☆, Chương 01: Bắt đầu.
Edit and Beta: Hoa Anh Túc Độc.
Cảm giác lạnh như băng cùng mục nát trong cơ thể dâng lên, chóp mũi Hoa Vân ngửi thấy toàn là mùi thối mà mình căm hận, nơi khóe mắt có một giọt lệ chảy xuống, thân ảnh bị chính nàng đẩy đi đã sớm biến mất, trước mắt giống như chết lặng, cuối cùng giọt lệ trên gương mặt chảy xuống, đôi tay bắt đầu cứng ngắc cố hết sức đè xuống vạt áo có cái nút bí mật.
Chết cũng không cần. . .
“Bùm – – ”
Đau chết ta !
Ý thức tiêu tán, Hoa Vân sa vào yên lặng, không biết qua bao lâu, ngũ giác chậm rãi trở về vị trí cũ, mí mắt nặng trĩu có thể cảm nhận được ánh sáng, những tiếng kêu bén nhọn xa lạ quanh quẩn bên tai.
Lẽ nào nàng không có chết?
Lại là một trận quặn đau, Hoa Vân bản năng muốn há mồm, thậm chí cảm giác được lợi ngứa, nhất là. . . Răng nanh!
Rùng mình một cái, nàng thật sự đã trở thành thây ma?
Nhưng là. . . Vì cái gì nàng còn có ý thức? Còn có. . . chỗ trán liên tục truyền đến sự đau nhức kịch liệt. . . Chẳng lẽ nàng trực tiếp biến thành thây vương? Không cần a!
Một tiểu viện bình thường ở thôn núi, một đám nam nữ vây quanh vài người. Trong đó một đôi nam nữ trưởng thành quỳ ở trước mặt một đôi vợ chồng già, họ cúi đầu khóc thút thít, thân thể liên tục run rẩy thật giống như lá vàng trong gió thu. Phía sau hai người, hai bé trai và một bé gái bi phẫn ôm lấy thân thể một bé gái khác.
Đứa bé gái nằm im, dáng người gầy gò, đầu tóc rối bời, quần áo dơ bẩn, hai mắt nhắm nghiền, thấy không rõ khuôn mặt. Có thể thấy rõ, là cái trán bị thương.
“Nương, nương, Vân nhi nó không phải là cố ý, nó là đói quá, mới. . . Đều là chúng ta làm cha mẹ không tốt, nương tạm tha nó một lần này đi.”
“Đúng vậy, nương, đều là tại con không có trông nom Vân nhi, nó cũng đã bị dạy dỗ, lần sau tuyệt không dám, nương giơ cao đánh khẽ tha cho nó đi, con van xin người . . .”
Nói xong, phụ nhân không ngừng dập đầu, nhiều tiếng ‘’cốp cốp’’ vang lên, rất nhanh cái trán vốn tím xanh liền rỉ ra tia máu. Đều là nàng không có bản lĩnh, nếu là nàng cho Vân nhi ăn no, con bé làm sao làm ra chuyện như vậy? Làm sao lại bị bà nội dạy dỗ? Trước mắt không biết đứa nhỏ ra sao, nếu là có chuyện gì. . . Vạn thị nước mắt rơi như mưa.
Lão phụ nhân mặt lạnh: “Hoa gia tuy là không giàu có gì, nhưng cũng là gia đình có quy tắc. Có con cái nhà ai ngày ngày ăn ăn, chỉ có biết ăn ta còn chưa nói, bây giờ nó còn dám trộm đồ! Gia đình này có còn quy củ hay không?”
Chồng của Vạn thị, Hoa Trường Niệm bi thương nói: “Vân nhi còn nhỏ. . .”
Một giọng nữ bén nhọn vang lên: “Còn nhỏ? đều hơn mười tuổi rồi . . .”
Một giọng nữ khác tiếp lời: “Mặc dù hơn mười tuổi, nhưng nha đầu này không phải là không bình thường sao? Đại tẩu có nhiều con, quên dạy dỗ nó ta có thể hiểu, nhưng là. . .”
Một nữ nhất khác lại cười: “Loại chuyện bại hoại gia phong này truyền ra. . . Chỉ sợ hôn sự của tiểu muội. ..”
Lão phụ nhân vốn là mặt lạnh như băng nay mặt lại lạnh hơn ba phần: “Lão đại, nương những năm nay cũng không làm chuyện gì có lỗi với ngươi, đừng quên ngươi mới trước đây sốt cao nếu không phải nương ngươi cũng chẳng còn được đứng ở đây? Nương không trông cậy vào ngươi đối nương thật tốt, nhưng cũng không thể bởi vì con ngươi mà gây trở ngại cho đệ đệ, muội muội ngươi chứ?”
