Đăng bởi 3 phản hồi

Mở đầu Lật Ngược – Mặc Tĩnh Khuyên

Mở đầu

Thu Hạ Đông Xuân qua đi.

Nhật nguyệt luân phiên.

Giữa bọn họ có thể xem là thanh mai trúc mã nếu không có thêm một thanh mai khác xen vào. Cô có thể không chút do dự dành lại anh nếu thanh mai đó không phải chị ruột Dạ Tịnh Mi của cô thì tốt biết bao.

Anh lớn hơn cô hai tuổi, chị cô bằng tuổi anh, cho nên cô liền biến thành người đến sau đúng không?

Cô không biết cảm giác khi nhìn thấy hai người họ từng ngày lớn lên chung bước trên đường đời như thế nào, cô chỉ biết trái tim đã sớm chết lặng.

Nếu không động tâm thì tốt rồi….nhưng cũng không sao. Cô chết rồi, ai sẽ quan tâm chứ. Đến cuối đời cô vẫn có một nuối tiếc, lẽ nào tình cảm bao năm nay của cô cứ thế biến mất theo cô trên nhân gian sao.

Biết ở lại nhân gian lâu sẽ không tốt nhưng cô vẫn muốn ở lại nhìn lễ cưới hai người, thấy anh vui vẻ anh hạnh phúc….cô cũng mãn nguyện.

Nhưng ước nguyện nhỏ nhoi đó đã sớm bị tình hình trước mặt đả kích đến thương tâm.

Tại sao? Tại sao? Không phải Dạ Tịnh Mi chị ấy yêu anh lắm sao? Tại sao có thể….

Hồn phách của cô dần trong suốt, cô biết cô phải đi nhưng cô không cam lòng. Thực không cam lòng, nếu chị không yêu anh….tại sao lại giành anh ấy với cô?

Vì sao?

Không có vì sao nữa. Tinh lực của cô bị rút cạn, hồn phách dần hòa trong không trung, tiêu thất.

Mễ Thác Dư hít một hơi nhìn hoàn cảnh chung quanh khói lửa bốc lên, âm thanh réo rắt nóng bỏng đốt cháy thể xác vẫn còn trong xe.

Khóe môi nhịn không được giơ lên, hóa ra thế là hết rồi à. Hắn thế nhưng cũng có một ngày lật thuyền trong mương, chết thế, xứng đáng.

Linh hồn Mễ Thác Dư lơ đãng bất định theo con phố quen thuộc, rảo bước chân đến nơi mình luôn muốn tới.

Biệt thự Clove nằm ở góc Bắc gần trường học Hoàng gia. Cảnh trí sắc thái biệt thự rất nhẹ nhàng khiến người ta thư thái nhưng lại có vẻ hoang vắng tiêu điều.

Mễ Thác Dư khẽ nhếch môi chua xót, cảnh còn người mất.

Đến tột cùng người trong phòng dụng tâm bao nhiêu mới có thể khiến hắn đau xót khi bước vào đây.

Căn phòng, đầy ắp vật dụng thường ngày của hắn, những tấm ảnh treo đầy rẫy còn có..

Hắn nhớ mùa đông năm đó, lỗ tai hắn đỏ bừng vì lạnh vì chờ cô, chiếc khăn quàng cô đan cho hắn vẫn không có cơ hội tặng đi, hiện tại nó gọn gàng nằm ở trên kệ sách.

Sở dĩ hắn thiết lập mọi kế hoạch thâu tóm Dạ thị, mà hắn quyết định bắt đầu từ Dạ Tịnh Mi để xâm nhập Dạ gia. Vì vậy mọi tình cảm cơ bản đều bị hắn khóa chặt, không phải cô không có cơ hội tặng mà là hắn không cho cô cơ hội, hắn nhận khăn quàng mua mấy ngàn tệ của Dạ Tịnh Mi.

Còn có rất nhiều chuyện….

Quá khứ hiện tại đan xen tạo thành những tiếc nuối.

Cho đến khi hắn chết, lời hứa của hai năm xưa không cách nào hoàn thành.

Hắn không bảo vệ cô tốt.

Chính hắn cũng chết, chẳng ai có thể trả thù cho họ.

Dạ gia. Dạ Tịnh Mi, hắn hận chết bọn họ. Nhưng nếu có kiếp sau, hắn lựa chọn cả ngày yên tĩnh bên cạnh cô.

Mất đi mới biết nuối tiếc, chỉ là đã không còn cách nào quay lại lúc bắt đầu.

Ai cũng có một cơ hội để làm lại từ đầu…..

Sống lại, hắn thề phải bảo vệ yêu thương người con gái luôn ngóng trông dịu dàng đợi chờ của hắn khi xưa.

Nhưng…

Hình như có điều nhầm lẫn gì ở đây thì phải. Tại sao cô lại trở nên….như vậy?

Nhìn cô vui vẻ hăng say, hắb mới phát hiện. Cách một đời, đã khác biệt thật nhiều. Cô của hiện tại, chỉ hướng đến bầu trời tự do.

Mà hắn, chỉ là kẻ cô độc đáng thương….

Đăng bởi Để lại phản hồi

Lật Ngược – Mặc Tĩnh Khuyên


Lật Ngược

Tác giả: Mặc Tĩnh Khuyên

Thể loại:

+ Yếu tố: Trọng sinh

+ Chế độ: 1vs1

+ Cấp độ: HE

+ Hài: Không cười chết bạn cũng nhạt chết bạn.

+ Level sủng: siêu

+ Level ngược: chỉ ngược nam.

