Thông gia vừa đi, Đường lão gia tử lại dẫn ba người con trai ra ruộng thăm dò, chuẩn bị phân chia công việc. Mấy ngày nữa là đến vụ Xuân có thể ương khoai lang rồi.

Lý thị mỗi ngày đều ở nhà tắm rửa lau chùi cho nàng, còn Văn Thấm cùng Đại Mai đi vào phòng thêu thùa.Vương thị dẫn Cảnh Lâm vào phòng Cao thị, Cao thị bảo nàng ngồi xuống nàng lại khoát tay một cái ngồi ở giường kế bên. Cao thị lấy trái cây từ nhà mẹ đẻ mang tới đem ra cho Cảnh Lâm ăn , hắn ngay lập tức nhét vào trong túi mình.

Cảnh Xuân vừa bước vào nhìn thấy nhíu mày một cái , liền đi ra ngoài tìm đại ca ” Ca ca , Cảnh Lâm lại đang giấu đồ đạc của muội muội .”

Cảnh Phong cười cười , sờ đầu hắn nói ” Đó là cho các đệ ăn , tiểu muội hiện tại cũng không thể ăn những thứ đó được. Đệ cũng nên ăn đi.”

Cảnh Xuân lắc đầu nói ” Phu tử nói , không thể tự tiện lấy đồ của người khác . Đệ mới không phải là người như vậy.”

Cảnh Phong nhìn đệ đệ mới sáu tuổi mà đã giống một tiểu đại nhân không khỏi cười rộ lên , nắm lấy tay hắn lôi kéo đi vào phòng. Cảnh Lâm thấy bọn họ tiến đến lập tức nhào người che chắn trước đống trái cây đẩy tay Cảnh Xuân ra.

Vương thị có chút xấu hổ lập tức túm lấy con trai, lấy trái cây đằng sau thân thể của hắn đưa cho Cảnh Phong.

Cảnh Lâm ngay tức khắc khóc oa oa ” Hạnh nhi ở đâu , Hạnh nhi ở đâu , ta muốn cùng Hạnh nhi chơi.”

Vương thị liền giơ tay muốn đánh hắn , Cảnh Phong vội vàng ngăn nàng lại sau đó nắm tay Cảnh Lâm ” Cảnh Lâm , chúng ta đi đến phòng bên kia chơi , đừng ở đây làm ồn để cho muội muội ngủ được không?”

Cao thị cũng vội nói nhà nào hài tử cũng đều như vậy , làm cho Vương thị đừng đánh nhi tử tuỳ tiện nữa. Lại đem tất cả trái cây đưa cho Cảnh Phong, muốn hắn đi ra ngoài cùng Đại Mai huynh đệ bọn họ ăn chung.

Vương thị hâm mộ nói ” Cảnh Phong thật hiểu chuyện. Cậu của đứa nhỏ kia cũng là người đặc biệt hiểu biết, dáng dấp lại tốt. Mang đi ra ngoài, người khác cũng không nói giống nông dân đều cho rằng là con nhà giàu mới xuất hiện.”

Cao thị cười một cái ” Cảnh Phong cũng đã đọc sách nhiều năm , nếu như không hiểu chút chuyện thì sẽ bị cha hắn đánh .”

Vương thị kì kèo một hồi đều nói một số chuyện không có mục đích , hơn phân nửa là nàng nghe người ta nói nhà ai như thế nào, bị làm sao, Cao thị đã quen với việc thường xuyên xảy ra như vậy. Vương thị bình thường muốn nói chuyện gì đều sẽ lượn quanh một vòng lớn sau đó mới nói nhà này nhà kia làm sao thế nào , bình thường lúc đầu là người khác nói nhưng thực tế là chính bản thân nàng tự nói.

Cao thị chỉ im lặng lắng nghe cũng không có tiếp lời nàng, Vương thị về sau cảm thấy Cao thị có khả năng quá đần độn không hiểu chuyện mình đang kể nên cũng lập tức dừng lại.

Bữa cơm trưa sau đó , Cao thị đang cùng mẹ chồng Lý thị nói chuyện thì nghe bên ngoài có người kêu cửa.Cảnh Phong liền chạy nhanh đi ra xem rồi quay đầu vào nhà la to ” Nương là dì Đồng tới.”

Nhanh chóng mời nàng vào nhà, thấy theo phía sau nàng là một tiểu tử phấn điêu mài ngọc, không khỏi cười nói ” Dì Đồng , Hạnh nhi cả ngày luôn miệng nhắc tới Tiêu Lãng, kết quả nàng vừa mới theo ông ngoại bọn họ đi về bên kia thì người đã tới rồi.”

