Chương 48c : Pháp Sư hàng đầu đến thủ đô ! Trận chiến đầu tiên !



Đường Tôn Bá ngồi ở mắt ( giữa ) trận khống chế sự biến đổi sống chết của trận vị, để lại một mắt ( tức một chỗ ở giữa ) cho Từ Thiên Dận. Nếu đối phương đến hội sở, Từ Thiên Dận tùy thời có thể nhập trận, dựa vào năng lực cảm giác nhạy bén của anh với hắn đối với trận pháp mà chiến đấu !

Hết thảy phòng ngự đã ổn, chỉ đợi người đến.

Nửa đêm rồi, người còn chưa đến.

Nếu đến hừng đông người còn chưa đến, vậy phải đợi đến tối mai. Điều này có nghĩa là Hạ Thược phải giám thị thêm một ngày, đó là một cuộc khảo nghiệm thể lực khó khăn với cô.

Phần lớn thời gian, Từ Thiên Dận đều ở phía sau Hạ Thược, hơi thở của anh vẫn luôn tịnh, có thể cảm nhận được nhưng không nghe thấy. Tuy vậy nhưng một lúc lâu sau, Hạ Thược rõ ràng cảm giác được hơi thở anh có chút dồn dập, hình như hơi sốt ruột. Người đàn ông như con sói đơn độc chấp hành không biết bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng đều có thể ẩn núp bất động chờ đợi địch nhân này, giờ đây bởi vì cô có thể sẽ phải mệt nhọc thêm một ngày mà có chút nôn nóng.

Hạ Thược từ lúc bắt đầu giám thị tình hình kẻ địch, lần đầu quay lại nhìn Từ Thiên Dận, cười nắm tay anh, siết tay anh, xoa bóp nhè nhẹ, cười nói: “Không sao đâu. Sư huynh, sư phụ, mọi người ở đây. Nghĩ đến mọi người đều bên cạnh, em không thấy phiền chút nào.”

“Sớm mai người còn chưa đến, em nghỉ ngơi đi.” Từ Thiên Dận nhìn cô, lần này anh lựa chọn lờ đi sự trấn an của cô, ánh mắt bình tĩnh không cho cự tuyệt.

Hạ Thược biết anh sẽ không vì lo cô sẽ mệt đến suy sụp mà cứ bỏ mặc công việc ở đây không để ý như vậy. Người đàn ông này rất có thể sẽ tự mình đến nhà ga trong lúc cô đang nghỉ ngơi.

Ở khoảng cách gần như vậy, anh có thể gặp nguy hiểm.

Hạ Thược chắc chắn sẽ không để điều này xảy ra, nhưng lúc này cô không tranh cãi mà quay đầu lại nhìn chằm chằm vào nhà ga, dự định nếu sáng sớm còn chưa thấy bóng dáng bọn Y Đề Na thì nghĩ cách thuyết phục Từ Thiên Dận. Bây giờ đang là thời điểm quan trọng, qua đêm nay rồi nói sau.

Nhưng ngay khi Hạ Thược đang tính toán, đánh mắt chuyển sang, ánh mắt cô bỗng biến đổi !

Từ Thiên Dận cảm nhận sâu sắc được hơi thở cô thay đổi, vòng từ phía sau cô đến bên cạnh, nhìn về hướng nhà ga, “Đến rồi ?”

Hạ Thược không đáp mà nhìn chằm chằm lối ra của nhà ga. Đoàn người lần lượt đi ra, dẫn đầu là một gã đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ du lịch.

Nhìn vào người đàn ông, Hạ Thược lại biết đó thực ra là nữ.

Dáng đi của một phụ nữ, trừ phi ăn mặc như đàn ông quanh năm giống Triển Nhược Nam, bằng không ngay cả khi khoác lên mình quần áo đàn ông thì trong chốc lát cũng không đổi được tư thế.

Hơn nữa, thiên nhãn của Hạ Thược có thể thấy không chỉ tư thế mà còn cả nguyên khí !

Đoàn người này đều có tu vi trong người !

Mặc dù bọn họ đã cố gắng thu liễm, có điều không trốn được thiên nhãn. Huống gì chính bởi bọn họ thu liễm nguyên khí nên dường như không hoà hợp với những hành khác bình thường ra khỏi nhà ga.

Đoàn người này không tập trung dày đặc mà do người phụ nữ dẫn ở phía trước, đằng sau là tốp năm tốp ba người đi cùng nhau như là du khách bình thường, không quen biết người phía trước và sau mình. Nhưng nguyên khí trên người lại bán đứng bọn họ, Hạ Thược đếm sơ qua tầ khoảng ba mươi người tới ! Trùng với những gì Nãi Luân nói trên điện thoại !

“Là bọn họ !” Lúc này Hạ Thược mới mở miệng.

Hơi thở Từ Thiên Dận chớp mắt trở nên lạnh lẽo, gật đầu muốn rời khỏi phòng. Anh vừa quay người lại, liền cảm nhận sâu sắc được hơi thở Hạ Thược đang thay đổi, thu lại thiên nhãn !

Từ Thiên Dận quay đầu, Hạ Thược cau mày, sắc mặt có chút khiếp sợ. Cô quay đầu nhìn Từ Thiên Dận, hiếm khi có thần sắc khiếp sợ như vậy, “Có người phát hiện ra em !”

Vừa nãy, trong phút chốc Từ Thiên Dận xoay người, ánh mắt Hạ Thược vẫn nhìn đoàn người kia. Tuy rằng người đã đến, cô có thể không cần theo dõi lâu nữa, nhưng kế tiếp mới là thử thách. Tu vi của những người này, tiếp theo họ sẽ đi đâu, Hạ Thược đều phải nắm chắc. Nhưng trong lúc ánh mắt cô đang tập trung vào những người này, bỗng có người ngước mắt lên nhìn cô.

