Chương 326: Báo ứng khó chịu

Tưởng Văn Tháng nhớ tới buổi sáng nhìn thấy Cảnh Vân Chiêu, tới hiện tại vẫn còn cảm thấy da đầu tê dại, nhưng sau khi nghe Cảnh Vân Chiêu còn chưa chết, liền biết mình đây là bị người hại.

Trừ bỏ cô ta, sẽ không có người nào xuống tay với mình, cho nên mới xác định như vậy.

Chẳng qua hắn nói như vậy, lại chưa chắc có người tin.

Cảnh Vân Chiêu đích xác có quan hệ với Ngọc Linh Trà Các, nhưng không ai sẽ liên tưởng tới cô là bà chủ, huống hồ liền tính cô là bà chủ của Ngọc Linh Trà Các, cũng không cảm thấy một cô gái còn chưa trưởng thành sẽ quyết đoán tìm người phá Đệ Nhất Trà Trang, thậm chí hủy hoại Tưởng Văn Thắng.

Nói nữa, tuy là bọn họ là đối thủ cạnh tranh, nhưng trên thực thế, quán trà của Tưởng Văn Thắng căn bản không thể so được với Ngọc Linh Trà Các.

Ngày đầu tiên khai trương Ngọc Linh Trà Các, người đến chúc mừng không phú cũng quý, bởi vì cực kỳ náo nhiệt cho nên kéo tới không ít khách nhân, rồi mấy ngày sinh ý sau đó, là càng ngày càng tốt.

Người nào đi qua cũng đều tỏ vẻ phẩm chất trà của Ngọc Linh Trà Các rất cao, bất luận là phục vụ, trà bánh hay là những mặt khác, hoàn toàn có thể hạ gục các quán trà khác, thậm chí các quán trà ở Ninh Thị bên kia cũng không thể so cùng.

Nói cách khác, đệ nhất Trà Trang căn bản không có năng lực so sánh với Ngọc Linh Trà Các.

Một khi đã như vậy, Cảnh Vân Chiêu cớ gì phải tự mình tìm việc, đi đối nghịch với Tưởng Văn Thắng?

Cô có thể trực tiếp dùng sinh ý nghiền áp a? Đi tìm lưu manh? Hà tất phải như vậy?

Cách nói Tưởng Văn Thắng bị nghi ngờ, thậm chí hoàn toàn bị bài trừ, làm hắn tức tới muốn điên rồi.

Tay chân mỗi chỗ hỏng một bên, chất lượng sinh hoạt tự nhiên là bị suy giảm lớn, hơn nữa thời điểm hắn vào bệnh viện tốn không ít tiền, chưa kể trước đó hắn còn dùng tiền đưa cho Báo Đen, làm cho hiện tại tiền tiết kiệm trong nhà đã tiêu tốn bảy tám phần, nếu không thể kinh doanh tiếp, chỉ có thể đem nó bán đi.

Nhưng quán trà của Tưởng Văn Thắng cũng không có thanh toán tiền, cho nên có bán cũng không được giá cao.

Mẹ Tưởng còn có cửa hàng trang phục, nguyên bản sinh ý coi như không tồi, nhưng hiện tại bởi vì chuyện của Báo Đen mà càng ngày càng thảm.

Lúc này đây, không cần Cảnh Vân Chiêu ra tay, mà là những huynh đệ của Báo Đen.

Tuy rằng Hoa Tặc đã hợp nhất với đám người của Báo Đen, nhưng một số người trước kia được Báo Đen trọng dụng hiện tại đã đi ra ngoài.

Tuy nói Hoa Tặc bưng hang ổ của Báo Đen, nhưng chuyện Báo Đen bị phế vẫn chưa được giải thichsrox ràng. Những người cùng bị hại giống Báo Đên lúc này giống như đều bị ngốc, vẻ mặt kinh tủng, dường như gặp phải chuyện gì rất đáng sợ, cái này càng làm cho lòng người hoài nghi.

Mà thương thế của Báo Đen cơ bản giống với Tưởng Văn Thắng, bởi vậy những người kia không thể không đem ánh mắt chuyển tới trên người Tưởng Văn Thắng, phát tiết vào hắn.

Bởi vậy không tới ba ngày, cửa hàng trang phục của mẹ Tưởng cũng bị người ta đập phá, quần áo nhãn hiệu bên trong bị hủy không còn một mảnh.

Nhân viên tiêu thụ cũng không dám làm việc tiếp.

Không chỉ như thế, ngay sau đó còn có người tìm tới Tưởng gia nháo sự, những người này đều đã quen với loại sự tình này, thích kiếm lợi từ khủng hoảng của người khác. Dù Tưởng Văn Thắng báo cảnh sát cũng không làm được gì.

Bị nháo như vậy, Tưởng Văn Thắng không thể không dùng tiền để giải quyết.

Mà đối phương ăn uống lớn, đem chuyện Báo Đen bị tàn phế đổ lên trên đầu hắn, nên tự nhiên đòi tiền không ít.

Thường xuyên qua lại, của cải trong nhà cơ hồ tan hết.

Tưởng Hạ bởi vì chuyện này mà chậm trễ mấy ngày, càng không thể tìm được trường học tốt.

Người một nhà bị nháo tới kiệt sức, nhưng ác mộng chân chính còn ở bên trong. Sinh hoạt của Tưởng Văn Thắng cần phải có người chăm sóc. Cửa hàng trang phục của mẹ Tưởng bị hủy hoại, một chốc không thể khôi phục, chỉ có thể ở nhà ngốc cùng chồng mình.

Nhưng trong lòng hai người đều có oán khí, không phải đánh thì là mắng, không thắng liền phiền.

Chương kế>>>>