ nhiệm cả giận.

Vừa thấy là biết đối phương còn là tiểu nha đầu chưa có thành niên, khẳng định không thể đánh được, hơn nữa, lúc nãy hắn cho rằng Cam Tùng Bách giả bộ, nhưng hiện tại vừa thấy, hiển nhiên là thật sự bị tức tới ngất. Ông ta một đống tuổi như vậy, vạn nhất nếu thật sự xảy ra chuyện gì, quay đầu còn phải bắt hắn bồi thường, không đáng giá.

“Thì ra là thế, trách không được một bao cỏ còn có thể bò lên tới vị trí này!”

Cảnh Vân Chiêu dừng một chút, hít một hơi, nói tiếp: “Vị trí chủ nhiệm, công viecj rất nhiều, nhưng mà ngươi lại là cháu trai của viện trưởng, nói như vậy ngày thường cũng không thiếu tham dự vào việc mua sắm dược liệu cho bệnh viện đi? Liền ngươi một người chỉ biết nghe lời từ một phía, người phía dưới lừa gạt ngươi cũng thực dễ dàng, cho nên không chừng những thuốc men kia của bệnh viện còn có vấn đề đâu, tỷ như nói băng gạc đều là vi khuẩn a, dược liệu thì dùng hàng kém thế hàng tốt, ngươi nói có phải hay không?”

Sắc mặt Lưu chủ nhiệm tái xanh: “Ngươi đây là phỉ báng, tuổi còn nhỏ cũng không đại biểu có thể xúc phạm luật pháp, tôi sẽ đại diện bệnh viện truy cứu trách nhiệm của cô.”

“Phải không? Vậy vừa rồi ngươi làm cái gì? Tần Chí Học tản lời đồn làm tổn hại danh dự của ông nội tôi, ngươi ít nhất cũng coi như là đồng lõa. Huống hồ tôi nói cái gì? Bất quá chỉ là suy đoán một chút mà thôi.” Cảnh Vân Chiêu chán ghét nói.

Sắc mặt Lưu chủ nhiệm khó coi, không nghĩ tới nha đầu này phản ứng nhanh như vậy.

Trong lòng hắn biết không thể tiếp tục nói chuyện của bệnh viện, nghĩ nghĩ, nghiên nghiên người nói: “Tôi làm chủ nhiệm, có trách nhiệm xử lý sâu mọt của bệnh viện. Ông nội của cô dụ dỗ vợ của người ta, hiện tại chồng người ta đã tìm tới cửa, còn có thể giả?”

Tức khắc, mọi người đem ánh mắt nhìn về phía Tần Chí Học.

“Tiểu nha đầu, tôi cầu xin cô, xin hãy trả vợ của tôi ại cho tôi đi. Tôi thật sự rất yêu cô ấy, không thể không có cô ấy ah. Đều là tôi sai, trước kia không nên cãi nhau với cô ấy, tôi đảm bảo, sau khi gặp mặt, nhất định sẽ xin lỗi cô ấy, có được không?” Tức khắc Tần Chí Học giả bộ vô tội nói.



Chương kế>>