+ Có thể hiểu: Đây là đam trá hình.

Số chương: Giới hạn ba mươi.

– Văn – án –

Cuộc sống sau khi xuyên không – –

“Tiểu thư, đã đến giờ học đàn rồi.”

“Cút!”

“Tiểu thư~”

“Tôi đàn là được chứ gì.”

“Xong rồi?”

“Ân, đã xong rồi.”

“……..”

Cuộc sống sau khi trọng sinh – –

“Vô Khuyết~”

“Cầm mồm.” Hắn ta thực đáng tởm. Làm ơn đừng dùng gương mặt lạnh băng ra vẻ trung khuyển trước mặt cậu có được không?

——————————–

Mở đầu

Chương 1

P.s: Thú thật. Ta lười viết văn án kinh. Văn án chỉ để tượng trưng thôi, mời đọc mở đầu. 😀

Đăng bởi 3 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 9

 

                Chương 9: Khó có thể tự thuật bi thương

 

 

 

               Hoàng Hân Nguyệt trong mắt bắn ra một tia hoang mang, nặng nề gật đầu, ngay cả thanh âm cũng tràn đầy chân thành: “Ta sẽ, chị Dao.”

 

 Ngã qua một lần, ở lần thứ hai nếu lại ngã như vậy nữa thì không thể cứu được, đến nỗi ngay cả chị Dao cũng biết người như thế cũng rắp tâm bất lương, vì sao cô không nhìn ra được chứ.

 

                Đời trước, cha mẹ và anh hai không biết Vương Tiếu Vân sẽ như vậy, khi đó cô đem tất cả buồn bực giấu ở trong lòng, ở bên ngoài dù có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không nói cho cha mẹ và anh hai.

 

                Anh của cô vội vàng chuyện lớn nhỏ của công ty, mà cô còn đi hãm hại chị Dao, anh của cô lại càng là vội vàng không rảnh thân, chớ đừng nói chi là cha mẹ đã lớn tuổi.

 

                “Hân Nguyệt a, tuần sau em liền tốt nghiệp, có tính toán gì hay không? Mới vừa rồi em nói đi tìm hiểu một chút, chẳng lẽ em tính đến Lâm thị làm?”

 

Triệu Dao Dao đem xe dừng ở cổng chính khu nhà của Hoàng Tân Duy quay đầu hỏi.

 

                “Chị Dao, em còn đang suy nghĩ a, đúng rồi, chị làm việc của chị đi, tự em đi vào là được.”

 

Hoàng Ngân Nguyệt nói xong liền mở cửa xe đi xuống, nắm cánh cửa, cô quay đầu lại, chân thành tha thiết nói: “Chị Dao ngày hôm nay cám ơn chị ——” Dừng một chút liền lộ ra một cái nụ cười thật to: “Em hy vọng tương lai chị có thể làm chị dâu của em, phải cố gắng lên nga, anh em tuổi cũng đã không nhỏ, ha hả. . . .”

 

Nói xong liền đóng cửa xe lại, quay đầu đi vào trong, lưu lại một mặt ngây ngô sững sờ cùng thẹn thùng của Triệu Dao Dao.

 

          “Xin lỗi tiểu thư, mời ngài xuất ra thẻ căn cước.” Hoàng Hân Nguyệt vừa mới đi tới cửa liền bị một người mặc đồng phục an ninh của khu viên ngăn lại, xem ra là bảo an nơi này, Hoàng Hân Nguyệt không nói gì, đem thẻ căn cước ra.

 

Bảo an cầm thẻ căn cước của Hoàng Ngân Nguyệt ở trên máy tra xét một chút, xác nhận thân phận. Xong liền cung kính đem thẻ căn cước trả lại cho Hoàng Ngân Nguyệt. “Hoàng tiểu thư, ngài có thể tiến vào, quấy rối đến thời gian của ngài!”

 

                Hoàng Hân Nguyệt gật đầu, từ từ đi bộ ở trong vườn hoa tiểu khu, nơi này đời trước cô cũng ở vài chục năm, sau lại mới dọn ra ngoài. Hơi dừng cước bộ, Hoàng Ngân Nguyệt có phần ngỡ ngàng. Cư nhiên trong lúc vô thức cô lại đi tới nơi này, đây chính là nơi ở của Lâm gia. Vỗ đầu mình một cái, cô thế nào cũng không nghĩ tới, cô lại quen chân đi tới nơi này như vậy.

 

 

                Nơi này là một khu dân cư cao cấp, không chỉ có hoàn cảnh ưu nhã, ngay cả ra vào cũng phải nghiệm chứng thân phận. Người lạ muốn vào không chỉ phải xác định thân phận, còn muốn xác nhận có hay không cùng người ở bên trong thực sự nhận thức.

 

 

                Mà mới vừa rồi Hoàng Hân Nguyệt có thể tiến vào chính là do Hoàng Tân Duy sợ cô ngày nào đó muốn đi qua mà hắn không có ở nhà, cho nên từ sớm đã đem thân phận cô ghi vào, nếu không, mới nãy cô ngay cả song sắt cửa chính cũng sờ không tới được.

 

Cô… dự tính sẽ ở nơi này an thai.

 

 

                Hoàng Ngân Nguyệt đi tới một chỗ rẽ, cước bộ lại dừng, thần tình nhất thời cũng lộ ra bi thương, nước mắt thoáng cái chảy ra.

