Đăng bởi 11 phản hồi

Xuyên Qua Điền Viên Cố Tử Tình (Chương 104)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 5 phản hồi

Cường Giả Ngây Ngô (Chương 6)

Chương 6: Gia Nhập Bang Phái
       
 
        Mà lúc này trong bảng thuộc tính của Y Linh kế bên tên cô lại xuất hiện một lá cờ màu xanh có hình cỏ bốn cánh ở chính giữa. Y Linh tò mò giơ tay chạm vào lá cờ. Rất nhanh, cô đã thấy một đốm sáng lóe lên, kế đến thân thể được dịch chuyển. Khi mở mắt lần nữa cô đã thấy mình đứng ở trong một căn phòng xa lạ, xung quanh người qua lại rất đông.
 
        Y Linh ngơ ngác giương mắt nhìn bên này một lát nhìn bên kia một lát. Tự hỏi… ủa… đây là đâu? Vì sao mình ở chỗ này?

Loay hoay nhìn một hồi, mới chợt nhớ mà nhìn vội về bên cạnh. Giật mình phát hiện… cái cậu trai có tên Xích Diễn biến mất rồi!

 
        Y Linh một bộ dạng mê hoặc, đột nhiên có một người tới vỗ nhẹ vai cô. Quay đầu nhìn qua… Người này hình dáng đường đường chính chính rất giống những người quân tử trong phim kiếm hiệp mà cô từng xem.
       
        Người đứng gần sát bên cô, ánh mắt sâu đen nheo nheo nhìn thẳng cô, trong mắt có hứng thú, có tò mò, cùng sự giảo hoạt. Chỉ thấy hắn hé miệng, ôn hòa nhẹ giọng nói:

 
        Hộ Thiên: “Chào muội, muội là thành viên mới gia nhập bang à? Tên An An sao? Ồ… level 5. Chật…. nhìn tuổi tác của muội thế này chắc chơi game cũng được nhiều ngày rồi chứ, làm sao chỉ mới lên level 5? Muội…bolobala….”

Y Linh trợn trắng mắt. Nếu nói lúc mới nhìn thấy cái người này, cô liền cho rằng hắn là một công tử ưu nhã mang chút phúc hắc, còn hiện tại… thấy thế nào cũng giống mấy bà tám bán rau ế ở ngoài chợ, cố gắng nói nhiều kêu gọi khách tới mua rau, vì sợ rau úng.
 
        Chính là nhìn cái miệng tua liên hồi không ngừng nghĩ kia Y Linh có cảm giác bực bội mà muốn triệu hồi tiểu Lục ra mổ chết hắn.
 
Cô nhíu mày, hít sâu một hơi dằn xuống cảm xúc muốn đánh người, cố gắng đem tạp âm từ người trước mặt gạt ra khỏi lỗ tai, sau đó quay phắt người bỏ đi không thèm đếm xỉa tới Hộ Thiên. Trên đời này cô ghét nhất chính là người nói nhiều, nói nhiều mà không đúng trọng tâm thì giống như một con muỗi oe oe bên lỗ tai vậy. Làm người ta khó chịu.
 
        Hộ Thiên rất bất ngờ vì phản ứng của Y Linh. Vốn hắn chỉ muốn đùa một chút xem phản ứng của tiểu muội mới do cái tên tóc đỏ kia mời vào, không ngờ… tính khí của tiểu muội mới này đúng là khiến người ta không kịp phản ứng. Theo lý, người lần đầu bị hắn nháo thế này hoặc là mắng lại hắn, hoặc là hùa theo hắn cười đùa, hoặc là chửi vài câu rồi mới bỏ đi. Chưa có ai làm như hắn vô hình mà rời đi như vậy. Ặc… không phải hắn thích bị ngược, chính là… bị người làm lơ so với bị ngược hắn lại thấy bị ngược dễ chấp nhận hơn.

Nuốt khan một ngụm, Hộ Thiên đầy bất đắc dĩ tốc tốc đuổi theo bước chân của Y Linh, miệng vẫn không ngừng mà kêu gọi liên tục.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội chờ một chút… chờ ta với a, ta còn chưa nói xong đâu đấy!”

        Bị người khác kêu tên bước chân Y Linh dừng một chút. Lúc này Hộ Thiên cũng vừa đuổi tới.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội chậm một chút, sao muội lạnh nhạt như vậy a. Ta là Hộ Thiên, là người quản lý bang hội. Chào muội, rất vui vì muội đã gia nhập bang hội.”
 
        Y Linh an tĩnh nghiên đầu nhìn Hộ Thiên, ánh mắt bình thản vô ba, có chăng là một cảm xúc lạnh cấm người xâm phạm. Hộ Thiên nhìn thấy ánh mắt này, xấu hổ xoa xoa lỗ mũi, cười gượng nói:

“Em… em đừng nhìn tôi như vậy, sẽ khiến tôi yêu em đó!”

Y Linh nhíu mày, cho anh một ánh mắt khinh bỉ. Hộ Thiên lại tiếp tục xoa mũi. Hắn ah, đường đường là quản lý bang, thế nào lại bị người xem thường như vậy? Chính là… theo lẽ bình thường, người dám dùng ánh mắt xem thường hắn kiểu này, hắn nhất định sẽ không vui, sẽ đem hắn một bước tiễn ra khỏi bang. Nhưng…. vì sao đối diện với cái tiểu cô nương này hắn lại không làm được? Quái lắm ah…

Hộ Thiên: “Ha ha… lúc nãy… là tôi đùa thôi. Được rồi, tôi không đùa nữa. Em… cũng đừng để bụng chuyện vừa rồi nhé!”

Liếc mắt nhìn Hộ Thiên một cái, lúc này An Bình mới mím mím môi mở miệng. Giọng khô khốc:

“Tôi là An An, gia nhập bang vì muốn có chỗ dựa!”

        Y Linh thẳng thắn nói. Cô vốn là người thẳng tính, nếu không phải chuyện cần thiết cô sẽ không thích nói chuyện úp mở.
 
        Hộ Thiên nghe Y Linh nói vậy liền sặc một cái, hắn xoa mũi cười gượng nói: “Ách…. Muội nói chuyện cũng thẳng quá đó!”
 