Nhà Đồng Phương nổi danh là giàu có ở phía Tây ,sau lại gả cho Tiêu gia ở trấn trên càng không phải là gia đình bình thường.

Theo lý thuyết đều không cần phải đến thăm Cao thị. Cao thị lúc ở nhà mẹ đẻ cùng Đồng Phương đặc biệt hợp nhau , bình thường so với thân tỷ muội còn thân hơn. Hai người kết chuyện khăn tay , biết được Cao thị sinh nữ nhi ngay lập tức tới tặng lễ vật.

Xa phu ở phía sau mang theo bao lớn bao nhỏ đồ đạc, Lý thị cùng Vương thị ra tiếp nhận lấy đồ đạc, chào hỏi ” Thiếu phu nhân , ngài khách sáo làm gì , thật sự là tốn kém . Có thể tới là tốt rồi , còn mang nhiều đồ thế này.”

Đồng Phương cười cười , ôn nhu nói ” Thím , ta nào có khách sáo. Tỷ tỷ của ta sinh nữ nhi , ta nào có thể tay không mà đến , này thật xấu hổ mà đến .”

Vương thị kiểm tra một cái những thứ được mang đến có một rổ trứng gà lớn , mười mấy cân thịt heo cùng một hộp điểm tâm với đường đỏ, vội vàng xách đi vào trong nhà.

Lý thị hỏi” Thiếu phu nhân ngài đã ăn cơm chưa? Ta đây liền làm cơm cho ngài dùng.”

Đồng Phương vội vàng ngăn nàng lại ,” Thím , đã nhiều năm như vậy ngài thật sự càng ngày càng khách sáo, lúc ta tới đã ăn qua cơm rồi , ngài không cần phải bận rộn.”

Lý thị ngẫm nghĩ từ trấn trên đến nơi này cũng không phải là một đoạn đường dài, xe ngựa Tiêu gia lại nhanh , khẳng định là đã ăn xong rồi. Huống chi mình cửa nhỏ nhà nghèo , cho dù đem thứ tốt nhất mang lên cũng chưa chắc đối phương hứng thú. Thuận tiện coi như không có gì, để cho Đồng Phương vào phòng Cao thị trò chuyện.

Đồng Phương cùng Tiêu Lãng bước vào phòng trong , Lý thị lôi kéo cánh tay Tiêu Lãng càng xem càng thích. Hải tử ở nhà giàu có cơm ngon áo đẹp , diện mạo cũng vô cùng tuấn tú , tuổi còn nhỏ mà đã có bộ dạng này.

Nàng nắm tay hắn đến Đông gian, ôm hắn lên giường gạch ” Tiểu thiếu gia tới đây, để cho mọi người nhìn xem nào.”

Vương thị sờ soạng ở giữa hai chân hắn cười nói ” Cho *tiểu tước chúng ta ăn nha.”

Tiêu Lãng không biết mắc cỡ toét miệng cười hì hì nhìn các nàng. Còn tự mình sờ cái sau đó thả vào bên

trên miệng bọn họ ( cái này gọi là hôn gió á, mà hôn gió bằng ….bà tác giả nói chứ hông phải ta nói nha ), Văn Thấm cùng Lý thị cũng đều tới sờ soạng hắn làm cho Cảnh Xuân tò mò nhìn Tiêu Lãng.

Khuôn mặt Cảnh Xuân đỏ bừng nói ” Ca ca , bà nội làm sao có thể * ăn tiểu tước của người khác như vậy? Không phải mỗi lần đều ăn của ta hay sao.”

( Cái tiểu tước theo như ta tìm hiểu là ….. cái giữa hai chân mọi người tự hiểu nhé , còn ăn tiểu tước thì là sờ mó v…v . Giống như ở Việt Nam thường hay sờ mó của con nít vậy đó …… ahiuhiu )

Cảnh Phong đã lớn rồi nên biết là các lão bà thường yêu thích cháu trai không khỏi cười to lên ” Tiểu hài tử chính là muốn được giống như thế, chờ ngươi trưởng thành rồi thì có thể không cần phải vậy nữa.”

Cảnh Xuân nhìn thấy Tiêu Lãng bị nữ nhân trong nhà xem như bảo bối mà dụ dỗ thì bĩu môi quay sang ôm lấy ca ca ” Ca ca đệ muốn ôm một cái!”

Cảnh Phong ôm lấy hắn nói ” Đi , tới thỉnh an dì Đồng nào.” Sau đó cùng Văn Thấm từ trong phòng đi đến thỉnh an Đồng Phương.

<< Chương trước >>                                 << Chương tiếp theo >>