 

          Nhìn mỗi một cây cỏ ở nơi này, lại càng làm cho ánh mắt mơ hồ đi. Chậm rãi đi vào trong, thoạt nhìn nơi này giống như một hoa viên. Nâng tay vuốt nhẹ lên cái ghế gỗ, nước mắt lại như hạt châu thi nhau rơi xuống. Trong đầu vang lên này đã từng đợt tiếng nói mang theo thật nhiều cưng chiều.

 

 

                “Hân Nguyệt bảo bối, sau này chúng ta già đi liền dời tới nơi này dưỡng lão…”

 

                “Lão bà, em nói chúng ta lại sinh một đứa bé, có phải rất hoàn mỹ hay không? Nhìn một chút, chúng ta ngồi ở trên ghế này, bên người hài tử không ngừng vây quanh ở cạnh chúng ta… . .”

 

                “Lão bà, có phải em bị bệnh hay không, đến, lão công ôm em đi nhìn bác sĩ… .”

 

                “Hân Nguyệt em vì sao ngốc như vậy, Hân Nguyệt của chúng ta vì sao đơn thuần như vậy… .”

 

                “Lão bà, bản thiết kế của em lấy được giải thưởng ở quốc tế, em nói tối nay chúng ta đi đâu tổ chức tiệc chúc mừng?”

 

 

                “Lão bà… . Lão bà…”

 

                Hoàng Hân Nguyệt cả người dựa ở bên ghế, không tiếng động chảy nước mắt. Đã từng, đã một đi không trở lại, có đúng hay không mỗi người đều giống nhau, chỉ cần mất đi, mới biết được nguyên lai đã từng là cỡ nào hoàn mỹ, cô mất đi không chỉ là thời gian, còn có rất nhiều rất nhiều…

 

                “Này, ngươi thế nào? Thế nào ôm cái ghế của chú út ta làm, còn khóc đến khó nhìn như vậy?”

 

Một giọng trẻ con ở phía trước Hoàng Hân Nguyệt truyền tới, tiếp đó một dáng người nho nhỏ đi ra.

 

                Chỉ thấy người tới là một đứa bé trai, thoạt nhìn dáng dấp chỉ có năm sáu tuổi. Tóc húi cua, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra biểu tình nghi ngờ. Nghiêng đầu, mắt tò mò vòng vo chuyển.

 

                Một lát sau, phía sau hắn lại truyền tới một hồi tiếng kêu.

 

                “Lâm Hựu ngươi tiểu tử thúi này lại chạy đi nơi nào?”

 

                “Mẹ, con ở chỗ này, nơi này có một dì rất kỳ quái…”

 

                “Cái gì? !”

 

Chỉ thấy một người chạy tới thật nhanh, Hoàng Hân Nguyệt còn không kịp rời khỏi, người đó đã chạy tới trước mặt hai người. Người tới là một thân váy hoa tươi mát, cùng với một mái tóc thật dài cột kiểu đuôi ngựa, người cũng thanh tú, nhỏ nhắn và xinh xắn.

 

                Thế nhưng Hoàng Hân Nguyệt biết, người này thoạt nhìn chỉ là mặt ở ngoài mà thôi, kỳ thật là một người làm việc hấp tấp, tính tình cũng rất hào sảng. Người này là chị dâu của Lâm Vĩnh Mặc, kêu Ngô Văn Lỵ. Đời trước chị ấy không ưa nhất chính là nhìn cô nhu nhược, cô cũng không thích chị ấy cứ gào to khi nói chuyện. Cho nên bọn họ cũng không có thâm giao, thấy nhau bất quá cũng chỉ gật đầu khách sáo mà thôi.

 

                “Vị tiểu thư này cô không sao chứ?” Ngô Văn Lỵ trong mắt ánh lên tia nghi hoặc.

 

                Hoàng Hân Nguyệt từ từ đứng lên, xoa xoa khóe mắt còn chưa khô nước mắt, tuy rằng trong mắt tràn ngập bi thương, thế nhưng trên mặt cũng lộ ra lau một nụ cười áy náy.   

 

“Xin lỗi, mới vừa thấy cái ghế này, tôi nhất thời nghĩ tới một vị cố nhân… . . , cho nên… .” Hoàng Hân Nguyệt nghẹn ngào, câu nói cũng trở nên không đầy đủ.

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Thông báo về lịch đăng Phượng Thiên Đế Thần và Trùng sinh Vũ Ngọc Mai – Cáo Chín Đuôi

Thứ nhất.

 

 

Hiện tại, Cáo đang cố gắng hoàn thành phần 1 (Đại lục Phượng Thiên) của Phượng Thiên Đế Thần và phần 1 (thời niên thiếu) của Trùng sinh Vũ Ngọc Mai. Nhưng là dạo gần đây vì một vài lý do gia đình cùng với công việc hiện tại của Cáo đang gặp rắc rối do Cáo chuyển công ty, cho nên lịch đăng hai truyện này bị xáo trộn cùng với không kịp đăng. Cáo vô cùng xin lỗi các bạn về chuyện này. Mong nhận được sự thông cảm từ phía các bạn.

 

Thứ hai.

 

 

Cáo sẽ cố gắng hoàn thành các chương sớm nhất để đăng trong toàn bộ nửa đầu tháng 8 gồm 11 chương Phượng Thiên và 7 chương Ngọc Mai.

 

Rất xin lỗi các bạn vì hôm nay không thể đăng Phượng Thiên theo đúng lịch.