 
Hộ Thiên quả thật có chút bất ngờ vì thái độ và sự lạnh nhạt của Y Linh. Nhưng hắn là người có chuyên môn, trong công việc hằng ngày của hắn cũng tiếp xúc rất nhiều người. Cho nên cái loại lạnh lạnh này của Y Linh cũng không làm cho hắn thấy khó chịu lắm, ngược lại hắn còn cảm thấy có chút hứng thú.

Trong khi Y Linh và Hộ Thiên đang mắt đối mắt nhìn nhau thì từ phía sau Y Linh đã vang lên giọng nói của Xích Diễm. Chất giọng vừa to rõ lại chứa đầy lên án.
 
Xích Diễm: “Tiểu An, muội không thể vô tình như vậy, muốn dịch chuyển cũng phải nói với ta một tiếng chứ, tại sao bỏ ta lại một mình a.”
 
        Nói xong hắn quay mặt nhìn Hộ Thiên đang đứng bên cạnh đanh mặt mắng:
 
            “Ông không biết mời muội ấy lại bàn ngồi à. Đàn ông con trai gì không có ga lăng gì hết vậy?”

        Hộ Thiên giống như đã quen với thái độ này của Xích Diễm, hắn chỉ cười một tiếng rồi nháy mắt với  Xích Diễm: “Thành viên mới là do ông dẫn vào? Thật lạ nha, người trước giờ làm việc tùy tiện lại đi mời người khác. Nói đi, có phải là hai người quen biết bên ngoài rồi hay không?”
 
        Xích Diễm hùng hổ: “Nói bậy bạ cái gì? Tui tình cờ gặp Tiểu An ở bên ngoài, thấy muội ấy là người mới chơi game, muội ấy bị người ta lừa gạt nên mới đem về đây. Hừ,ông chỉ giỏi tưởng tượng.”
 
        Hộ Thiên: “Hèn chi muội ấy chơi lâu như vậy mà chỉ mới cấp năm… chật…..”
 
        Xích Diễm đen mặt: “Thì sao chứ? Chẳng lẽ ông còn định để một tiểu cô nương đi công thành cho các ông?”
 
        Y Linh nghiêng đầu nhìn hai người ở trước mặt của mình đấu võ mồm, mặc dù chủ đề đấu võ mồm đó có liên quan tới cô nhưng Y Linh vẫn thờ ơ. Không hiểu sao, mặc dù mới gia nhập nhưng cô lại có cảm tình với cái bang phái này. Có lẽ là vì sự thân thiện của hai người trước mặt, cũng có lẽ vì Hộ Thiên không giống như người khác thấy cô lạnh nhạt liền chán ghét mình.
 
 
 
        Vì thế, trong tình huống còn chưa biết bang phái là gì, Y Linh đã được Xích Diễm và Hộ Thiên mang về bang, cũng vì vậy cho nên bang phái  Nhàn Tản sau này hai người Xích Diễm và Hộ Thiên được tôn vinh là một công thần vì “thỉnh” được một vị đại thần về bang hội. Có điều lúc này mọi người còn chưa biết. Mà Hộ Thiên và Xích Diễm dẫn Y Linh về bang phái chủ yếu vì một người đối với nàng sinh ra cảm giác muốn bảo hộ, một người lại vì thấy hứng thú.
 
 
        Ở bang phái Nhàn Tản Y Linh được cấp cho một căn phòng, bên trong có một cái giường, một cái bàn trang điểm và một cái tủ treo đồ. Ngoài ra còn có một cái phòng tắm. Nhà xí thì ở bên ngoài.
 
        Nhận được phòng ở, Y Linh liền nhanh nhẹn trang hoàng lại căn phòng. Cô thích đơn giản và ấm cúng. Vì vậy căn phòng mới của cô cũng được bài trí theo phong cách đơn giản mà đầy ấm áp.
 
        Trang trí căn phòng xong, lúc này có tiếng gõ cửa, Y Linh bước ra xem. Người tới chính là Hộ Thiên, Hộ Thiên thấy Y Linh mở cửa liền cười tươi rói.
 
        Hộ Thiên: “An An, muội sắp xếp xong chưa? Ta dẫn muội đi dạo căn cứ, sẵn tiện chỉ cho muội biết chỗ nhận nhiệm vụ của bang” Hộ Thiên hắn giọng vờ nghiêm túc nói.
 
        Y Linh gật đầu, cô xoay người đóng cửa liền đi theo Hộ Thiên.
       
        Bang Nhàn Tãn được xây dựng giống như một tửu lâu cổ đại, gồm có ba lầu. Mỗi lầu có khoảng năm mươi phòng. Theo lời của Hộ Thiên, mỗi khi bang phái lên lv thì số phòng ở sẽ được mở rộng thêm.

Trong ba tầng lầu đó thì tầng trệt bên dưới là đại sảnh. chính là nơi tụ hợp của các thành viên, kèm theo ăn uống, giao nhận nhiệm vụ đều hoạt động ở đây. Lầu một là dùng cho buôn bán các loại vũ khí, vật liệu do các thành viên thu thập được có thể gửi ở đây để bán. Lầu hai là phòng ở dành cho các thành viên, có tổng cộng 50 phòng. Cuối cùng là lầu ba, nơi ở của các thành viên kỳ cựu của bang, đồng thời cũng là nơi họp hội của các bang chủ và trưởng lão. Thành viên bình thường thì không được phép đi lên tầng ba, nếu không sẽ bị xử phạt.
 
        Hộ Thiên dẫn Y Linh đi dạo một vòng, sau đó dẫn cô đến chỗ giao nhận nhiệm vụ bang phái. Theo lời giải thích của Hộ Thiên thì những thành viên của bang nếu muốn trụ lại trong bang thì mỗi tuần ít nhất phải có trên 10 điểm cống hiến. Để có được điểm cống hiến thì mỗi tuần sẽ nhận làm khoảng chừng 5 nhiệm vụ. Nhiệm vụ sơ cấp sẽ nhận được hai điểm cống hiến, trung cấp là sáu điểm, cao cấp là mười điểm. Có nghĩa nếu làm nhiệm vụ sơ cấp thì mỗi tuần phải hoàn thành ít nhất là 5 nhiệm vụ bang.
 
        Trong đó nhiệm vụ sơ cấp như sau: Quét dọn, giặt giũ, xách nước, trực bang..vv. Có thể làm nhiệm vụ ở chế độ đăng xuất, nhưng đa phần mọi người đều thực hiện khi họ đang online. Bởi vì nếu để chế độ làm nhiệm vụ khi đăng xuất thì nhân vật lúc đó sẽ không thể tiến hành tu luyện tâm pháp ở chế độ offline như người khác.
 