Hoa Trường Niệm quỳ trên mặt đất ngẩng đầu nhìn cha hắn: “Cha, Vân nhi cũng là tôn nữ của Hoa gia, đứa nhỏ thì cần dạy dỗ nhiều, cha, cha, nhi tử không bỏ được a. . .”
Hoa lão đầu khó xử, nhìn Lý Thị, thấy bà không hề bị lay động, lại nhìn Hoa Vân nằm không nhúc nhích trên mặt đất, khó khăn nói: “Lão đại a, đứa nhỏ này chỉ có thể nuôi cả đời, không bằng. . .”
Hoa Trường Niệm tâm đã tàn. “Con nuôi!” Trong ngày thường chẳng dám thở mạnh Vạn thị đột nhiên lớn tiếng kêu lên: “Con gái của con con nuôi, mặc kệ con bé thế nào, con cũng nuôi nó cả đời!”
“Nói tốt lắm!” Lý Thị nhếch khóe cười lạnh lùng: “Đây là ngươi nói, nhưng Hoa gia ta cũng không nuôi kẻ trộm.” Nói xong dừng một chút, ánh mắt lạnh như băng đảo qua một nhà Hoa Trường Niệm, cũng không thèm nhìn tới Hoa lão đầu, trực tiếp hỏi Hoa Trường Niệm.
“Lão đại, Hoa Vân dám trộm đồ, Hoa gia là không thể giữ lại nàng. Ngươi nếu ngoan ngoãn đuổi nàng ra ngoài, ta liền coi như chuyện gì cũng chưa phát sinh. Nếu không muốn, ta cũng không bắt buộc, nhưng làm sai thì phải trừng phạt, ngươi nói đúng hay không?”
Vạn thị khóc kéo tay áo Hoa Trường Niệm.
Hoa Trường Niệm nhìn về phía Hoa lão đầu xin giúp đỡ, Hoa lão đầu lại quay mặt đi nơi khác.
Hoa Trường Niệm trong nháy mắt liền ảm đạm, quay đầu lại nhìn bọn nhỏ, Hoa Vân không biết sống chết, ba đứa bé căng thẳng nhìn hắn, tay gắt gao kéo quần áo Hoa Vân. Hoa Trường Niệm lòng chua xót, Vạn thị sợ hãi môi run rẩy, nước mắt lại rơi.
“Cha, nương, mặc kệ Vân nhi như thế nào, đều là con của con, con không thể vứt bỏ nó mà không để ý.”
Đem một đứa nhỏ tâm người sao?
Lý Thị cười lạnh: “Hoa gia ta cũng không phải là những người tàn nhẫn, ngươi muốn lưu, ta và cha ngươi cũng không thể nói cái gì, dù sao đó cũng là con của các ngươi. Nhưng nó ăn cắp không thể không phạt, dạng này, nếu nó suốt ngày la hét ăn không đủ no, giống như ta bạc đãi các ngươi. Về sau đại phòng các ngươi tự mình kiếm tiền mua thức ăn đi, chúng ta sẽ không nhúng tay vào, không có cái ăn cũng đừng đến thỉnh cầu, ăn được cha mẹ cũng không đến xin các ngươi.”
Lý Thị nói xong lời này, ba người con dâu khác liền hiểu rõ dự định bà mẹ chồng. Ý tứ là về sau đại phòng ăn uống muốn chính mình thu xếp , đừng nghĩ chiếm dụng của công, nhưng việc trong nhà vẫn phải làm. Ba người đắc ý cười, tiền ăn của sáu miệng đại phòng giờ không cần chi nữa.
Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị trong lòng bi ai, chính mình thu xếp ăn uống, nói dễ dàng, nhưng vài năm nay, tiền làm được đều đưa cho Lý thị, bọn họ nào có tiền để mua lương thực?
Hoa Vũ nằm ở trên người tỷ tỷ, nghe Lý Thị nói như vậy thì tức giận đến thân thể run rẩy, liền đứng dậy gào to:
“Các ngươi cái gì cũng không cho chúng ta, nương ta lễ mừng năm mới thêu cái khăn kiếm được năm mươi văn đều đưa hết cho tổ mẫu? Cha đi làm công tiền cũng đưa tổ mẫu? Ca ca ta bắt được con thỏ còn bị các thúc thúc cầm đi nhắm rượu. Muốn chúng ta tự ăn uống, còn không phải là đang ép chúng ta đói chết? Hừ!”
