Chương 323: Là người hay quỷ

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Cảnh Vân Chiêu nói chuyện với Hoa Tặc xong, cũng không muốn ở lại địa phương ồn ào này, liền rời đi từ cửa sau quán bar.

Bất quá bên ngoài đã một đêm, hiện giờ ông mặt trời cũng dần ló dạng.

Cô một đêm không ngủ, mà người khởi xướng chuyện này cũng vậy, Tưởng Văn Thắng lăn qua lộn lại cả đêm, hắn biết Báo Đen lợi hại, sợ báo đen nháo ra mạng người, nhưng lại sợ hắn thấy Cảnh Vân Chiêu xinh đẹp, rồi lại buông ta cho cô ta.

Vạn nhất Cảnh Vân Chiêu dùng sắc đẹp mê hoặc báo đen, làm Báo Đen đối nghịch lại với hắn, kia hắn liền thê thảm.

Nhưng lại nghĩ, hẳn sẽ không có khả năng, hắn cho Báo Đen ba mươi vạn, mà chỉ muốn mua một cánh tay của Cảnh Vân Chiêu mà thôi, tuy rằng Báo Đen xuất động rất nhiều người, nhưng cái giá này, vẫn tính là rất nhiều. Hắn nếu đã lấy tiền mà không làm việc, kia tên tuổi của hắn khẳng định càng ngày càng kém.

Tưởng Văn Thắng dậy sớm, mang theo hai quầng thâm mắt, sáng sớm chờ đợi điện thoại.

Quán trà đã mở cửa, người phục vụ còn chưa có tới, bởi vì đã lâu không có khách tới cửa, quán trà bên trong thiếu một chút nhân khí con người, có cảm giác âm lãnh.

“Cái tên Báo Đen này, sao còn không báo kết quả…” Tưởng Văn Thắng lẩm bẩm một tiếng, vẻ mặt bực bội.

Đúng lúc này, Cảnh Vân Chiêu nhấc chân đi vào.

Tưởng Văn Thắng nghe tiếng ngẩng đầu, cả người giống như bị sét đánh, đứng ở nơi đó không nhúc nhích.

Sao lại thế này? Sao Cảnh Vân Chiêu không có việc gì?

Gương mặt kia vẫn bóng loáng xinh đẹp như cũ, làm cho người ta không rời mắt được, cánh tay hoàn hảo, chân cũng hoàn hảo, sau khi tiến vào cũng không để ý tới hắn, ngồi ở một góc, giống như là… quỷ..

Quỷ? Tưởng Văn Thắng rùng mình một cái.

Sẽ không phải là thật đi?

Sáng sớm như vậy, tiểu quỷ sao có năng lực đi ra…

Tưởng Văn Thằng làm chuyện xấu, bởi vậy tự mình chột dạ, lúc này nhìn thấy Cảnh Vân Chiêu không nói một tiếng, mặt vô biểu tình, u lãnh tới đáng sợ, càng cảm thấy giống như gặp phải tà khí, cả người có chút run run.

Bên trong quán trà không có người khác, buổi sáng hắn vì muốn thoáng khí nên đã mở cửa sổ, gió bên ngoài thổi vào tấm màn, phiêu phiêu đãng đãng.

Trước khi tới đây Cảnh Vân Chiêu đã đi vào không gian một chuyến, tắm rửa một cái, cho nên lúc này đầu phiêu phát tán.

Gió thổi,sợi tóc phất động, tóc đen dài thẳng tắp, cho nên mới dọa người.

Tưởng Văn Thắng tùy tay cầm cái ghế đi qua, tới gần vài bước, có chút khẩn trương nói: “Mày là người hay quỷ?!”

Cảnh Vân Chiêu ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Cả người Tưởng Văn Thắng giống như đang ngâm ở hầm băng, đôi mắt kia là thế nào ah, đen nhánh lãnh đạm, không hề có nửa điểm tình cảm, không có nửa điểm dao động, trống rỗng mà đáng sợ, sắc mặt tái nhợt, sắc môi đỏ tươi….

Kỳ thật Tưởng Văn Thắng lúc này là do bị chột dạ mà tưởng tượng tầm bậy, màu da của Cảnh Vân Chiêu thiên về trắng, hơn nữa vị trí cô ngồi tuy rằng hơi tối so với nơi khác, nhưng bên trên có ánh đèn, ánh đèn này làm cho cô có vài phần hư vô, còn có ánh mắt này, Tưởng Văn Thắng hỏi cô là người hay quỷ, này thực là… ánh mắt kia bất quá là biểu đạt sự đồng tình vì Tưởng Văn Thắng giống như tên ngốc mà thôi.

Lại nói sắc môi này, môi hồng răng trắng là cô sai sao?

“Tưởng Văn Thắng, hiện tại tôi ở nơi này, có phải ông thực khiếp sợ hay không?” Cảnh Vân Chiêu sâu kín nói một câu.

Tưởng Văn Thắng chỉ vào cô: “Mày đừng xằng bậy, Này đều do mày tự tìm, mau cút khỏi nơi này của tao, tao không sợ mày!”

Cảnh Vân Chiêu hơi chau mày, chẳng lẽ Tưởng Văn Thắng cho rằng cô đã chết?

Quả nhiên ngu ngốc.

Cảnh Vân Chiêu tiếp tục ngồi: “Tôi tới, chỉ là muốn được tận mắt nhìn thấy ông bị xui xẻo mà thôi.”

Nói xong, khóe miệng nhẹ nhàng gợi lên, lộ ra ý cười, nhưng tươi cười mềm nhẹ đIềm đạm như vậy đối với Tưởng Văn Thắng mà nói, giống như ma quỷ đòi mạng người, làm hắn nổi lên một thân da gà.

<<<CHUONGTRUOC

CHUONGSAU>>>