        Nhiệm vụ trung cấp thì khó hơn một chút. Ví dụ như đi đánh quái để thu thập dược liệu hoặc thu thập vật liệu nguyên liệu gì đó để chế tạo đồ.
 
        Nhiệm vụ cao cấp thì là chế dược, tạo vũ khí, may y phục, nấu ăn.
 
        Y Linh nhìn một lượt bảng nhiệm vụ, cô nghĩ cô có thể làm được các nhiệm vụ này.
 
        Sau khi giải thích các nội quy quy định của bang xong, Hộ Thiên liền chào cô rồi rời đi. Nhìn bóng lưng cố gắng ra vẻ quân tử của Hộ Thiên,  Y Linh chỉ muốn cười. Thật ra cái tên Hộ Thiên này cũng không đáng ghét lắm. Tuy cái miệng bô lô ba la nhưng tâm tính coi như tốt. Ít lắm đối với sự nhàn nhạt xa cách của cô hắn không bắt bẻ và chán ghét.
 
 
        Chờ Hộ Thiên đi khỏi, Y Linh liền bước tới chỗ giao nhận nhiệm vụ. Cô chọn nhiệm vụ trung cấp, đó là nhiệm vụ thu thập dược liệu. Bởi vì trong túi Y Linh đã có sẵn dược liệu rồi. Cho nên vừa nhận nhiệm vụ xong, còn chưa đợi hệ thống thông báo giao nhiệm vụ cho quản lý bang biết thì Y Linh đã giao trả hoàn thành nhiệm vụ.

Cứ như vậy liên tục đúng năm lần, điểm cống hiến của cô đã lên tới hai mươi. Y Linh nghĩ, ba mươi điểm cống hiến coi như đủ cho cô ở trong bang được ba tuần rồi.
 
        Mà Y Linh không biết, bởi vì cô một lúc trực tiếp hoàn thành năm cái nhiệm vụ trung cấp đã làm cho mấy người cấp cao trong bang chấn động kinh ngạc. Phải biết nhiệm vụ thu thập dược liệu không phải dễ, bởi vì game mới phát hành, cấp level của nhân vật còn thấp nên việc thu thập dược liệu tương đối khó khăn. Chưa tính tới thảo dược không phải tập hợp một chỗ, mà rải rác rải rác. Phải đi mòn cả chân mới thu thập được nhiều. Mà để đi như vậy, đụng mặt quái cũng không phải ít. Đụng trúng quái, bị quái quây, phải vừa đánh quái vừa thu thập. Kia chỉ nói liền biết nó rắc rối lu bu tới cỡ nào. Vậy mà chỉ trong vòng một phút đã có người hoàn thành liên tục năm cái nhiệm vụ thu thập dược liệu, làm sao không khiến họ khiếp sợ cho được?

 
        Cũng may thông báo hoàn thành nhiệm vụ chỉ có những người có chức quyền trong bang mới biết được, nếu không Y Linh lúc này nhất định sẽ bị toàn bang truy tìm rồi.
 
 
 
        Hộ Thiên vốn đang đi về phòng họp, hắn định làm báo cáo miễn làm nhiệm vụ ba tháng của thành viên mới là Y Linh. Bởi vì theo hắn quan sát, Y Linh thật sự là rất ngờ nghệch trong vấn đề chơi game. Có nhiều thứ rất cơ bản mà cô cũng không nắm bắt được. Hộ Thiên là tính để Y Linh quen dần với các quy luật của game xong mới để cô tiến hành nhận nhiệm vụ bang.
 
Ai ngờ hắn chân trước vừa rời khỏi Y Linh thì chân sau đã nghe hệ thống thông báo thành viên hoàn thành nhiệm vụ. Mà còn là nhiệm vụ trung cấp nữa chứ. Quan trọng ở đây người hoàn thành nhiệm vụ đó lại là người hắn tính lập danh sách cho miễn làm nhiệm vụ bang trong hai tháng.
 
Hộ Thiên chết đứng, phút chốc không biết nên có phản ứng gì, chờ phản ứng lại hắn liền tức tốc dùng thuật dịch chuyển chạy đến chỗ giao nhận nhiệm vụ ở dưới đại sảnh, hắn muốn hỏi Y Linh một chút xem cô làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ như vậy. Hắn còn có ý nghĩ phải chăng cô là một hacker. Có điều, khi hắn đến đại sảnh thì người đã đi mất, tựa hồ đã rời khỏi tự nãy giờ.

 

<<                 >>

Đăng bởi 15 phản hồi

Xuyên Qua Điền Viên Cố Tử Tình Chương 103 (Bổ sung ) (Pass = 103 củ)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 13 phản hồi

Phượng Thiên Đế Thần – Cáo Chín Đuôi (chương 35)

Chương 35

Thức tỉnh

“Chủ nhân, ta muốn ăn đan dược, cho ta đan dược”. Phượng Vô Quân lắc lắc tay áo Liên Y, đôi mắt dị sắc thiên chân vô tà nhìn nàng. Nếu nàng dám nói không chính là đã khi dễ đứa bé khả ái nhất, dễ thương nhất, ngây thơ nhất. Nàng sẽ thành kẻ độc ác nhất a. Liên Y triệt để đầu hàng trước dáng vẻ này của hắn.

“Đây, nhưng đừng ăn nhiều quá a.” đưa cho hắn đủ loại đan dược, chủ yếu là đan dược từ cấp một đến cấp bốn, một số đan dược bổ khí không phẩm cấp, một số đan dược cường kiện thân thể. Hắn thích ăn thì cho hắn. Dù sao thì đan dược cùng dược liệu nàng không thiếu.

“Chủ nhân tốt nhất”. Phượng Vô Quân vui vẻ cầm mấy bình đan dược, cười như con mèo lấy được cá, tâm tình thật tốt ra khỏi đan thất. Hắn nha, chính là cực kì, cực kì thích ăn đan dược. Ăn đan dược như ăn đậu phộng a. Hắn chọn Liên Y còn vì ngửi thấy mùi dược liệu nhè nhẹ trên người nàng, nhất định là dược sư. Ha ha, nhưng hắn không thể để nàng biết a. Nếu không nàng sẽ không cho hắn đan dược.

