Chương 1: Lật Lại Kết Thúc Để Bắt Đầu
Vô số hình ảnh lướt qua cùng âm thanh hỗn loạn hòa hợp, vùng thùy não đau nhói.
Mễ Thác Dư bật người dậy.
Ngoài trời kia bao phủ một mảnh tối đen, gió thổi mạnh như kéo ập vào lòng người, vô cùng nặng nề ảo não.
Đây là……thế nào?
Mễ Thác Dư ôm đầu nhíu mày. Hắn đã chết rồi, thực sự đã chết rồi. Vậy hiện tại hắn ngồi ở đây….là chuyện gì đang xảy ra?
Chỉ là chưa để hắn nghĩ nhiều bên ngoài đã truyền tới âm thanh ồn ào náo loạn. Một lúc sau cũng không có xu hướng giảm mà càng lúc càng náo nhiệt.
Mễ Thác Dư xoa thái dương đau nhức bước ra ngoài.
Người mặc lễ phục chỉnh tề nhã nhặn chiếm đa số, vài nơi còn treo bong bóng, ở đại sảnh vắng vẻ trưng dụng màn hình cỡ lớn đang phát thước phim của một bé gái. Quang cảnh trước mắt cho thấy đây là một buổi tiệc sinh nhật
Đi qua đại sảnh, hắn nhấc chân vào khuôn viên nơi đoàn người đang tụ tập hóng chuyện.
Lại là hồ bơi! Tại sao hồ bơi đều là vị trí xảy ra chuyện vậy?
Bên rìa hồ bơi một cô gái có vẻ thành thục ôm lấy bé gái nhỏ tuổi ướt sủng được bọc trong chiếc khăn tắm. Đối diện với sự trách mắng của người lớn, cô gái kia chỉ im lặng, bé gái cúi đầu không nói.
Trong tình hình này ai còn có thể để ý tâm tình của một bé gái, chỉ riêng Mễ Thác Dư thấy được ánh mắt bé gái được bảo bọc trong khăn lại xẹt qua tia hoang mang cùng phẫn uất. Hắn có chút ngạc nhiên cho rằng bản thân đang bị ảo giác, nhưng khi nhìn lại, trong đôi mắt trong suốt kia chỉ là một mảng bình lặng.
Trong lòng dâng lên cảm giác quái dị nhưng cũng nhanh chóng bị xua đi bởi sự việc trước mắt này…….rất giống chuyện của mười bốn năm trước – khi anh mười một tuổi đi dự sinh nhật của Dạ Vô Khuyết.
Chẳng lẽ….mọi thứ đã quay lại lúc chưa bắt đầu? Hay nói một cách khác….anh trọng sinh rồi!
Bé gái này chính là Dạ Vô Khuyết ?
Rất nhanh anh có được đáp án chính xác vì Dạ Tịnh Mi với ngũ quan còn non nớt đứng dậy ôm chặt bé gái trong lòng nói với người đàn ông đang nghiêm mặt: “Ba, đây không phải lỗi của tiểu Khuyết.”
“Con tránh ra. Hôm nay ta không dạy dỗ nó, nó nhất định càng ngày càng hư hỏng, không biết nghe lời.” Ông hất tay Dạ Tịnh Mi đẩy cô ra ngoài, miệng buông lời gay gắt khó nghe.
Rõ ràng cô bé té xuống nước là ngoài ý muốn nhưng trong miệng người đàn ông lại biến thành đứa vô lễ ngáo ngược, thực sự làm cho người nhìn cũng lạnh lòng. Chẳng qua không ai nguyện ý xen vào chuyện nhà của người ta nói giúp cho bé gái đáng thương đang co ro nắm chặt khăn.
Ngay lúc người đàn ông giơ tay lên đánh cô bé, một người phụ nữ đẩy nhóm người vây xem ra chạy đến bắt lấy tay người đàn ông, vẻ mặt tràn đầy địch ý: “Anh rể, anh đang làm gì?”
Mắt Dạ Tịnh Mi hơi đỏ, cô mím môi nói: “Tiểu Khuyết không cố ý phá hỏng buổi tiệc đâu, ba tha lỗi cho em ấy đi. Tiểu Khuyết không thay đồ, gió lạnh sẽ bệnh. A di, người nhanh khuyên ba con đi.”
Lợi dụng tiệc sinh nhật con gái út để có điều kiện làm quen thêm nhiều đối tác nay lại bị phá hỏng, sắc mặt ông có chút khó coi lại nhìn tới em của người vợ đã khuất, ông phiền chán phất tay nói: “Đi thay đồ đi.”
Khóe miệng người phụ nữ vẽ ra nụ cười châm chọc: “Anh không thể chăm sóc nó, tội gì không giao cho em. Chị hai có linh thiêng nhất định rất thất vọng.”