Thay vì nói là liếc nhìn cô, không bằng nói là đảo mắt trong không khí, lướt qua cô.

Người này có thể cảm nhận được người theo dõi !

Hạ Thược thu mắt, cảm thấy kinh dị. Trong số những người cô gặp, nhạy cảm như Từ Thiên Dận đã là hiếm thấy rồi. Nhưng nhà ga cách hội sở xa như vậy, chỉ sợ là Từ Thiên Dận cũng rất khó phát hiện. Người này vậy mà lại phát hiện có người theo dõi ?

Đây là loại năng lực nào ? !

Trong số các pháp sư đến lần này, có cao thủ như vậy sao ?

Hạ Thược không nói hai lời, cùng Từ Thiên Dận đến phòng sư phụ.Khoá vàng tám cửa đã được thiết lập, chỉ là chưa khởi động. Đường Tôn Bá nhắm mắt ở trong phòng điều tức, thấy Hạ Thược và Từ Thiên Dận bước vào bèn mở mắt ra.

Đôi mắt ông cụ không hoà ái như thường ngày mà giờ phút này ánh mắt sáng ngời, uy nghiêm trầm thấp nói, “Người đến rồi ?”

“Đến rồi ! Nhưng có người có thể phát hiện con đang theo dõi.” Sắc mặt Hạ Thược nghiêm túc, tóm tắt chuyện vừa xảy ra.

Đường Tôn Bá vuốt ve chòm râu. Dù gì cũng đã hành tẩu giang hồ hơn nửa đời người, từng chứng kiến nhiều chuyện nên cũng không quá ngạc nhiên, chỉ là hơi thở sâu hơn, “Người này dáng gầy, hơn sáu mươi tuổi, đáy mắt xanh đậm, trên mũi có sẹo ?”

Hạ Thược hơi nhíu mày, lắc đầu, “Không phải. Người nọ dáng gầy, rõ ràng còn rất trẻ, chỉ mới ba mươi tuổi. Đáy mắt xanh đậm, có tà khí. Trên mũi không có sẹo.”

“Vậy không phải hắn rồi. . .” Tay Đường Tôn Bá vuốt râu ngừng một chút, hơi thở kém hơn, “Người này có thể là đại đệ tử của Thông Mật. Hắn có thể cảm nhận được thiên nhãn của con, khả năng là tu luyện linh hàng.”

Cái gọi là linh hàng, chính là dùng sức mạnh tinh thần ( tinh lực ) khống chế ý chí của con người trong nháy mắt. Làm người ta bị ảo giác, hoặc mất đi ý thức, hoặc làm ra chuyện nào đó không thể tưởng tượng được. Khi thi triển linh hàng, cần phối hợp với số lượng lớn phù chú. Nhưng hội pháp sư linh hàng cao cấp trời sinh tinh lực kinh người, cùng với các pháp thuật tu luyện được, có thể cảm nhận được tinh lực của người khác cũng không lạ.

Chẳng qua, hầu hết hội pháp sư cao cấp ở Thái Lan đều là cổ hàng, nhưng cũng có hội huyết hàng, âm dương hàng, quỷ hàng nữa. Có pháp sư có thể sử dụng đồng thời vài loại hàng đầu thuật, đó gọi là hỗn hợp hàng, nhưng cao thủ như vậy không quá hai ba mười người. Mà hội pháp sư linh hàng cao cấp chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa tất cả đều là cao thủ pháp lực thâm hậu !

Đường Tôn Bá nói xong, Hạ Thược gật đầu, cảm thấy rất có thể là như vậy. Người nọ đi phía sau Y Đề Na, nói hắn cùng Y Đề Na dẫn người đi ra chẳng bằng nói người nọ dẫn đầu nhóm pháp sư.

Đại đệ tử của Thông Mật ?

Ánh mắt Hạ Thược nheo lại, lại mở thiên nhãn, nhìn phía nhà ga. Lúc này, đoàn người đều đã rời khỏi nhà ga, đánh bảy – tám chiếc xe đi cùng nhau. Hướng bọn họ đi không phải hội sở, mà là hướng nơi ở Y Đề Na.

Lúc này Hạ Thược cũng không thu hồi thiên nhãn, một đường đi theo. Người nọ quả thật cảm giác được đến ánh mắt Hạ Thược, hắn quay đầu nhìn, đáy mắt xanh đen càng thêm tối tăm, lập tức nói với Y Đề Na ngồi ở ghế phó lái. Y Đề Na quay đầu, ánh mắt khiếp sợ, nhưng lập tức liền âm ngoan hừ hừ, nói với tài xế, yêu cầu tăng tốc độ.

Hạ Thược nhìn qua nhóm pháp sư trên bảy – tám chiếc xe, phát hiện chỉ có hai người phụ nữ, còn lại đều là đàn ông. Hơn nữa, không có người đàn ông mà sư phụ miêu tả hơn sáu mươi tuổi, thân hình gầy, trên mũi có sẹo.

Nói cách khác, Thông Mật không có trong nhóm này. . .

Kẻ thù của sư phụ chính là Thông Mật, lão không có mặt, quả thật có chút không thoả đáng. Nhưng đại đệ tử của Thông Mật đến đây, pháp sư cao cấp Thái Lan cũng đến hơn ba mươi người. Để những người này bỏ mạng tại thủ đô, đó là mục đích của Hạ Thược !

CHƯƠNG TIẾP THEO>>>