Tính tình Hoa Vũ không biết giống ai nhưng tuyệt đối không dễ bị bắt nạt như cha mẹ, ỷ vào tuổi còn nhỏ, nói cái gì cũng dám nói, nói chuyện lại nhanh, như pháo liên thanh.
Đại ca Hoa Lôi cùng đệ đệ Hoa Băng mặc dù không lên tiếng, nhưng cả hai đều nổi giận đùng đùng, yên lặng lên án công khai.
Ba đứa nhỏ không nhìn Lý Thị, chỉ trừng mắt nhìn Hoa lão đầu.
Hoa lão đầu chột dạ, ho khan.
“Đại ca đại tẩu dạy đứa nhỏ thật tốt, nương nói chuyện, Hoa Vũ chỉ là một tiểu nha đầu cũng dám phản bác. Nhìn một chút Hoa Lôi cùng Hoa Băng, đây là muốn ăn thịt người à? Không trách được Hoa Vân, một đứa ngốc cũng có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này, xem đứa nhỏ của đại phòng, thật thần kỳ. Dám không đặt ông bà nội vào mắt nha.”
Lý Thị mặt âm trầm, Trương thị đắc ý cười.
Ăn thịt người? Hoa Vân chỉ cảm thấy hai chữ này thật hấp dẫn, lợi ngứa không chịu được, giống như cả hàm răng đều nhai ngấu nghiến cắn xé một cái gì đó.
“Mấy đứanhỏ có tiền đồ như này ta và cha ngươi cũng không dám dạy.” Lý Thị nhàn nhạt nói: “Về sau các ngươi kiếm được tiền không cần giao cho ta, chính mình giữ lại dùng. Nhưng nhất định phải làm xong mọi chuyện trong nhà mới được.”
Lý Thị vừa nói vừa tính toán, dựa theo tình hình trước, đem việc nhà đều làm xong cũng không có thời gian rảnh nhiều. Vạn thị cũng chỉ có thời điểm rảnh rỗi mới có thể thêu cái khăn, bán không được bao nhiêu tiền. Hoa Trường Niệm một năm cũng chỉ có mấy lần lên trấn làm công, cũng không được vài văn tiền. Lý Thị chỉ nghĩ mình không chịu thiệt thòi là được, mà hoàn toàn không nghĩ tới Hoa một nhà Trường Niệm sống thế nào.
“Cha, nương, vậy chúng con sống thế nào? Chúng con nào có biện pháp kiếm tiền. . .”
Hoa Trường Quang cười: “Hoa Lôi không phải là biết bắt thỏ sao? Một ngày một con, nó còn giỏi hơn chúng ta rất nhiều.”
Hoa Lôi tức giận đến muốn đánh người, một ngày một con? Chính mình năm ngoái một năm mới bắt được ba con? Còn đều bị bọn họ cầm đi nhắm rượu, đại phòng ngay cả long con thỏ đều không có.
Bị Hoa Vũ giữ chặt, thấp giọng nói: “Đại ca, huynh còn nhìn không ra? Bọn họ là muốn giết chết chúng ta. Huỵnh cảm thấy chúng ta có thể nói thông bọn họ?”
Hoa Lôi cố gắng giữ vững lý trí: “Mặc kệ có thể khiến bọn họ nhả ra hay không chỉ cần tỷ tỷ ngươi được ở lại là tốt rồi.”
Tiểu Hoa Băng gật đầu: “Tỷ tỷ, muốn tỷ tỷ.”
Mặc cho Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị cầu khẩn như thế nào, Lý Thị cũng không nhả ra, Hoa lão đầu tai nhuyễn không thể trông cậy vào ?
Chờ Hoa Vân đè xuống được cảm xúc muốn ăn thịt ngừoi, nàng đã bị người chuyển về căn phòng rách nát.
“Cha, nương đừng lo lắng, người sống còn có thể bị chết đói? Con bây giờ liền đi đào rau dại.”
Vạn thị giật giật khóe miệng, đôi tay sần sùi sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Vũ: “Trước nấu nước, chúng ta lau mặt cho tỷ tỷ con đã.”
Hoa Vân chỉ nhắm mắt nghe , trong lòng không giải thích được, mình rốt cuộc là đến chỗ nào? Nàng thế nhưng không có bị nổ chết? Nhưng là tỷ tỷ, nương, lại là thế nào?
Mã ID của bài viết này là: 11999
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Thank…Ni ơi truyện ma sao???