Dạ Tịnh Mi tiến đến gần Dạ Vô Khuyết quan tâm sờ trán cô bé hỏi: “Em có ổn không?”
Sắc mặt bé gái có chút tái nhợt, môi trắng bệch khẽ mấp máy khẳng định: “Tôi không sao.” Dứt lời, cô liền xoay người về phía đại sảnh mặc kệ bọn người tận lời rỉ rích vì vẻ bài xích của cô với sự quan tâm của Dạ Tịnh Mi tạo thành hai mảng đối lập khiến cán cân trong lòng họ bắt đầu nghiêng về phía người chị mẫu mực ngoan hiền.
Người phụ nữ thấy tình hình như vậy bất giác than nhẹ: “Tiểu Khuyết.”
Bất kể mọi người thế nào thì bây giờ Dạ Vô Khuyết đang rất hoảng hốt, nhốt mình trong phòng Vô Khuyết cắn môi chua xót.
Dù đi tới đâu cũng không ai thích Phong Ái Vũ cậu….
Nước ấm xả đầy bồn bốc lên hơi nước phủ lên làm mờ tấm kính nhưng vẫn không cách nào phủ nhận đi sự thật thân thể này là của một bé gái.
…….Phong Ái Vũ đã không còn tồn tại. Hiện tại chỉ có – – Dạ Vô Khuyết, một bé gái tám tuổi.
Cuộc đời Phong Ái Vũ cậu luôn sống theo sắp đặt của ba cậu, tương lai định sẵn sẽ làm CEO Tập đoàn Phong Gia.
Cũng vì vậy cậu chưa bao giờ cảm nhận được tình cảm đơn thuần chân chính. Ngay cả lúc còn học Sơ cấp bạn bè cũng đặt lợi ích để kết giao, cậu còn ngây thơ cho rằng như vậy là đúng, hết lòng hết mức vì bạn bè, nhưng đổi lại là gì chứ?
Họ nói: “Phong Ái Vũ cậu thật ngu ngốc! Cậu thực sự nghĩ chúng tôi muốn làm bạn với cậu sao? Lợi ích Phong Gia mang lại cho nhà tôi rất nhiều. Dù sao tôi thì cũng muốn nói, kết bạn với cậu thật tốt đó. Tôi có thể gọi cậu là Tiểu Bạch không? Haha~”
Lúc đó cậu cảm thấy trên đời sẽ không còn chuyện gì tồi tệ hơn việc tín ngưỡng lâu nay của mình đều chất chứa sự dối gạt. Nhưng cậu sai rồi, đau nhất chưa phải tận cùng, sự việc xảy ra sau đó làm cho cậu hiểu ra, thế giới giá trị chữ “hơn” rất đáng hận.
Cậu nhìn thấy…..người cha yêu thương cậu tự tay sắp xếp tang lễ cho cậu, tóc trên đầu người cũng dần bạc đi, thê lương đến quặn lòng.
Có lẽ đây là trừng phạt sự ngu ngốc vô tri của cậu.
Nhưng ông trời cho cậu một cơ hội sống lại…..chỉ là, cậu trọng sinh vào thân thể của một bé gái. Đây không phải trêu chọc cậu thì là ý gì a!!!!?
Sao cũng được. Cậu đã sống lại rồi, chỉ cần sống thì có hi vọng.
Điều đầu tiên hiện giờ cậu cần làm là thoát ly khỏi Dạ gia. Theo tính huống vừa rồi cũng đủ thấy rõ, người ba kia cùng cô chị gái xinh đẹp không có gì tốt đẹp.
Còn a di trong miệng cô chị gái, có thể xem xét lại. Cô ta thừa có khả năng mang cậu khỏi đây. Chỉ là, cậu cần một vài khảo nghiệm.
Trong lòng Vô Khuyết thầm tính toán nên không hề biết rằng ở ngoài cửa có bóng dáng ngập ngừng đứng đó thật lâu.
“Cậu là ai?” Thanh âm lạnh lùng vang từ phía sau lập tức đánh thức giác quan của Mễ Thác Dư, hắn phòng bị nhìn người phụ nữ trước mặt – a di của Dạ Vô Khuyết – Levi Assistance.
Không dấu vết thu lại vẻ cảnh giác của mình, hắn lễ phép chậm rãi giới thiệu sơ quát về bản thân: “Cháu là Mễ Thác Dư, bạn của tiểu Khuyết.”
Vừa nghe hắn nói Levi hơi nhíu mày nghi hoặc, chốc lát lại dãn ra cười, giọng nói cũng nhu hòa không ít: “Con bé mà cũng có bạn nữa sao? Cậu chính là cậu nhóc ngã đến ngất ở phòng nghỉ sao!?”
