Chương 8:: Muốn Dọn Nhà

 

Editor: Ny Tỷ

 

                   Lúc đến là đi thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc, lúc rời khỏi lại đi thang máy bình thường.

 

          Đợi ra khỏi Lâm thị, còn không đợi Hoàng Ngân Nguyệt nói cái gì thì cả người đã bị Triệu Dao Dao kéo lên xe. Hoàng Ngân Nguyệt bất đắc dĩ thở ra một hơi, trong lòng cũng nổi lên tia cảm động ấm áp. Có đôi khi một người yên lặng quan tâm chính là như vậy, không giống Vương Tiểu Vân người kia. Miệng lưỡi trơn tru ngọt lịm. Lúc nào cũng tỏ vể thân thuộc thế này, thân mật thế kia. Mỗi khi nói chuyện cũng luôn làm ra vẻ bí mật chỉ cho một mình cô biết. Làm như thể trên đời này chỉ mình ả đối tốt với cô nhất. Nhưng thật ra…

 

 

 

                Triệu Dao Dao đem Hoàng Hân Nguyệt kéo lên xe, sau đó mở máy điều hòa rời mới hỏi: “Nói, em và tổng giám đốc Lâm thị tới cùng là chuyện gì xảy ra? Em nhận thức hắn? Các ngươi hàn huyên cái gì hàn huyên lâu như vậy?”

 

                “Chị Dao, chị hỏi nhiều cái vấn đề như vậy, em biết trả lời chị thế nào?”

 

Hoàng Hân Nguyệt xoè lòng bàn tay đếm đếm, bất đắc dĩ hỏi.

 

               “Trả lời từng cái một. Thành thật nói nhanh, anh của em ngày mai sẽ từ nước ngoài trở lại rồi, đến lúc đó hắn nghe người khác nói, hoặc nghe chị nói kết quả là không đồng dạng như vậy.”

 

                “Được được . . . . Chẳng qua là đúng dịp mà thôi, hắn nhận lầm người, em chỉ là đi đến đây tìm hiểu một chút mà thôi, chị biết tuần sau em liền muốn tốt nghiệp, lúc này đương nhiên phải quan tâm phương diện này nhiều hơn.”

 

                Triệu Dao Dao trong mắt loé lên tia nghi ngờ, bất quá Hoàng Hân Nguyệt không muốn nói, cô cũng sẽ không miễn cưỡng, dù sao nếu quan tâm quá độ cũng rất không phải phép.

 

                “Đưa em về nhà hay là đến trường học?” Triệu Dao Dao hỏi.

 

                Hoàng Hân Nguyệt suy nghĩ một chút, mới nghiêm túc trả lời: “Chị Dao, làm phiền chị đưa em đến nhà anh em đi.” Sợ Triệu Dao Dao suy nghĩ nhiều, cô lại giải thích: “Anh em ngày mai trở lại rồi, em nghĩ muốn đi trước đến nhà mừng anh về”

 

 

                Triệu Dao Dao hiểu rõ gật đầu, trái lại cho rằng Hoàng Hân Nguyệt hẳn là muốn nhìn thấy Hoàng Tân Duy, cũng bởi vì Hoàng Tân Duy vẫn luôn bận chuyện của công ty, trong khoảng thời gian này luôn luôn bay đi các quốc gia khác, hai anh em họ cũng thật lâu chưa từng gặp mặt.

 

                Suy nghĩ một hồi, Hoàng Hân Nguyệt lại mở miệng nói ra: “Chị Dao, phiền chị một lát nữa cho người đến phòng trọ của em thu thập hành lý dùm nha”

 

 

                Triệu Dao Dao quay đầu liếc mắt nhìn Hân Nguyệt, xong cũng không có hỏi nhiều, gật đầu: “Tốt. Là toàn bộ hành lý sao?”

 

                Triệu Dao Dao phụ trách này nọ rất nhiều, là trợ lý đắc lực của Hoàng Tân Duy, có một ít chuyện riêng Hoàng Tân Duy cũng sẽ giao phó cho cô hỗ trợ xử lý, bao gồm sự tình của Hoàng Hân Nguyệt.