Nhìn dáng vẻ rời đi của Phượng Vô Ngân thì Liên Y chỉ có thể lắc đầu cười. Ai nói tên kia là Hỏa phượng hoàng uy vũ chứ, hoàn toàn chính là một tiểu tham ăn. Lần đầu tiên phát hiện ra đan dược biến mất là do hắn, Liên Y chỉ biết dở khóc dở cười a. Khuôn mặt hắn ủy khuất, nước mắt tùy thời rơi xuống, làm cho nàng không nỡ trách mắng, thậm chí dỗ hắn vui vẻ nàng còn hứa mỗi ngày cho hắn hai mươi viên đan dược. Từ nhỏ đến lớn không có đệ, muội. Khi sống ở cô nhi viện không ai thích nàng cả, chỉ có một người bạn duy nhất khi học đại học mà thôi. Đến nơi này thì lao đầu vào tu luyện, phấn đấu. Bây giờ nhìn Phong Ngân cùng Phượng Vô Quân nàng liền tự giác cho họ là thân nhân a. Phong Ngân như đại ca nghiêm khắc, Phượng Vô Quân như đệ đệ khả ái. Phải, Phượng Vô Quân như đệ đệ, dù là hắn cao hơn nàng cả cái đầu rồi, nhưng tính tình trẻ con thích náo, thích làm nũng của hắn làm nàng tự động coi hắn là đệ đệ của nàng.

______________

“Đại trưởng lão.” một hắc y nhân bịt mặt cung kính khom lưng trước một lão giả.

“Đã tìm thấy ?” lão giả không mở mắt, giọng nói trầm ngâm lại như truyền đến từ nơi xa xôi.

“Bẩm đại trưởng lão, chúng thuộc hạ không có tìm được. Nhưng là chúng thuộc hạ điều tra được, cách đây mấy ngày, tại Thần Minh Vực xảy ra dị tượng. Ma thú triều bái, dường như có Linh thú xuất hiện. Nhưng là chúng thuộc hạ tìm không thấy Linh thú kia. Dường như tất cả chỉ là một hồi ảo giác.” hắc y nhân nặng nề hồi báo. Chưa bao giờ Dạ các của bọn họ tìm cái gì đó mà không được. Thế nhưng lần này thất bại hoàn toàn.

” Linh thú sao ?” lão giả nỉ non, giống như đang nhớ lại cảm giác lúc đó. Linh thú có sức mạnh gây chấn động như thế ?

“Ngươi lui xuống đi. Không cần phải tìm nữa.” lão giả phất tay cho hắc y nhân lui xuống. Trong phòng chỉ còn một mình, lão giả mở mắt, trong đôi mắt tang thương hiện lên một tia sáng khó nắm bắt.

“Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, bọn họ sẽ tỉnh thật sao chủ nhân ?” Phượng Vô Quân nghi ngờ nhìn về phía nhà gỗ mà Mặc Ly Thần Phong cùng Minh Nguyệt đang nằm. Gia tộc Mặc Ly thì hắn biết nhưng Mặc Ly Thần Phong hắn mới chỉ nghe danh. Mặc Ly Thần Phong là gia chủ trẻ nhất của Mặc Ly gia tộc, là yêu nghiệt có thiên phú tu luyện cực cao. Tính tình túy ý, tiêu sái.

Nhưng là mấy ngày nay hắn mới biết cái gì gọi là yêu nghiệt. Chủ nhân của hắn phải gọi là yêu nghiệt trong yêu nghiệt a. Hắn thậm chí hoài nghi nàng là lão thái bà phản lão hoàn đồng nữa đó. Một cô nương gia mười một mười hai mà có thực lực như vậy, ngạo khí như vậy, hiểu biết cùng kiên trì như vậy ? Nói sẽ không ai tin, ít nhất trước lúc gặp nàng hắn không tin trên đời có người như vậy.

Mấy ngày nay, hắn cùng nàng chấp nhận số phận bị tảng băng kia ngược đãi. Nhưng là hắn ngoài thời gian “bị ngược đãi” và tu luyện ra thì chính là ăn đan dược. Còn nàng thế nhưng phải học tập vũ kĩ, công pháp, luyện đan, dung hợp huyền khí, trị thương, . . . tóm lại là vô cùng bận rộn. Vậy mà chưa khi nào thấy nàng than thở mà nàng luôn vui vẻ, cố gắng hoàn thành. Không biết trong thân thể nhỏ bé kia còn ẩn chứa những sức mạnh gì. Phượng Vô Quân vừa ăn đan dược vừa ngẫm nghĩ.

Bốp!

“Tiểu tử ngươi lại trộm đan dược ?” Phong Ngân đang xoa xoa bàn tay vừa đánh hắn, lạnh lùng nói.

“Đại ca, sao huynh suốt ngày đánh ta vậy ? Chủ nhân nói không được đánh vào đầu, sẽ bị ngốc đó.” Phượng Vô Quân nhăn nhó nói. Huhu bao giờ hắn mới thôi bị tên này bắt nạt a. Long ca ca, Diệp ca ca, các huynh ở đâu? Trong lòng Phượng Vô Quân khóc thét.

“Ta không hỏi lần thứ hai.” mặc kệ tên dở hơi này nhăn nhó, Phong Ngân lạnh lùng phun ra một câu.

“Đan dược là chủ nhân cho ta. Ta không có lấy trộm. Mà huynh hỏi làm gì ? A, huynh muốn đoạt của ta ? Không có cửa đâu!” trong mắt Phượng Vô Quân hiện lên nghi ngờ, nhanh chóng đem đan dược dấu đi, ai cũng không thể đoạt đan dược của hắn!

Phong Ngân mặc kệ hắn, xoay người đi về phía hồ nước.

“Đại ca, chờ ta.” thấy Phong Ngân không có ý cướp đan dược, Phượng Vô Quân nghĩ nghĩ liền đuổi theo. Dù sao thì chủ nhân đang luyện đan, mấy người kia chưa tỉnh. Hắn một mình thật nhàm chán, nói chuyện cùng tảng băng kia cũng được.

Học theo Phong Ngân ngồi xếp bằng tại ven hồ, bên cạnh là một dãy Thủy linh thảo xanh ngắt. Ân, thật xinh đẹp.