 

 

~Cáo rất xin lỗi và mong nhận được sự thông cảm từ phía các bạn~

Đăng bởi 3 phản hồi

Danh Mục Truyện Trong Trang

 

XUYÊN KHÔNG

Xuyên Qua Điền Viên Cố tử Tình (HOÀN)

 Cùng Chàng Tiêu Dao 

Duyên Phận Ngàn Năm (HOÀN)

Nông Gia Dược Nữ

Thần Châu Đại Lục Ký

Delight Wish

TRÙNG SINH

Trùng Sinh Trinh Thám Sư

Sống Lại Nhất Định Phải Tử Cường

Trùng Sinh Thiên Tài Thần Côn

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê

Trùng Sinh Vũ Ngọc Mai

Lật Ngược

DỊ GIỚI

Phượng Thiên Đế Thần 

MẠT THẾ

Kỹ Năng Sinh Tồn Ở Mạt Thế

 

VÕNG DU

Cường Giả Ngây Ngô

 

 

 

 

 

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Trùng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê – Chương 8

Chương 8:: Muốn Dọn Nhà

 

Editor: Ny Tỷ

 

                   Lúc đến là đi thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc, lúc rời khỏi lại đi thang máy bình thường.

 

          Đợi ra khỏi Lâm thị, còn không đợi Hoàng Ngân Nguyệt nói cái gì thì cả người đã bị Triệu Dao Dao kéo lên xe. Hoàng Ngân Nguyệt bất đắc dĩ thở ra một hơi, trong lòng cũng nổi lên tia cảm động ấm áp. Có đôi khi một người yên lặng quan tâm chính là như vậy, không giống Vương Tiểu Vân người kia. Miệng lưỡi trơn tru ngọt lịm. Lúc nào cũng tỏ vể thân thuộc thế này, thân mật thế kia. Mỗi khi nói chuyện cũng luôn làm ra vẻ bí mật chỉ cho một mình cô biết. Làm như thể trên đời này chỉ mình ả đối tốt với cô nhất. Nhưng thật ra…

 

 

 

                Triệu Dao Dao đem Hoàng Hân Nguyệt kéo lên xe, sau đó mở máy điều hòa rời mới hỏi: “Nói, em và tổng giám đốc Lâm thị tới cùng là chuyện gì xảy ra? Em nhận thức hắn? Các ngươi hàn huyên cái gì hàn huyên lâu như vậy?”

 

                “Chị Dao, chị hỏi nhiều cái vấn đề như vậy, em biết trả lời chị thế nào?”

 

Hoàng Hân Nguyệt xoè lòng bàn tay đếm đếm, bất đắc dĩ hỏi.

 

               “Trả lời từng cái một. Thành thật nói nhanh, anh của em ngày mai sẽ từ nước ngoài trở lại rồi, đến lúc đó hắn nghe người khác nói, hoặc nghe chị nói kết quả là không đồng dạng như vậy.”

 

                “Được được . . . . Chẳng qua là đúng dịp mà thôi, hắn nhận lầm người, em chỉ là đi đến đây tìm hiểu một chút mà thôi, chị biết tuần sau em liền muốn tốt nghiệp, lúc này đương nhiên phải quan tâm phương diện này nhiều hơn.”

 

                Triệu Dao Dao trong mắt loé lên tia nghi ngờ, bất quá Hoàng Hân Nguyệt không muốn nói, cô cũng sẽ không miễn cưỡng, dù sao nếu quan tâm quá độ cũng rất không phải phép.

 

                “Đưa em về nhà hay là đến trường học?” Triệu Dao Dao hỏi.

 

                Hoàng Hân Nguyệt suy nghĩ một chút, mới nghiêm túc trả lời: “Chị Dao, làm phiền chị đưa em đến nhà anh em đi.” Sợ Triệu Dao Dao suy nghĩ nhiều, cô lại giải thích: “Anh em ngày mai trở lại rồi, em nghĩ muốn đi trước đến nhà mừng anh về”

 

 

                Triệu Dao Dao hiểu rõ gật đầu, trái lại cho rằng Hoàng Hân Nguyệt hẳn là muốn nhìn thấy Hoàng Tân Duy, cũng bởi vì Hoàng Tân Duy vẫn luôn bận chuyện của công ty, trong khoảng thời gian này luôn luôn bay đi các quốc gia khác, hai anh em họ cũng thật lâu chưa từng gặp mặt.

 

                Suy nghĩ một hồi, Hoàng Hân Nguyệt lại mở miệng nói ra: “Chị Dao, phiền chị một lát nữa cho người đến phòng trọ của em thu thập hành lý dùm nha”

 

 

                Triệu Dao Dao quay đầu liếc mắt nhìn Hân Nguyệt, xong cũng không có hỏi nhiều, gật đầu: “Tốt. Là toàn bộ hành lý sao?”

 

                Triệu Dao Dao phụ trách này nọ rất nhiều, là trợ lý đắc lực của Hoàng Tân Duy, có một ít chuyện riêng Hoàng Tân Duy cũng sẽ giao phó cho cô hỗ trợ xử lý, bao gồm sự tình của Hoàng Hân Nguyệt.

 

                “Đúng vậy.” Hoàng Hân Nguyệt thấy rằng nhà trọ đã không an toàn, hơn nữa ở nhà trọ Vương Tiếu Vân cũng có cái chìa khóa. Đời này Vương Tiếu Vân đừng hòng cô sẽ bỏ qua cho ả, bởi vì ngay từ đầu Vương Tiếu Vân liền tính kế cô, cho nên đời này cô sẽ không dễ dàng như vậy liền để cho Vương Tiếu Vân hương tiêu ngọc nát. Phải biết rằng, giày vò một người có rất nhiều loại phương pháp, đời trước áp dụng như vậy biện pháp cực đoan, đó là vì cô đã không muốn sống trên đời. Nhưng đời này, Lâm Vĩnh Mặc phải thật tốt mà sống, hơn nữa cô lập tức liền sắp có con của mình, cô sẽ không ngu như đời trước vậy.