 

                “Đúng vậy.” Hoàng Hân Nguyệt thấy rằng nhà trọ đã không an toàn, hơn nữa ở nhà trọ Vương Tiếu Vân cũng có cái chìa khóa. Đời này Vương Tiếu Vân đừng hòng cô sẽ bỏ qua cho ả, bởi vì ngay từ đầu Vương Tiếu Vân liền tính kế cô, cho nên đời này cô sẽ không dễ dàng như vậy liền để cho Vương Tiếu Vân hương tiêu ngọc nát. Phải biết rằng, giày vò một người có rất nhiều loại phương pháp, đời trước áp dụng như vậy biện pháp cực đoan, đó là vì cô đã không muốn sống trên đời. Nhưng đời này, Lâm Vĩnh Mặc phải thật tốt mà sống, hơn nữa cô lập tức liền sắp có con của mình, cô sẽ không ngu như đời trước vậy.

 

 

                “Đúng rồi, chị Dao mấy ngày nữa có một người kêu Vương Tiếu Vân đến công ty chúng ta phỏng vấn, chị trực tiếp đem ả loại đi.”

 

                “Làm sao vậy?” Hoàng Hân Nguyệt nói làm Triệu Dao Dao cảm thấy rất kinh ngạc, phải biết rằng công ty khai trương lâu như vậy, không quản ở trên thị trường  trong trước vẫn là thị trường ngoài nước. Hoàng Hân Nguyệt và ông Hoàng bà Hoàng đều rất ít quản chuyện của công ty, ngay cả thông báo tuyển dụng người mới cũng chưa bao giờ hỏi nhiều một câu, ngày hôm nay Hoàng Hân Nguyệt giao phó, Triệu Dao Dao cảm thấy thật bất ngờ.

 

                “Ả là bạn học của em, cũng là hàng xóm. Mới lúc trước ả hỏi em luận văn viết xong chưa, nếu như viết xong liền cho ả mượn. Còn nói ngày kia đã phải nộp lên, sợ rằng không kịp thời gian. Ả nói đến lúc đó ả xem xong sẽ giúp em giao luôn cho lão sư. Em không có đáp ứng, ả liền vung mặt rời đi, nhìn —” Lúc này vừa vặn đèn đỏ, Hoàng Hân Nguyệt liền vén tóc lên đưa cái trán ra cho Triệu Dao Dao xem. Cái trán trơn bóng còn lộ ra một điểm sưng đỏ đỏ. Hoàng Ngân Nguyệt chỉ vào nói:

 

“Chị xem, ngay cả làm cái trán em bị thương cũng không thèm xin lỗi, không thèm dòm ngó tới!”

 

 

               Có đôi khi trên mặt Triệu Dao Dao lộ ra biểu tình thật thà, cho nên sẽ làm cho người ta đối với cô buôn xuống đề phòng, cũng sẽ làm cho người ta có cảm giác an tâm. Kỳ thực cô rất khôn khéo, nếu không cũng sẽ không thể ở bên Hoàng Tân Duy làm trợ lý được. Cho nên Hoàng Ngân Nguyệt chỉ nói bao nhiều đó cô đã hiểu được sự việc thế nào.

 

                “Vậy em lấy lý do nào để từ chối?”

 

 

                “Em nói em không cẩn thận nhấn nút xoá mất rồi!”

 

Hoàng Hân Nguyệt đem tóc giãi khai, sau đó nhếch nhếch môi thản nhiên tựa lưng vào ghế.

 

 

                Triệu Dao Dao lại nhíu mày, sau đó hơi lo lắng hỏi:

 

“Trán của em có đi nhìn bác sĩ chưa? Có thuốc men gì chưa?”

 

 

                “Có a, yên tâm đi chị Dao, em đã thoa thuốc rồi.” Hoàng Hân Nguyệt có điểm bất đắc dĩ a, một chút vết thương nhỏ căn bản không cần nhìn bác sĩ, chỉ là thoạt nhìn có điểm sưng mà thôi.

 

 Nhìn bộ dạng khẩn trương của Triệu Dao Dao, Hoàng Ngân Nguyệt có thể thấy được sự quan tâm chân thành. Chỉ là một vết thương nho nhỏ cũng làm chị ấy lo lắng tới như vậy. Người a, có so sánh mới càng có thể nhìn ra chỗ bất đồng, vì sao trước kia cô ngu như vậy?

 

                Lúc này đã đổi xanh đèn, Triệu Dao Dao tiếp tục lái xe một bên còn nói thêm: ” Người đồng học này nhìn như vô hại, kỳ thực chị xem lại không phải vậy. Ả vốn dĩ làm cho em đối với ả buông xuống cảnh giác, nhưng là…  Tóm lại, em nên cẩn thận một chút!”

 

Comments

comments