“Đại ca, tại sao huynh lại biết chủ nhân ?” Phượng Vô Quân nghiêng đầu nhìn Phong Ngân. Cùng là Thần Quân thế nhưng hắn cũng phải công nhận khí thế đế vương của Phong Ngân là nhất đẳng, dù Long ca ca hay Diệp ca ca cũng so không được.

“Nàng giúp ta khôi phục bản thể.” giọng nói lạnh lùng của Phong Ngân vang lên cắt ngang suy nghĩ của Phượng Vô Quân.

“Hả ?” vốn dĩ Phượng Vô Quân cho là hắn sẽ không trả lời thế nhưng thật không ngờ a.

Mà đại ca vừa nói gì ? Khôi phục bản thể ? Khiếp sợ nhìn về phía Phong Ngân, nhưng Phượng Vô Quân thất vọng rồi. Người bên cạnh sắc mặt vẫn lạnh lùng, đôi mắt nhắm như tiến vào trạng thái tu luyện, mái tóc bạch kim khẽ bay.

“Vậy, huynh có tin tức của Long ca ca cùng Diệp ca ca hay không ?” Phượng Vô Quân đổi chủ đề. Long Phi Thanh cùng Diệp Thiên Vũ là hai thần thú khác hay chính là hai Thần Quân còn lại, tình cảm của bốn người bọn họ rất tốt. Hắn nhỏ nhất, là kẻ trở thành Thần Quân muộn nhất nên là em út. Còn Phong Ngân lớn nhất, là người đầu tiên trở thành Thần Quân. Vì thế hắn và hai người kia luôn gọi Phong Ngân là đại ca.

Nhưng là sau trận chiến năm ấy mỗi người bọn họ đều bị thương rất nặng. Hắn vẫn nhớ được, một kích cuối cùng của Ma Đế, Phong Ngân đã dùng toàn lực ngăn cản giúp bọn hắn, dù vẫn chịu dư ba nhưng nhẹ hơn nhiều. Hắn vẫn có thời gian hoàn thành phong ấn vậy thì hai người kia cũng sẽ hoàn thành được. Chỉ có Phong Ngân là không. Nhưng hắn chỉ nghĩ Phong Ngân lui lại tu vi về thời kì ma thú mà thôi. Thật không nghĩ tới lại là bản thể bị hủy diệt. Thần Quân bọn hắn bị hủy đi bản thể thì sẽ không như ma thú hay con người đến Huyền Thần dù bản thể bị hủy thì linh hồn vẫn trên Ngự thiên cảnh, vẫn mạnh hơn người bình thường. Thần Quân mà bị hủy đi bản thể thì không như vậy, linh hồn sẽ bị đánh tới chỉ còn thoi thóp hơi tàn, yếu ớt như trẻ sơ sinh, không có một tia lực lượng.

Tuy Phong Ngân không nói nhiều một câu nhưng hắn biết, những gian khổ mà hắn (Phong Ngân) trả qua không phải ai cũng có thể thừa nhận. Nghĩ đến đây, hắn phải cảm ơn Liên Y, nhờ nàng mà bản thể của đại ca được khôi phục. Hắn dù khế ước với nàng nhưng vẫn chỉ thưởng thức nàng mà thôi,vẫn còn một tia bất mãn vì nàng quá yếu. Còn bây giờ hắn chính là toàn tâm, toàn ý coi nàng là chủ nhân.

“Sẽ gặp lại thôi.” Giọng nói của Phong Ngân bớt đi một phần lạnh lùng, thay vào đó là một phần mong đợi, tin tưởng. Đôi mắt màu hổ phách nhìn về phía trước, ánh lên những tia sáng.
“Đại ca?” Phượng Vô Quân ngây ngốc gọi. Nhưng rất nhanh hắn gật đầu. Đúng vậy, bọn họ nhất định gặp lại, nhất định.

___________________

“Ưm” cô gái xinh đẹp một thân hỉ phục thêu vô số đóa Mạn châu sa tinh mĩ đang nằm trên giường ngọc, ngón tay khẽ động, hàng mi dài cong như cánh bướm, run run khẽ mở.

“Đây là đâu? Ta chưa chết?” giọng nói khàn khàn, cứng nhắc vì nhiều năm không nói chuyện.

“Ta cũng không biết đây là đâu. Nhưng chúng ta đúng là không chết.” một giọng nói nam nhân truyền đến từ bên cạnh. Nam nhân cũng một thân hỉ phục đỏ thẫm, khuôn mặt yêu nghiệt nhìn nữ nhân.

“Phong!” thiên ngôn vạn ngữ chỉ hóa thành một tiếng gọi. Kí ức ùa về, kí ức đẫm máu ngày ấy. Nàng đã rất sợ hãi. Thế nhưng may mắn, may mắn nam nhân này vẫn bên nàng. Thế là đủ rồi. Từng giọt nước mắt thấm ướt vạt áo Mặc Ly Thần Phong.

“Nguyệt Nhi ngoan, không khóc, chúng ta không sao rồi.” vòng cánh tay rắn chắc ôm lấy người ngọc, trên môi Mặc Ly Thần Phong hiện lên nụ cười thỏa mãn.

“Chủ nhân, ngài nói hôm nay bọn họ tỉnh lại mà, sao bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì a? Liệu có xảy ra sai sót gì hay không ?” ngoài cửa một giọng nam truyền đến làm hai người trong phòng bừng tỉnh.

“Phong?” Minh Nguyệt ngước mắt nhìn Mặc Ly Thần Phong, trong mắt mang theo vô hạn nghi hoặc. Nàng nhớ nàng cùng Phong đều bị thương, nhưng là hiện tại nàng cảm giác toàn thân rất thoải mái, không hề đau đớn, này là chuyện gì a. Ai đã cứu bọn họ ?

“Đừng sợ. Không có chuyện gì đâu.” Mặc Ly Thần Phong ôn nhu nhìn người ngọc. Hắn đưa tay nâng nàng dậy, lại giúp nàng sửa sang mái tóc. Trên má Minh Nguyệt hiện lên rặng mây đỏ, trong mắt cũng mang theo hạnh phúc.

“Ngươi nghi ngờ y thuật của ta?” Liên Y híp mắt nhìn Phượng Vô Quân. Tên này lại dám nghi ngờ y thuật của nàng ? Hai châm hôm trước thế nhưng đã quên?

