Chương 325: Thật xứng đáng

Sở Vinh cảm thấy thái độ của Cảnh Vân Chiêu có chút quái quái, theo lý thuyết, người thường nghe được loại bát quái này tổng phải nên tò mò mộtphen , nhưng cô lại rất trấn định, giống như chuyện không có liên quan tới mình, một chút tò mò cũng không có.

Hơn nữa thời điểm Tưởng Văn Thắng bị đánh, mục ích duy nhất chỉ có cô ấy, làm người trong cuộc còn có thể trấn định như vậy, quả thực không thể tưởng tượng.

“Lão bản, cô thật sự không thấy được đối phương trông như thế nào sao?” Sở Vinh có chút hồ nghi hỏi.

Thứ khiến hắn hoài nghi có quá nhiều.

Cảnh Vân Chiêu trừ bỏ hai ngày mới khai trương mới thường xuyên lại đây, ngày thường rất ít khi đến. Nhưng hôm nay lại đến sớm như vậy, thậm chí còn trùng hợp đi qua cửa hàng của Tưởng Văn Thắng, thậm chí vừa khéo thấy được đối phương bị đánh, hết thảy giống như tuồng kịch, đã sớm được an bài tốt…

Cảnh Vân Chiêu buôn chén trà, liếc mắt nhìn Sở Vinh một cái. “Tôi không thấy được bộ dáng của họ, lại biết Tưởng Văn Thắng vì sao bị đánh.”

Trong lòng Sở Vinh cả kinh, liền nghe được Cảnh Vân Chiêu nói tiếp: “Hăn xuất tiền đi tìm Báo đen, muốn mua một cánh tay và một cái chân của một người, kết quả Báo Đen mang theo hơn năm mươi người, nhưng vẫn thua thảm bại, thậm chí trong một đêm hôm qua, hang ổ của Báo Đen cũng bị san bằng, đối phươn hiện tại trả thù hắn cũng thực bình thường.”

Cảnh Vân Chiêu vừa nói xong, Sở Vinh lại kinh ngạc một trận.

Lá gan Tưởng Văn Thắng đủ lớn ah, thế nhưng dám ra ngoài tìm xã hội đen..

Bọn họ là thương nhân nhỏ, nhưng đối với những người lưu manh đó theo lý nên tránh liền tránh, Tưởng Văn Thắng khen ngược, thế những còn ba ba thấu vào.

Hắn hiện tại là bị người thua trả thù, nhưng cho dù Báo Đen thực sự đánh cái người mà hắn muốn đánh kia, Tưởng Văn Thắng cũng chưa chắc có thể an ổn. Nếu Báo Đen là người có đạo nghĩa, quan hệ liền chặt đứt, nhưng vạn nhất không phải, bị Báo Đen bắt được nhược điểm, chính là vạn kiếp bất phục..

Huống chi, con người đều là lòng tham không đủ, hắn một lần phá luật tìm phương thức này xử lý vấn đề, như vậy về sau gặp được người làm hắn không hài lòng, rất có khả năng hắn lại dùng tiếp loại phương pháp này.

Thường đi ở bờ sông, sao có thể không ướt giày?

Từ thời điểm Tưởng Văn Thắng muốn đi tìm Báo Đen, kết cục liền chú định hắn không thể tốt.

Sở Vinh trầm mặt, chốt lát mới nói: “Thật là xứng đáng!”

Chỉ là không biết người bị tính kế kia là ai…

Cảnh Vân Chiêu rõ ràng chân tướng tới như vậy, có thể hay không có quan hệ với cô? Trong lòng Sở Vinh “lộp bộp” một chút, bị ý nghĩ của chính mình hù sợ, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cảnh Vân Chiêu một cái, lại tự giễu một phen.

Tuy rằng Cảnh Vân Chiêu có năng lực mở công ty mở cửa hàng, nhưng những thứ này đều là cô tìm người hỗ trọ. Nhưng sự tình này không giống nhau, một khi lây dính, tự thân không có điểm bản lĩnh là không được. Mà chuyện này không phải chỉ cần động môi là có thể đem người đánh tới tàn phế…

Sở Vinh không có mặt mũi hỏi nhiều, mà đệ nhất trà trang ở đầu đường lúc này đã hoàn toàn rách nát.

Sau khi Tưởng Văn Thắng nhập viện, tự nhiên là báo cảnh sát, nhưng cảnh sát vừa hỏi, hắn liền ấp úng lên.

Hắn không thể nói hắn mua Báo Đen đi đánh người đi? Hiện tại không có bằng chứng, cũng không liên hệ Báo Đen được, vạn nhất Báo Đen lật lọng, kia có hại vẫn là hắn, bởi vậy Tưởng Văn Thắng chỉ có thể một mực đem sự tình đẩy cho Cảnh Vân Chiêu.

“Chính là cô ta, cô ta là người của Ngọc Linh Trà Các, bọn họ không muốn nhìn tôi tốt, nên tìm người phá cửa hàng của tôi. Các người điều tra khẳng định sẽ biết, khẳng định cùng cô ta có quan hệ.” Tưởng Văn Thắng nằm trên giường bệnh, vẻ mặt dữ tợn nói.

Cả người giống như người điên, người khác tới tuổi trung niên vốn nên là sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc, nhưng hắn thế nhưng lại thành phế nhân.

Chương kế>>>>