Chương 327: Hối hận xanh ruột

Cuối cùng hai vợ chồng Tưởng Văn Thắng chỉ có thể hy vọng ly hôn cho xong việc. Tưởng Hạ bị họ ảnh hưởng, không bao lâu thành tích cũng tuột xuống không phanh.

Trước kia hắn đi trường học hạng ba cũng bởi vì tốn rất nhiều tiền, hơn nữa trường học kia ưu đãi với hắn.

Nhưng sau khi hắn chân chính đi tới đó, ngay từ đầu các lão sư che chở hắn như bảo bối. Nhưng qua một thời gian, phát hiện thành tích của hắn càng ngày càng kém, thái độ đối với người khác cũng không tốt.

Trong lòng Tưởng Hạ có ngạo khí, thật chướng mắt những học sinh ở trường hạng ba này, cho nên thái độ đối với các bạn học cũng không có khách khí giống như khi còn ở Nhất Trung. Trước kia mọi người cố kỵ hắn được các lão sư che chở, nhưng hiện tại lại bất đồng.

Trong trường có một ít học sinh thích đánh nhau, Tưởng Hạ tức khắc trở thành mục tiêu của bọn họ.

Mỗi ngày trôi qua không tốt, đi học thì bị người chặn đường, ngày thường ở trong trường học cũng bị quát mắng, hoàn cảnh cùng trước kia so sánh quả thực khác nhau như trời với đất.

Thời gian dài, Tưởng Ham không còn cảm giác của sự ưu việc, ngày thường lầm lì không hé răng, càng làm người khác không thích.

Tưởng Hạ ảo não, Tưởng Văn Thắng lại hối hận tới xanh ruột.

Vì cái gì hắn phải tìm tới Báo Đen?

Đáng tiếc, lúc này hối hận đã không thể cứu vãn tình hình, chỉ có thể trả giá bằng nửa đời còn lại.

Mà thời điểm Tưởng Văn Thắng chịu khổ, Cảnh Vân Chiêu có một đoạn thời gian rất dài, mỗi đêm đều đi cùng Hoa Tặc, càng quét đầu đường xó chợ ở phố Hoa Ninh.

Hoa Tặc làm việc rất mạnh mẽ, thủ đoạn cũng minh xác, từ nhỏ tới lớn, một đám thâu một đám, chậm rãi tiêu hóa. Có tên tuổi ‘Hắc Ma Vương’ của Cảnh Vân Chiêu trấn ải, những người phía dưới cũng không dám xằng bậy, huốn chi những đám côn đồ kia từ trước tới nay chỉ đi theo những người có nắm tay lớn, bởi vậy hết thảy tiến hành thực thuận lợi.

Ngay cả Tiêu Hải Thanh cũng nghe thấy sự run chuyển bất an này, cả ngày “Hắc Ma Vương”, Hắc Ma Vương.. nói không ngừng.

“Vân Chiêu, cậu không biết đâu, cái người Hắc Ma Vương này quả thật là chiến thần, cậu biết chiến thần là gì không? Là đánh trận nào thắng trận đó. Ở trên đường có tên kêu là Rắn độc không phục hắn, hắn cùng Hoa Tặc dẫn theo huynh đệ khiêu khích thật nhiều ngày, mỗi ngày đều đi, đánh tới đám huynh đệ của rắn độc kia thu cả đuôi, hai tay dâng địa bàng lên. Cười chết tớ!”

Trong mắt Tiêu Hải Thanh tựa hồ toát ra trái tim hồng, túm lấy cánh tay cô nói tiếp:

“Tối hôm qua tớ đi nhìn thử, bất quá đứng hơi xa, chỉ thấy hắn mặc áo gió đen, đầu và mặt đều bị nón trùm che lại, cho nên không thấy rõ, nhưng đôi tay kia thực xinh đẹp, xem ra được hắn thực là trẻ tuổi….”

“Tiêu Hải Thanh, Hắc Ma Vương kia có lợi hại thì cũng chỉ là lưu manh, cậu đừng phạm hoa si ah.” Cam Cẩn Thần nhắc nhở một câu.

“Cậu thì biết cái gì!” Tiêu Hải Thanh trợn trắng mắt: “Thân phận Hắc Ma Vương chỉ có Hoa Tặc biết, ngày thường cũng không có ra mặt, không giống lưu manh bình thường, hơn nữa thân thủ như vậy, về sau sau chỉ có thể là một lưu manh? Dù sao tớ cũng không tin…

Tiêu Hải Thanh vừa nói, Tô Sở cũng nghe tới xuất thần.

Cam Cẩn Thần vừa thấy Tô Sở cũng lộ vẻ sùng bái, lập tức ngắt lời: “Một mình cậy truy tinh là được, không cần dạy hư Sở Sở.”

“Đúng rồi, Sở Sở của chúng ta chính là tiểu bạch thỏ, nếu cậu ấy lỡ gặp hắc ma vương, đảm bảo bị nuốt tới xương cốt cũng không còn.” Tiêu Hải Thanh cũng cười nói.

Cảnh Vân Chiêu là đương sự ngược lại có chút nghẹn lời, cô có thể nói với Tiêu Hải Thanh cô chính là Hắc Ma Vương trong truyền thuyết kia sao?

Hiển nhiên là không được, chuyện này bất đồng tính chất, nếu là để bọn họ biết, họ sẽ lo lắng hãi hùng.

“Bất quá lại nói, Vân Chiêu, phía trước cậu không có gặp phải chuyện gì sao? Thời điểm tớ hỏi thăm chuyện của Hắc Ma Vương, cũng nghe người ta nói một tin tức, nói Báo Đen thu tiền Tưởng Văn Thắng, muốn đi tìm cậu gây chuyện, nhưng cuối cùng bị Hoa Tặc xử lý…”

Chương kế>>>>