“A, không có, không có. Y thuật của chủ nhân là nhất tuyệt. Bọn họ nhất định tỉnh, không tỉnh lão tử cũng phải bắt bọn họ tỉnh.” Phượng Vô Quân lùi về phía sau, xua tay liên tục. Đùa a, hắn mới không cuồng ngược. Hôm trước khi thấy nàng dùng mấy cây châm mà chữa thương, hắn nổi lên nghi ngờ. Nàng không nói hai lời nhanh như thiểm điện đâm hắn hai châm, quả thật đau đớn như có ngàn con trùng bò trong xương. Hắn thật không muốn thử lần nữa.

Giọng nói của Liên Y truyền đến càng làm Minh Nguyệt nghi ngờ, nàng khẳng định bằng hữu của nàng hay Phong không ai có giọng nói trong trẻo này, hơn nữa lại giỏi y thuật đến mức có thể chữa khỏi hoàn toàn cho nàng thì càng không có. Nàng nhớ được bản thân mình là bị đâm vào tim mà.

“Đi thôi, chúng ta đi gặp ân nhân.” nhìn ra nghi ngờ của Minh Nguyệt, Mặc Ly Thần Phong khẽ cười, đỡ nàng rời khỏi giường ngọc.

Chi nha.

Cánh cửa phòng mở, Mặc Ly Thần Phong cầm tay Minh Nguyệt bước ra. Mặc Ly Thần Phong tùy ý tiêu sái, tự tin cuồng ngạo thế nhưng bây giờ mang theo chút nhu tình, ấm áp nhìn Minh Nguyệt. Còn Minh Nguyệt, ngũ quan tinh xảo, mày liễu mắt hạnh, ôn nhu dịu dàng nhưng cũng không mất đi vẻ phong hoa tuyệt đại. Hai người một thân hỉ phục đỏ thẫm như thần tiên quyến lữ.

“Hai người đã tỉnh.” Liên Y rời khỏi ghế bạch ngọc đứng lên chào đón.

“Lăng Liên Y, cảm ơn ngươi.” Mặc Ly Thần Phong ôm quyền, khẽ cúi đầu nói. Nhưng dù nói gì cũng chẳng thể nói hết cảm tạ của hắn đối với nàng. Cho nên sau này hắn nhất định trả cho nàng.

“Cô nương, xin đa tạ.” Dù không biết người trước mặt là ai, nhưng là Minh Nguyệt biết cô nương xinh đẹp này nhất định là người đã cứu bọn họ.

“Được rồi, được rồi, hai người qua uống trà đi, đừng đứng nữa.” Liên Y xua tay. Cảm ơn cái gì, nàng đã được rất nhiều chỗ tốt từ Thổ tinh linh rồi, vả lại nàng rất là thưởng thức tính cách của Mặc Ly Thần Phong, hắn còn là bằng hữu của Phong Ngân a, cho nên cứu hắn là tất nhiên.

“Tuy vết thương của hai người đã hoàn toàn khỏi, nhưng là tu vi mới chỉ khôi phục được tám chín phần, phải mất một khoảng thời gian nữa để khôi phục lại.” vừa rót cho mỗi người một chén trà hoa cúc mật ong, Liên Y vừa nói.

“Ân, ta đã biết, ngươi vất vả rồi.” Mặc Ly Thần Phong gật đầu.

“Lăng cô nương, nơi này không phải là Thần Minh Cung?” Minh Nguyệt khẽ hỏi, nàng thế nhưng ngửi thấy mùi dược liệu nồng đậm, huyền khí nơi này tinh thuần hơn Thần Minh Cung, hơn nữa nơi đây mọi thứ làm bằng bạch ngọc, thanh ngọc. Mà Thần Minh Cung chỉ có huyết ngọc.

Nói về thanh ngọc, bạch ngọc thì, aiz, chính là Liên Y thấy nơi này hơi ít kiến trúc, cho nên khi biết được Thổ tinh linh tạo ra ngọc, nàng liền không lãng phí tài năng của nó, ra lệnh cho nó tạo vài đình nghỉ mát, vài con đường bằng thanh ngọc, lại đổi toàn bộ chén bát thành bạch ngọc. Toàn bộ bình sứ đựng đan dược cũng chuyển sang bạch ngọc. Làm cho Thổ tinh linh kêu thấu trời. Bóc lột a. Trần trụi bóc lột a. Để mấy lão bất tử biết là Thổ tinh linh được đem đi xây dựng, tạo ngọc, chắc chắn sẽ bị tức chết a.

“Minh Nguyệt tỷ, gọi ta là Liên y được rồi. Nơi này là một nơi rất xa Thần Minh Cung.” Liên Y cười cười.

“Vậy Liên Y gọi ta Nguyệt tỷ là được rồi.” Minh Nguyệt khẽ cười. Cô nương này là ân nhân cứu nàng và Phong. Trên người nàng lại toát ra vẻ thản nhiên, thong dong, đôi mặt như nước mùa thu thăm thẳm nhưng sạch sẽ, thấu triệt. Nàng thực thích cô nương ấy.

“Dạ, Nguyệt tỷ.” Liên Y cũng cười. Hai người đồng thời đưa tay. Cái nắm tay đại biểu cho tình bằng hữu. Không một ai ở đây biết rằng, chính cái nắm tay ngày hôm nay đã giúp họ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, nguyện ý tin tưởng nhau, giao sau lưng mình cho bằng hữu.

“Này hai người buông tay được rồi đó.” Mặc Ly Thần Phong khó chịu nhìn hai người. Hắn bá đạo kéo Minh Nguyệt vào lòng. Minh Nguyệt đỏ mặt trừng hắn, Liên Y thì dở khóc dở cười.

“Mặc Ly Thần Phong, huynh cũng quá ăn dấm rồi. Ta và Nguyệt tỷ thì có chuyện gì được chứ .”

“Chủ nhân, ta hết đan dược rồi. A, bọn họ tỉnh rồi sao?” Phượng Vô Quân từ xa chạy lại, oa oa kêu lên. Phía sau hắn còn có Phong Ngân đang đi tới.

