Chương 430: Động đao

Cảnh Vân Chiêu một quyền đảo qua chân, chiêu chiêu tàn nhẫn, nội kình càng là kinh người, hung hăng đem một đám người chấn lui mấy thước.

Lực lượng càng là cực lớn, chỉ thấy túm cánh tay một người, nhẹ nhàng nhắc lên, người nọ lại là xoay tròn 360 độ, “Bang” một cái hung hăn té trên mặt đất, người chung quanh nhìn thấy cảnh này, sau lưng tỏa ra hàn khí.

Vị khởi xướng kia cũng rất là kinh ngạc. Những bảo tiêu này của hắn đều là chuyên môn đưa tới quân doanh huấn luyện qua, một đám tuyệt đối đều là có năng lực thực chiến, dựa vào những người này, hắn hoàn toàn có thể đi ngang, nhưng tên lưu manh đầu đường nhìn thấy liếc mắt một cái đều sẽ sợ tới mức hai chân run run.

Nhưng không nghĩ tới, hai vị mỹ nữ này mắt cũng không nháy, trực tiếp xông lên đánh một trận, đặc biệt cái người mà hắn coi trọng kia, thủ đoạn cực kỳ soái khí, võ công tốt tới làm người táp lưỡi, trách không được có thể một chiêu đánh gãy tay hắn..

Nhớ tới cánh tay, nam nhân này lại nhe răng hít ngược một hơi khí lạnh.

Hắn cũng mặc kệ vị mỹ nữ này là từ đâu toát ra, liền tính là cao thủ võ lâm cũng vô dụng, nếu bị Mạnh Lâm hắn coi trọng, vậy chờ về sau theo hắn qua ngày lành đi.

Động tác Cảnh Vân Chiêu cực nhanh, hiện giờ đã không phải võ công tay mới như trước kia, mặc dù đối mặt với một đám người biết võ, cũng bất quá là tốn thêm một tí sức lực mà thôi, không bao lâu, chỉ thấy nơi cô đi qua, một đám nam nhân ngã trên đất, một đám người không phải che lại chân đó là treo cánh tay, chận vật tới cực điểm.

Mắt nhìn thấy sắp rời khỏi hội sở, chỉ nhìn thấy một tên bảo tiêu bên trong móc ra một cây quân đao, trực tiếp đâm hướng Cảnh vân Chiêu.

Nam nhân kia vừa thấy, khóe miệng vừa kéo: “Ai, con mẹ nó ai kêu mày động đao.”

Thanh âm vừa rơi xuống, Cảnh Vân Chiêu trực tiếp trở tay, đao tướng quân đã nằm trong tay cô, xoay đầu nhìn chằm chằm vị thái tử gia kia một cái, nháy mắt, lưỡi đao kia hướng hắng bay qua.

Sắc mặt nam nhân cứng đờ, còn không kịp phản ứng, liền nghe được “Đương” một tiếng, quân đao từ hạn thân hắn bay nhanh mà qua, cuối cùng cắm ở trên tường pha lê.

Nháy mắt, tất cả mọi người trở nên yên tĩnh.

Khách nhân ở bên cạnh cũng đều có chút há hốc mồm, các nam nhân theo bản năng căng thẳng bụng nhỏ. Tuy rằng quân đao kia không phải hướng bọn họ, nhưng đều cảm thấy cả người đều mềm.

“Mạnh thiếu! Phá, phá…” Một nam nhân chỉ vào đùi của Mạnh thiếu, nuốc ngụm nước miệng, căng da đầu tê dại nói.

Mạnh Lâm sợ tới mức suýt nữa mất cấm, chỉ cảm thấy đùi có chút đau đớn, vừa cúi đầu liền thấy, hai bên bị lưỡi đao vẽ ra một đạo vết máu.

Chỉ cần hướng về phía trước một centimet, chỉ sợ về sau hắn không thể coi là nam nhân…

Tiểu bà nương kia, thật đúng là đủ tàn nhẫn a.

Mạnh Lâm khẽ cắn môi, trước mắt hai người Cảnh Vân Chiêu an toàn ra cửa, sợi tức giận đem hơi thở của hắn bất ổn, chân cẳng có chút nhũng ra, đi qua hướng về phía người vừa mới rút đao, không nói hai lời nhấc chân liền đạp đi lên:

“Tao cho mày động đao nè, không có mệnh lệnh của tao mày cũng dám động dao nhỏ! Mày quả thực là đi tìm chết!”

Động đao còn chưa tính, con dao nhỏ này con mẹ nó còn bị người đoạt!

May mắn thủ đoạn của mỹ nữ kia cao minh, bằng không hắn hiện tại đã thành người bị phế!

Một đám bảo tiêu bị đánh nằm trên mặt đất cũng không dám nhiều lời, Mảnh Thiếu tức giận còn không quên cánh tay, nói:

“Còn ngây ngốc làm gì? Còn không mau đưa ta đi bệnh viện! Đúng rồi! Đi vào trong phòng kia nhìn một chút, rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì!”

Chuyện nhỏ mà thôi, Mạnh Lâm hắn là là ai, muốn tra một người mà thôi, thực đơn giản.

Chẳng bao lâu, phòng của Hồng Văn bị một người đá văng cửa, chỉ thấy tình huống bên trong thật dơ bẩn, bốn năm cô gái tránh ở một góc, mà trên sô pha lại đang trình diễn một cảnh tượng khác.

CHƯƠNG KẾ>>>