 

 

                “Đúng rồi, chị Dao mấy ngày nữa có một người kêu Vương Tiếu Vân đến công ty chúng ta phỏng vấn, chị trực tiếp đem ả loại đi.”

 

                “Làm sao vậy?” Hoàng Hân Nguyệt nói làm Triệu Dao Dao cảm thấy rất kinh ngạc, phải biết rằng công ty khai trương lâu như vậy, không quản ở trên thị trường  trong trước vẫn là thị trường ngoài nước. Hoàng Hân Nguyệt và ông Hoàng bà Hoàng đều rất ít quản chuyện của công ty, ngay cả thông báo tuyển dụng người mới cũng chưa bao giờ hỏi nhiều một câu, ngày hôm nay Hoàng Hân Nguyệt giao phó, Triệu Dao Dao cảm thấy thật bất ngờ.

 

                “Ả là bạn học của em, cũng là hàng xóm. Mới lúc trước ả hỏi em luận văn viết xong chưa, nếu như viết xong liền cho ả mượn. Còn nói ngày kia đã phải nộp lên, sợ rằng không kịp thời gian. Ả nói đến lúc đó ả xem xong sẽ giúp em giao luôn cho lão sư. Em không có đáp ứng, ả liền vung mặt rời đi, nhìn —” Lúc này vừa vặn đèn đỏ, Hoàng Hân Nguyệt liền vén tóc lên đưa cái trán ra cho Triệu Dao Dao xem. Cái trán trơn bóng còn lộ ra một điểm sưng đỏ đỏ. Hoàng Ngân Nguyệt chỉ vào nói:

 

“Chị xem, ngay cả làm cái trán em bị thương cũng không thèm xin lỗi, không thèm dòm ngó tới!”

 

 

               Có đôi khi trên mặt Triệu Dao Dao lộ ra biểu tình thật thà, cho nên sẽ làm cho người ta đối với cô buôn xuống đề phòng, cũng sẽ làm cho người ta có cảm giác an tâm. Kỳ thực cô rất khôn khéo, nếu không cũng sẽ không thể ở bên Hoàng Tân Duy làm trợ lý được. Cho nên Hoàng Ngân Nguyệt chỉ nói bao nhiều đó cô đã hiểu được sự việc thế nào.

 

                “Vậy em lấy lý do nào để từ chối?”

 

 

                “Em nói em không cẩn thận nhấn nút xoá mất rồi!”

 

Hoàng Hân Nguyệt đem tóc giãi khai, sau đó nhếch nhếch môi thản nhiên tựa lưng vào ghế.

 

 

                Triệu Dao Dao lại nhíu mày, sau đó hơi lo lắng hỏi:

 

“Trán của em có đi nhìn bác sĩ chưa? Có thuốc men gì chưa?”

 

 

                “Có a, yên tâm đi chị Dao, em đã thoa thuốc rồi.” Hoàng Hân Nguyệt có điểm bất đắc dĩ a, một chút vết thương nhỏ căn bản không cần nhìn bác sĩ, chỉ là thoạt nhìn có điểm sưng mà thôi.

 

 Nhìn bộ dạng khẩn trương của Triệu Dao Dao, Hoàng Ngân Nguyệt có thể thấy được sự quan tâm chân thành. Chỉ là một vết thương nho nhỏ cũng làm chị ấy lo lắng tới như vậy. Người a, có so sánh mới càng có thể nhìn ra chỗ bất đồng, vì sao trước kia cô ngu như vậy?

 

                Lúc này đã đổi xanh đèn, Triệu Dao Dao tiếp tục lái xe một bên còn nói thêm: ” Người đồng học này nhìn như vô hại, kỳ thực chị xem lại không phải vậy. Ả vốn dĩ làm cho em đối với ả buông xuống cảnh giác, nhưng là…  Tóm lại, em nên cẩn thận một chút!”

 

Đăng bởi 2 phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 46D

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi Để lại phản hồi

TRÙNG SINH THIÊN TÀI THẦN CÔN – Q2 CHƯƠNG 46C

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Phượng Thiên Đế Thần – Cáo Chín Đuôi (chương 64)

Nếu là thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG NHẬP mới xem được nội dung này. Còn không phải thành viên vip bạn cần phải ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN VIP.

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

Riêng những bạn đã đăng ký đọc truyện này rồi mà chưa có chìa khoá Vip thì liên hệ Viễn Giả Lai Ni để được cấp chìa khoá Vip nhé!

ĐĂNG NHẬP

VÀO ĐÂY ĐỂ ĐĂNG KÝ VIP

HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẬP ĐỂ ĐỌC TRUYỆN VIP

Thông tin QTV.
Tên: Viễn Giả Lai Ni

Số điện thoại: 0777880660
Tìm Zalo/ facebook qua SĐT: 0777880660

Facebook: Viễn Giả Lai Ni (link face: https://www.facebook.com/viengialaini.tg)

Mail: viengialaini@gmail.com

 

Đăng bởi 7 phản hồi

Cường Giả Ngây Ngô – Chương 14

Chương 14: NPC?
 