Mặc Ly Thần Phong cùng Minh Nguyệt quay lại nhìn. Mặc Ly Thần Phong còn đỡ, Minh Nguyệt thì triệt để sợ hãi rồi ? Bạch Hổ Thần Quân sao lại ở đây? Vậy Liên Y rốt cuộc là ai? Nhưng rất nhanh Minh Nguyệt liền vứt suy nghĩ ấy ra sau đầu. Mặc kệ thân phận gì, Liên Y vẫn là bằng hữu mà nàng nhận định. Minh Nguyệt ôn nhu dịu dàng, tính tình gần như ngược lại với Mặc Ly Thần Phong, nhưng là nàng cũng cực kì cố chấp. Đã nhận định chuyện gì thì nhất định không thay đổi. Nhân sinh chính là như vậy. Có những người ngày ngày thấy mặt nhưng chẳng thể thân quen, có nhưng người chỉ một lần liếc mắt lại thành cả đời tri kỉ.

 

 

chương 34  –   – chương 36 

Đăng bởi 19 phản hồi

Xuyên Qua Điền Viên Cố Tử Tình (Chương 103)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 2 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm (Chương 5)

Chương 5

 

 
Có lẽ, ta là 1 đứa không biết cách biểu lộ tình cảm. Gần 20 năm sống trên đời, phần tình cảm của ta cũng không phong phú là bao.
Cha mẹ ta là viên chức nhà nước. Cả hai đều bận rộn. Sinh ta xong, ta được đưa về quê sống với ông bà.
Hơn 15 năm sống ở thôn quê. Đến hết trung học mới trở về bên cha mẹ nên ta không có mấy tình cảm với họ. Cuộc sống ở thôn quê lại cực kì đơn giản. Dù rằng tiền hàng tháng cấp đầy đủ, nhưng ta sớm học cách kiếm tiền rồi.
Ta theo ông học y từ khi biết nói. Ngày ngày chạy theo sau ông kiếm dược. Ông ta được coi là “thần y” trong cái xóm nhỏ này. Ta cũng được phong là “tiểu thần y”. Đến khi ta biết cầm bút thì bắt đầu học vẽ. Bộ tranh đầu tiên của ta hoàn thành là toàn bộ thảo dược ta học được, vẽ lại cẩn thận và ghi tác dụng, cách trồng. Cứ thế sống quá 15 năm, liền trở về thành phố.
Bây giờ trung y không mấy được hoan nghênh. Khoa học tiên tiến. Song không thể phủ nhận kiến thức y lí của ta giúp ích cho việc học. Có điều kiện hơn, ta cũng học về châm cứu và các huyệt vị. Song đó là do ông ta hi vọng. Ta tuy học, thi đỗ, song vẫn không bỏ niềm đam mê vẽ.
Một ngày chiều nắng, cơn mưa bất chợt kéo đến khiến ta bất ngờ chạy trối chết. Khi thu dọn giá vẽ, ta gặp hắn. Mạc Lương Đình ở hiện đại là 1 nam nhân ôn nhu, hữu lễ, tốt tính. Chúng ta cùng trú mưa dưới điểm đỗ xe bus. Hắn xem tranh của ta, cũng ngẩn người ra như thế.
Bức tranh đó, trong tập giấy vẽ chưa bao giờ bị bỏ ra. Thiếu niên ở rừng mai ấy, đôi mắt khép hờ. Sống mũi cao ngạo cùng bờ môi khẽ mím. Anh lặng yên đứng đấy, như hòa vào rừng mai, lại như nổi bật cao ngạo. Từng đường nét tỉ mỉ được vẽ bằng tất cả tình cảm của ta. Lúc đó hắn khẽ cười.
– Học muội là học năm nhất?
– A? Ta? Không, ta không học mĩ thuật.
– Đáng tiếc… – hắn lẩm bẩm. – có thể cho ta bức họa này?
Lúc đó, ta tưởng như chìm trong nụ cười ấy. Ta đã nói gì nhỉ? Lần đầu tiên dũng cảm nói rằng, thời gian còn dài. Ta sẽ vẽ tặng hắn sau. Còn bức tranh này, là kỉ niệm đặc biệt của ta.
Ta và hắn quen nhau như thế.
– Này, ta nói nàng đó.
Ta hoàn hồn.
A, vị này sao mặt lại đen rồi? Ta không hiểu nhìn hắn. Hắn khẽ nhíu mi.
– Ta đưa nàng trở về.
– Về đâu? – ta kinh ngạc.
– Nhà của chúng ta. – hắn thản nhiên
– Chúng ta? – ta nhíu mi
– Nàng rốt cục có nghe ta nói không? – hắn hơi cáu. – Lúc nào cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Dọn đồ đạc, theo ta về.
Lúc đó ta mới nhớ ra, hình như hắn nói hắn đối với ta phụ trách. Ta không cần a. Chẳng phải nói người Hồng quốc tư tưởng thoáng sao? Ta với hắn cũng chưa có ư ư a a gì đó, tại sao lại phải phụ trách? Ta hỏi, mặt hắn lại lạnh đi. Nhưng hai tai đỏ lên rất khả nghi. Ta phì cười.
– Xin hỏi ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?
– Ta? – hắn nhíu mày – 27 rồi. Ta biết tuổi ta so với nàng có hơi lớn. – giọng hắn nhu hòa đi.
– Hơi lớn? – lại đến lượt ta ngạc nhiên. Có 7 tuổi thôi mà
– Uhm. Chẳng phải nàng mới 16?
– Ta? 16? – ta ngất. hắn muốn đùa chắc? – Ta đã 20 rồi.
– 20? – hắn cao giọng, lướt nhìn ta 1 lượt – nàng không cần giỡn chơi để an ủi ta.
– Ta nào có đùa. – ta hờn dỗi. – được rồi, câu hỏi thứ 2. Ngươi có thê tử chưa?
– Ta chưa có. – hắn hơi nhỏ giọng
– Có thiếp thất hay thông phòng không? – ta mắt sáng lên
– Không có. – hắn quẫn bách
– Vậy ngươi có nhà không? Trong nhà mấy người Cha mẹ có khó tính không? Ngươi có tiền chứ?
Hắn nhìn ta, suy nghĩ 1 lát, rồi bật cười.
– Nhà ta rộng bằng nửa dãy núi Thiên Mã. Trong nhà không huynh đệ tỉ muội. Cha mẹ mất từ năm lên 3. Ta là được sư phụ nuôi lớn. Có điều 3 năm trước sư phụ cũng đi rồi. Về phần tiền bạc, nàng không phải lo, ta có thể nuôi được nàng.
Ta đỏ mặt. Hắn cũng quá trực tiếp đi. Uhm, nếu theo tiêu chuẩn hiện đại hắn cũng là thanh niên 3 có. Có mạo, có tài, có tiền. Tuy không rõ chuyên môn sống của hắn song hình như hắn cũng không tồi phải không? Nhưng là chuyện tình cảm khó nói. Hắn đối với ta chỉ là muốn chịu trách nhiệm. Còn ta đối với hắn cũng chỉ là có cảm tình. Ta thở dài.
– Ngươi tên gì? Cho đến bây giờ ta vẫn chưa biết tên ngươi.
– Tên? – hắn ngẩn ra. – Vô Ngạn.
– Vô Ngạn. Được rồi, ta tên Hạ Tịch Mạn. Ta muốn nói vài lời với ngươi.
Hắn gật đầu, tỏ ý nghe.
– Ngươi thích ta không?
Hắn nghe xong không khỏi ngẩn người. Có hơi trực tiếp nhưng ta thèm mà quan tâm. Vô Ngạn yên lặng 1 chút, như để cố tìm từ ngữ vậy
– Nàng là 1 cô nương tốt… – cuối cùng hắn khó khăn nói ra như vậy
Ta thở dài. Thông thường 9/10 lời từ chối nhã nhặn đều thốt ra kiểu này.
– Vô Ngạn.
– Ân?
– Ngươi không thích ta.
– Ta….
– Ta cũng không thích ngươi.
– Nàng…
– Chúng ta mới gặp lại lần thứ 2.
– Nhưng mà.
– Ta biết ngươi là nam nhân có trách nhiệm. Nhưng ta nghĩ nam nhân như ngươi cũng không nên gượng ép bản thân mình. Ngươi không biết ta là ai, mà ta cũng vậy. Chúng ta mới gặp nhau 2 lần. Ta có ân với ngươi. Nhưng là tiền trọ 1 tháng này ngươi bỏ ra coi như thưởng cho ta đi. Ta từ nơi khác đến, tứ cố vô thân. Nếu không nhờ ngươi có khi ta cũng lưu lạc đến lầu xanh rồi. Bây giờ coi như ngươi và ta không ai nợ nhau. Chúng ta vẫn là nên nói rõ. Ta sẽ không gả cho người không yêu ta hay ta không yêu. Mà ngươi cũng không nên vì 2 chữ trách nhiệm mà gượng ép bản thân lấy ta.
Hắn yên lặng. Khuôn mặt đổi sắc mấy lần. Ta uống 1 ngụm trà lấy hơi, hơi ngẩng lên thăm dò hắn. Đôi mắt hắn sáng rực, càn rỡ đánh giá tìm hiểu ta. Cuối cùng lại hóa thành 1 nụ cười.
– Ta hiểu.
– Phù… – ta thở hắt ra. – ngươi hiểu được là tốt.
– Chúng ta sẽ là bằng hữu chứ? – hắn mỉm cười
– Bằng hữu? – ta ngạc nhiên.- đương nhiên, ta vốn coi ngươi là bằng hữu từ lâu.
– Được rồi. – hắn vươn tay xoa đầu ta. – tiểu Mạn, ta gọi nàng như vậy được không? – giọng hắn ôn hòa đi nhiều
– Tùy ngươi thôi. Vậy ta gọi ngươi là Vô Ngạn đi.
– Được.
Cứ như thế, chúng ta ấn định tình bằng hữu, hay vốn là ấn định tình cảm mới? Có lẽ hồi sau mới rõ được.