Làm ơn đừng đề cập chuyện mất mặt như vậy nữa có được hay không! Mười một tuổi còn vấp té ngất xỉu, một đời anh danh của hắn, vết nhơ này đúng là không dễ chịu gì. Mễ Thác Dư bất đắc dĩ gật đầu.
Levi vỗ vai hắn bước qua đẩy cửa vào, chính là vạn nhất cũng không ngờ cháu gái của mình lại lõa thể thẫn thờ ngồi trên giường.
Levi cả kinh nhấc chân nhanh đến lấy chăn bao bọc thân hình nhỏ bé của Vô Khuyết, Levi nhỏ giọng mắng: “Con muốn chết sao!!?” Đã ngâm lạnh dưới hồ bơi, nay lại không mặc đồ phơi thân dưới điều hòa thổi khí lạnh.
Dạ Vô Khuyết mơ màng nhìn người phụ nữ quen thuộc đang ôm ấp mình, theo phản xạ hô: “Dì Levi.”
Xoa đôi tay lạnh buốt của Vô Khuyết, Levi chua xót nói: “Bằng mọi giá dì sẽ đưa con rời khỏi đây.”
Vô Khuyết cứng người có chút đờ đẫn. Ông trời quá ưu ái rồi, cậu còn chưa hành động, cơ hội đã dâng tận cửa.
Levi đứng dậy lục tủ lấy quần áo dày mặc cho cậu, lát sau mới sực nhớ hình như ở đây còn một người a? Quay đầu xem mới phát hiện cậu nhóc ban nãy đã đi khỏi từ lúc nào.
Levi thở phào nhẹ nhõm, nếu để cậu ta nhìn thấy thân thể của tiểu Khuyết thì sao này con bé tính sao?
Kỳ thật Levi suy nghĩ quá nhiều rồi. Vô Khuyết mới tám tuổi có cái gì đáng để nhìn chứ?
Nhưng….
Lại có một cầm thú suy nghĩ không an phận như Mễ Thác Dư mười một tuổi với linh hồn hai lăm thì điều đó không chắc chắn cho lắm.
Hiện tại Mễ Thác Dư đang cố áp đảo cảm giác choáng váng đi tới sân gửi xe.
– Thân thể trắng ngọt tựa như kẹo sữa được bóc khỏi vỏ thiết. Tuy cô còn nhỏ nhưng cũng rất mê người.
Hắn thở dài xoa lỗ tai sớm đỏ ửng như máu nhỏ giọt. Cô còn quá nhỏ, hắn cũng không quá lớn. Cứ nghĩ tới thời gian đúng là vô tận a!
“Mễ Thác Dư.”
Mễ Thác Dư nghe có người gọi tên hắn cũng không quay lại, trực tiếp bỏ lơ đi về chỗ xe nhà hắn đậu.
Dạ Tịnh Mi nhíu mi tiếp tục đuổi theo, cuối cùng cũng thành công tăng độ phiền chán trong lòng Mễ Thác Dư. Hắn đứng lại bất đắc dĩ hỏi: “Chuyện gì?”
Dạ Tịnh Mi mỉm cười áy náy: “Buổi tiệc hôm nay….thật ngại quá. Đều do tiểu Khuyết bất cẩn, thật ra con bé không có lỗi…”
Mễ Thác Dư không kiên nhẫn ngắt lời: “Không sao cả. Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.” Lòng thầm châm chọc, đúng là người chị mẫu mực mà! Dạ Tịnh Mi còn nhỏ nhưng tâm hại người lại không nhỏ, thảo nào anh lại thua trong tay cô ta.
Dạ Tịnh Mi nhìn bóng dáng của Mễ Thác Dư không khỏi cau mày bất mãn.
Người kia thật không dễ lừa chút nào!
* * *
Đến nhà, theo trí nhớ Mễ Thác Dư trở về phòng.
Mãi đến khi nằm yên ổn trên giường hắn mới thở nhẹ ra, suy nghĩ khởi hoạt không dừng. Mọi chuyện không phải là mơ, như vậy thật tốt quá.
Thật tốt….
Như vậy, hắn có thể bắt đầu lại từ đầu, có thể dành khoảng thời gian này yêu cô, sủng cô chứ không phải vùi đầu trong công tác tranh đoạt gia sản cùng thâu tóm Dạ thị.
– Lật Lại Kết Thúc Để Bắt Đầu.
Ai cũng có khởi đầu mới, để làm lại cuộc đời.
Đối với hắn, ít nhất là như vậy.
Lượt xem: 37
Số người xem: 28
Mã ID của bài viết này là: 3237