            Y Linh nghe tiểu Lục nói thế thì vui vẻ, nhấc chân một cái nhảy xuống, có điều lúc này bên dưới con Tinh Tinh Vương vừa lúc đã cào mạnh một nhát vào cổ Hoàng Hổ Vương. Khi Y Linh xuống tới, Hoàng Hổ Vương cũng liền ngã nằm trên đất, nhìn số liệu thương tổn bị trừ gần hết trên đầu nó, Y Linh vội vàng quăng cho nó một bình thuốc hồi phục máu mà bình thường Tiểu Lục hay dùng, sau đó quăng lại một câu.
 
            “Hoàng Hổ, để ta giúp ngươi đánh nó!”
 
            Có điều Y Linh vừa nói xong, đối diện cô con Tinh Tinh Vương lại càng tỏ ra cuồng nộ, nó dùng chất giọng cô lỗ cô lỗ khó nghe cười nhạo nói:
 
            “Nhân loại yếu ớt, dựa vào ngươi mà dám đòi đánh bản vương? Xem ra đám nhân loại của các ngươi còn chưa biết được sức mạnh to lớn của bổn vương ta rồi. Được, nếu vậy hôm nay bổn vương sẽ làm cho ngươi tận mắt chứng kiến một chút.”
 
            Y Linh hơi bất ngờ mà “oa….” Lên một tiếng. Thật lâu rồi cô mới thấy một con boss biết nói đấy, xong, Y Linh liền cảnh giác đi lên.
 
            Cô không giỏi đánh nhau, cho nên không có nhiều kỹ xảo. Nhưng thường xuyên đi cùng đám người Xích Diễm nên ít nhiều cũng biết được đôi chút. Đầu tiên cô dùng độc dược làm chậm di chuyển ném mạnh vào người Tinh Tinh Vương. Y Linh nghĩ, chỉ cần nó chậm chạp lại, cô có thể dùng thêm kỹ năng với nó.
 
            Kế tiếp Y Linh lấy ra một thanh kiếm mỏng, dùng Mê Hồn Dược thoa lên lưỡi kiếm, sau đó dùng lực di chuyển chạy nhanh tới chém vào đôi chân của Tinh Tinh Vương. Kia một nhát chém xuống, Tinh Tinh Vươn liền phát ra một tiếng gầm rú. Nhưng nhìn số liệu bị trừ trên đầu của nó, Y Linh thật hoảng tới muốn hộc máu. Một cú chém mạnh hết lực của cô thế nhưng nó chỉ bị thương tổn có 0,99% máu. Còn chưa tới 1% máu nữa. Cho nên muốn giết được con tinh tinh này này cô phải đánh nó 110 lần nó mới chết. Có nghĩa cô sẽ dùng tới cả ngày mới thu phục được….
 
     Vốn dĩ mọi hoạt động của con Tinh Tinh Vương bị đình trệ, nhưng chưa đầy 30 giây nó đã bình thường trở lại, lúc Y Linh còn chưa kịp sử dụng tiếp chiêu thức kế thì đã bị nó nhất chân một cái đá văng ra xa đập vào một thân cây.
 
            “Uỵch!” một tiếng Y Linh cảm giác xương cốt trên người của mình điều vỡ nát. Lúc này trong đầu vang lên giọng nói hốt hoảng và lo lắng của Tiểu Lục.
 
            “Chủ nhân, người nhanh dùng dược hồi máu, chủ nhân, người vẫn ổn chứ?”
 
            Y Linh ngẩn đầu, lúc này đã thấy Tiểu Lục nhào tới chiến đấu cùng với Tinh Tinh Vương để cản đường nó, có điều… Tiểu Lục vốn rất mạnh mẽ, nhưng khi đối đầu với  Tinh Tinh vương nó vẫn chống không nổi. Chỉ một cái nhấc chân của Tinh Tinh Vương, tiểu Lục đã bị đánh văng qua một bên.
 
           Nhưng tiểu Lục lại rất cường quật, nó nhanh gượng dậy bay tới mổ vào mắt của Tinh Tinh Vương, nhưng mọi công kích của tiểu Lục đều bị Tinh Tinh vương hoá giải.

            Chợt Y Linh hết hồn, bởi vì cô thấy Tiểu Lục sắp bị Tinh Tinh Vương trảo vào đầu. Nhìn lực độ và cái tốc độ kia, Y Linh tin chắc, nếu tiểu Lục bị chụp trúng, dù không chết cũng phải bị thương nặng.
 
 
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Y Linh vội vàng dùng lệnh triệu hồi rồi đem Tiểu Lục ném trở về không gian thú sủng, may mắn tránh được một trảo của Tinh Tinh vương. Mà cùng lúc đó, vì Tinh Tinh Vương vì dùng lực quá mạnh, nhưng cú đánh lại bị hụt vào khoảng không, vì thế nó liền mất thăng bằng mà té lăn trên đất. Tinh Tinh Vương tức giận gầm rú:
 
            “Lũ nhân loại xảo trá, các ngươi chỉ giỏi giở trò…. Nhưng đừng vội mừng, hiện tại ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là sự lợi hại”
 
            Tinh Tinh Vương gầm lên một tiếng thì đứng phắt dậy, một đường tiến thẳng tới chỗ Y Linh, hiện tại nó đã quên mất đối thủ mà nó muốn tiêu diệt là Hoàng Hổ Vương, cũng quên mất cái bảo bối mà Hoàng Hổ Vương nuốt vào trong bụng. Nó lúc này chỉ muốn trảo Y Linh một cái mới vừa lòng hả dạ.
 