Đăng bởi 4 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm Chương 4

Chương 4

Ta quyết định vì kế sinh nhai, việc gì cũng phải gắng mà làm.

Đầu tiên, ta dốc ba lô ra, kiểm tra tài sản.

Giấy vẽ cả 1 tệp dày. Cả tranh đã vẽ, tranh chưa vẽ. Màu có 4 hộp, từ dạ, đến chì, màu dầu và màu nước. Như vậy cũng đủ choáng nửa cái cặp rồi. Một hộp đồ make up. Đồ cosplay của bằng hữu ta cũng chưa trả. Trong đó có 1 đôi lens tím, 1 bộ đồ cos  hoa mĩ, trang phục Trung Quốc. 1 mái tóc giả dài và 1 đống đồ trang sức, đương nhiên là nhựa. Máy ảnh cơ và 1 cuộn phim. 1 đống thuốc kháng sinh đủ loại. Ách, thêm hàng chục thứ linh tinh khác như giấy ăn, đèn pin, đồng hồ, bật lửa,… Ta thấy đây không phải là đi thi. Rõ ràng là chuẩn bị đi chơi đúng hơn. Đọc tiếp Duyên Phận Ngàn Năm Chương 4

Đăng bởi 7 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm (Chương 3)

Chương 3

Ngày hôm sau, ăn sáng xong ta xách cặp, hỏi tiểu nhị đường đi.

Kì thực ta vốn mù đường. Quãng đường nửa canh giờ ta đi mất hơn 1 canh giờ. Vì vậy đến nơi người đã đông nghẹt.

Xếp hàng thêm nửa canh giờ, phần lớn người đến đều không thể vào. Ta liếc nhìn những bức họa đó. Cũng không tệ. Chỉ là phần lớn hoa mĩ bên ngoài mà không đặt tâm tình bên trong. Ta cười cười. Vị thánh họa này cũng yêu cầu quá cao đi. Đọc tiếp Duyên Phận Ngàn Năm (Chương 3)

Đăng bởi 4 phản hồi

Duyên Phận Ngàn Năm (chương 2)

Chương 2

Có lẽ, đã được 2 hôm không ngủ đã, ta ngủ rất say. Tỉnh dậy, theo thói quen hua hua tìm đồng hồ. thế nhưng mới chợt nhớ ta không ở hiện đại. mong sao chỉ là giấc mơ. Mở mắt, lại ngây ngốc 1 hồi.

Hắn đâu? Đọc tiếp Duyên Phận Ngàn Năm (chương 2)

Đăng bởi 5 phản hồi

Duyên phận ngàn năm chương 1

Chương 1

 

Ta muốn nói, thế giới này cũng thật ảo diệu. Năm phút trước, ta còn đang nai lưng trên đường lớn đạp xe trong mưa để đi thi, đùng một cái, ta xuyên.

Mất năm phút nữa để tự đánh vào mặt mình, xác định đây không là mơ, ta thực muốn khóc ròng.

Xuyên thật rồi! Đọc tiếp Duyên phận ngàn năm chương 1