            Y Linh nhìn thấy Tinh Tinh Vương điên cuồng lao về phía mình thì hoảng sợ, cô gấp gáp đem ba bình dược phục hồi máu uống vào, đồng thời cũng nuốt luôn một viên Thiết Thể Đan.
 
            Thiết Thể Đan cũng giống như tên, chỉ cần người nào uống vào cơ thể sẽ liền cứng rắn như sắt thép, đồng thời cũng giảm đau đớn 50%. Có điều nó chỉ duy trì trong một phút, đồng thời tốc độ di chuyển và lực sát thương cũng bị giảm 30%.
 
 
 
 
            Y Linh gắng gượng đứng lên, cô biết, nếu lúc này cứng đối cứng với nó sẽ rất dễ mất mạng. Nhưng cô không thể làm khác hơn, cô đã mở miệng nói giúp Hoàng Hổ Vương, cho nên cô không thể nửa đường bỏ chạy.
 
            Y Linh hít một hơi dài, chuẩn bị đứng thẳng người chống đối với Tinh Tinh Vương, đồng thời cũng xoay chuyển đầu óc nghĩ cách đánh bại con tinh tinh to lớn này.
 
 
            Vì thế, khi móng vuốt sắc bén của Tinh Tinh Vương sắp cào tới người mình, Y Linh ngược lại không tránh mà dùng chiêu Thiết Nha đánh lại nó, tuy rằng không gây thương tổn bao nhiêu, nhưng mà cũng đủ để làm cho nó mất 0,45% máu.
 
            Cũng ngay vào lúc đó, khi móng vuốt của Tinh Tinh Vương cào vào Y Linh, chợt nó nó gầm rú một tiếng, kế Tiếp Y Linh nhìn thấy cột máu trên đầu nó bị trừ đi 7%. Mà cột máu của Y Linh cũng bị bị trừ đi 7%.
 
            Nhìn số liệu bị trừ, Y Linh liền hiểu rỏ. Có vẻ khi Tinh Tinh Vương đánh cô đã bị cơ thể cứng rắn của cô làm cho móng vuốt của nó bị thương.
 
Nhìn thấy Tinh Tinh Vương vẫn còn đang thẫn thờ vì thân thể thép của mình, Y Linh liền nhanh chóng triệu ra Tiểu Lục, dặn dò nó vài tiếng sau đó cô nhanh chân chạy đến núp sau cái cây. Y Linh đang cần thời gian để cân nhắc và tính toán.
 
Nếu cô dùng Thế Thể Đan thì có thể đối kháng với Tinh Tinh Vương được một chiêu, đồng thời nếu nó đánh cô thì cột máu của nó sẽ bị trừ 7%, cộng lại thương tổn mà cô gây cho nó là 0,45% cùng với tiểu lục gộp lại cũng khoản 1%. Tổng cộng nó sẽ bị mất 8% máu. Mà cô chỉ mất 7% máu. Vậy nếu như đánh hai mươi ba lần, kia Tinh Tinh vương sẽ chết. Nhưng mà, thiết thể đan có công hiệu trong một phút, sau đó phải chờ thêm một phút nữa mới có thể dùng tiếp được. Mà trong một phút đó nếu cô bị Tinh Tinh Vương trảo, kia cô có thể mất mạng ngay tức khắc. Cho nên trong một phút đó cô cần phải tránh né nó.
 
Vậy hiện tại cô cần phải tìm chỗ ẩn thân khi Thiết Thể Đan hết công hiệu.
 
Nghĩ như vậy, Y Linh liền dùng tâm thức nói với Tiểu Lục:
 
“Tiểu Lục, khi ta lên tới đánh Tinh Tinh Vương, ngươi liền hậu thuẫn phía sau, chờ khi ta chạy ra, ngươi liền nhào tới ngăn cản nó rượt đuổi ta nha, cố gắng cầm cự trong một phút, ta sẽ lại đánh nó. Chỉ cần cố gắng duy hai mười lần, chúng ta có thể giết được nó.
 
Tiểu Lục vì là thú sủng của Y Linh, cho nên chỉ cần Y Linh nói sơ qua một lượt nó liền hiểu rỏ. Nó “Két Két” hai tiếng nói:
 
            “Chủ nhân, ta đã hiểu. Nhưng người nhớ phải cẩn thận đó. Cẩn thận coi chừng nó nắm người lại, khi đó….”
 
            “Ta hiểu được điều đó, ta sẽ cẩn thận. Còn bây giờ, ngươi chuẩn bị lui về sau ta sẽ lên!”
 
 
Tiểu Lục lại Két Két hai tiếng coi như trả lời.
 
 
            Y Linh nhanh chóng lấy ra một viên Thiết Thể Đan, sau đó cho vào miệng. Thiết Thể Đan là dược do cô bào chế, nguyên liệu hơi hiếm, cho nên cô chỉ bào chế được hai mươi lăm viên. Rất may là vừa đủ để đánh Tinh Tinh vương, nghĩ lại coi như vận số trong game này của cô là không tệ.
 
 
            Vừa nuốt xong Thiết Thể Đan, Y Linh liền mở miệng hướng Tinh Tinh Vương buông lời nhạo báng. 
 
            “Ai nha, ngươi cũng chỉ là một con khỉ thối, có tài giỏi gì hơn ta a. Đánh ta không được rồi phải không? Sau hả? sợ ta rồi nên muốn chạy?”
 
            Y Linh vừa buông lời, Tiểu Lục cũng thuận theo đó chạy về phía sau Y Linh nuốt dược hồi phục máu.
 
            Mà khi Tinh Tinh Vương nghe Y Linh nhạo bán thì thì vỗ vỗ ngực gầm lên, Y Linh cũng bị tiếng gầm của nó làm cho cột máu giảm đi một chút.
 
 
Y Linh không chần chừ, cô nhanh chóng giơ kiếm chạy thẳng hướng tới chân của Tinh Tinh Vương mà đánh. Thật ra cô muốn đánh vào đầu, vào bụng nó lắm, có điều nó to lớn quá, cô chém không tới. Cho nên cô mới quyết định tấn công cái chân của nó.
 
            Nếu lúc này có ai ở đây, chứng kiến một màn trước mặt này nhất định sẽ ôm bụng cười lớn. Bởi vì Y Linh lúc này giống như đang cố gắng đi gỡ móng chân của Tinh Tinh Vương.
 
            Tinh Tinh Vương thấy Y Linh tấn công nó nó cũng liền không để yên cô, nó gầm lên rồi nhấc chân dẫm xuống, có đều thân thể Y Linh lại cứng như sắt thép, làm hại nó đau đến nỗi té lăn. Y Linh thừa cơ xông lên, đâm vào bụng nó một nhát, sau đó nhanh chóng chạy lùi lại, ra hiệu cho Tiểu Lục xông lên. Còn bản thân lẫn vào góc cây bên cạnh chờ đợi.
 
 
            Tiểu Lục vừa thấy Y Linh ra hiệu liền bay nhanh tới thổi nước vào mắt Tinh Tinh Vương, làm cho nó trong phút chốc không phân biệt được phương hướng. Kế tiếp, Tiểu Lục lại dùng cái mỏ mổ mạnh vào đầu của nó, một cái mổ mạnh, thành công làm Tinh Tinh Vương mất đi 0,54% điểm máu.
 
            Đợi nước trên mắt Tinh Tinh Vương trôi hết, nó liền hướng móng vuốt tới Tiểu Lục, này vừa cào, cột máu của Tiểu Lục liền giảm 40%. Quả nhiên lực công kích của Tinh Tinh Vương thật là kinh khủng.
 
            Y Linh nín thở núp sau thân cây quan sát cuộc đánh nhau của hai người, đồng thời trên tay cũng cầm sẵn Thiết Thể Đan. Chỉ cần vừa hết thời gian chờ cô sẽ đem nó nuốt vào và bắt đầu lao ra ứng chiến.
 
            Mà lúc đó tiểu Lục sẽ lùi lại phía sau tiếp tục dùng dược phục hồi máu.
 
            Cứ như vậy, qua chừng bốn chục phút, cuối cùng cột máu của Tinh Tinh vương còn lại chỉ một phần trăm. Nhưng là… trước khi nó ngã xuống, trên thân thể của nó liền phát ra một cỗ độc đen xì, làm hại Y Linh và Tiểu Lục cũng liền bị trúng độc, cả hai người đều đau đớn mà té nhào trên đất.
 
            Cũng là lúc này, Hoàng Hổ Vương từ từ đi tới bên cạnh Y Linh, ánh mắt của nó nhìn cô mang theo tán thưởng. Đúng vậy, là tán thưởng. Bộ dạng của Hoàng Hổ Vương lúc này không hề có chút chật vật nào, ngược lại làm Y Linh có cảm giác nó là kẻ bề trên nhìn xuống mình.
 
         Hoàng Hổ Vương: “Thật không ngờ trong nhân gian còn có kẻ như ngươi, trong dũng có mưu, trong mưu có dũng, còn là người trọng chữ tín, là người không màn nguy hiểm bản thân mà cứu khác đồng loại của mình.”
 
         Nó nói xong, thì thong thả đi một vòng xung quanh Y Linh, một bộ dạng nghiên cứu. Bộ dạng này của Hoàng Hổ Vương so với vừa rồi nó nằm hấp hối thiệt là khác xa một trời một vực. Nhìn bộ dạng này của nó, Y Linh nghiến răng, trong bụng sinh ra một cổ hoả.
 
            Mẹ nó chứ, tức chết mà, nó đã không bị gì thì lúc nãy còn làm bộ bộ dạng sắp chết kia làm chi? Làm hại cô cùng Tiểu Lục bán mạng vì nó. Đúng là cái đồ xảo trá đáng ghét!
 
            Đang lúc Y Linh còn đang chửi rủa trong bụng, bỗng dưng âm thanh Hệ Thống vang lên.
 
            Hệ Thống: An An cô nương, Hoàng Hổ Vương muốn kể chuyện xưa cho cô nương nghe, cô nương có muốn nghe không?”
 
            Này âm thanh hệ thống tới bất ngờ làm Y Linh sửng sốt. Mà lúc này Tiểu Lục lại gấp gáp nói với cô:
 
            “Chủ nhân, người hãy chọn nghe đi chủ nhân. Cái Con Hoàng Hổ Vương này hình như không phải Boss, không phải là thần thú, mà nó là một NCP”
 
            Tiểu Lục vừa nói xong Y Linh liền trợn mắt kinh ngạc. Không phải chứ? Cái thế thái nhân tình gì vậy? ngay cả con hổ cũng làm NPC?
 
            Y Linh nghe theo Tiểu Lục mà lựa chọn “Nghe!”
 
            Hoàng Hổ Vương thấy Y Linh chọn nghe mình kể chuyện, thì mới thong dong ngồi xuống bên cạnh cô, chậm rãi bắt đầu kể.

 

<<                          >>