Trước khi tới đây, nàng đã biết một nửa diện tích Sóc Mạc Tinh bị cát vàng bao phủ, mà theo tấm bản đồ này, Cụ Tích Sơn chính là ranh giới giữa sa mạc và ốc đảo.

Bản đồ của trường làm rất gian xảo, không dùng màu sắc để đánh dấu. Sa mạc được biểu thị bằng hoa văn cát, phía bên kia thì dùng hoa văn thảm thực vật.

Màu sắc của những hoa văn này rất nhạt, nếu không nhìn kỹ thì gần như không thể nhận ra.

Nếu chỉ chú ý đến vị trí hoặc ước tính khoảng cách, rất dễ bỏ qua những thay đổi về địa hình này.

Chỉ là bất kể nàng sắp xếp tuyến đường phía trước thế nào, hai ngày cuối cùng vẫn phải đi qua một phần sa mạc mới có thể đến lối ra……

Đừng nhìn hai ngày thời gian có vẻ rất ngắn, ở sa mạc và ở bên ngoài lên đường hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau!

Cho dù đã chuẩn bị đủ lượng nước, lộ trình có thể đi hết trong hai ngày ở bên ngoài chưa chắc đã có thể đi hết trong sa mạc.

Nguyên nhân thứ nhất là không nhìn thấy điểm cuối. Bởi vì bốn phía trông đều gần như giống nhau, ở sa mạc chỉ có thể dựa vào la bàn và mặt trời để phân biệt phương hướng, lâu dần rất dễ mất cảm giác phương hướng.

Thứ hai là chênh lệch nhiệt độ ngày đêm sẽ lớn hơn bên ngoài rất nhiều, nàng cần chuẩn bị thêm các biện pháp giữ ấm.

Thứ ba mới là thiếu nước.

Nói là vậy, hiện tại tất cả vật chứa có thể đựng nước trên người nàng đều đã được đổ đầy, gần như có thể duy trì khoảng 48 giờ……

Nhưng khi ở trong sa mạc, lượng nước uống sẽ vượt xa bình thường. Bất kể là ám thị tâm lý hay ánh nắng gay gắt ban ngày, đều sẽ khiến người ta bất tri bất giác uống nhiều nước hơn……

Hơn nữa, những vật chứa như nồi đáy bằng, nàng không thể nào cứ bưng theo được.

Có những lúc chỉ uống nước thôi cũng không đủ, còn phải chuẩn bị trước một ít chất điện giải, cùng với thức ăn và củi lửa……

Tầm mắt dừng lại ở cửa hang, nơi những giọt nước không ngừng nhỏ xuống. Trong đầu nàng tính toán thời gian còn lại và những vật tư mình cần bổ sung.

Trận mưa này ngược lại có thể giúp nàng tiết kiệm không ít thời gian, buổi tối hạ trại cũng không cần phải tìm nguồn nước nữa.

Chẳng qua nếu cứ mưa mãi như vậy, tiến độ của nàng lại sẽ bị chậm lại……

Đang suy nghĩ, đột nhiên nàng nghe thấy tiếng quân ủng giẫm lên mặt đường đá ướt nước!

Hỏng rồi!

Tiếng mưa lớn cũng ảnh hưởng đến thính lực của nàng, đối phương đã ở rất gần, không kịp chạy nữa!

Vương Thiên Vi hoảng hốt ôm lấy súng laser bên cạnh. Giây tiếp theo, nàng đối mắt với một mái tóc xoăn đang thò đầu vào từ bên ngoài, người kia mặc áo mưa kín mít……

“Ta đã đoán là ngươi.”

Giản Cảnh Du rũ rũ nước mưa trên người, tự nhiên như quen thuộc mà lên tiếng.

Thấy chỉ có một mình hắn, Vương Thiên Vi cuối cùng cũng hơi yên tâm.

“Hô…… Làm ta sợ hết hồn.”

Mọi người đều là “chuột bạch”, hắn chắc không đến mức muốn loại mình chứ?

Giản Cảnh Du căn bản không có ý định nhằm vào nàng.

Hắn tự nhiên cởi chiếc áo mưa bên ngoài, lấy từ ba lô ra một chiếc bình lớn khoảng hai lít, cũng học theo nàng, nhét mấy cọng cỏ vào trong, rồi đặt ở cửa hang để hứng nước mưa.

“Ngươi làm sao biết là ta? Lỡ như là tiểu đội khác thì sao?”

Họng súng của Vương Thiên Vi rũ xuống đất. Nàng muốn biết rốt cuộc mình đã không che giấu tốt ở chỗ nào.

“Lúc đi lên nhìn thấy nửa dấu chân.”

Giản Cảnh Du ngồi xuống, lắc lắc mái tóc xoăn của mình sang hai bên.

Vương Thiên Vi cũng trở lại vị trí vừa rồi.

“Nhìn thấy dấu chân mà ngươi còn dám đuổi theo?”

“Chỉ nhìn thấy nửa cái. Những người khác sẽ không cố ý che giấu dấu vết của mình, người cần phải làm như vậy chỉ có ba người chúng ta.”

“……”

Tuy rằng là sự thật, nhưng vẫn hơi đau lòng.

“Yên tâm, ta đã giúp ngươi lau sạch.”

Giản Cảnh Du nhìn nàng, so với ngày xuất phát hôm đó đã tiều tụy đi không ít.

“Gặp được đồng học?”

Vương Thiên Vi cười khổ một tiếng.

“Ừ…… Suýt chút nữa không chạy thoát.”

Giản Cảnh Du nằm ngửa ra phía sau.

“…… Ta cũng vậy. Đúng rồi, ngươi có biết nhiệm vụ đào thải không chỉ có đồng học trong ban chúng ta không?”

Vương Thiên Vi nghi hoặc nhìn sang.

“Còn có người khác?”

“Còn có một ban khác, nhiệm vụ của cả lớp chính là đào thải đội ngũ của ban khác……”

Vương Thiên Vi trừng đôi mắt cá chết.

“…… Ngươi gặp phải? Tổng cộng gặp mấy đợt?”

Giản Cảnh Du giơ một ngón tay.

“Một đợt?”

Đối diện vang lên giọng nói thê lương:

“Liên tục…… Từ ngày đầu tiên bắt đầu đã không ngừng nghỉ……”

…… Đúng là một dũng sĩ.

Gặp nhiều người như vậy mà vẫn có thể kiên quyết chạy trốn đến tận bây giờ!

Vương Thiên Vi giơ ngón tay cái với hắn.

“Vậy mà cũng có thể chạy thoát.”

Giản Cảnh Du thở dài.

“Hơn nữa còn có tinh thú…… Từ lúc tiến vào đến giờ ta gần như chưa chợp mắt…… Còn ngươi?”

“Hôm qua không ngủ ngon, nhưng hai ngày trước vẫn còn ngủ được.”

Bên ngoài, trận mưa lớn không có vẻ gì là sẽ ngừng trong một chốc.

Hai người im lặng một lúc. Giản Cảnh Du đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, dứt khoát hỏi thẳng:

“Ngươi sẽ không đánh lén ta đấy chứ?”

Vương Thiên Vi liếc hắn một cái.

“…… Hiện tại chúng ta là người trên cùng một chiếc thuyền…… Ngươi mà bị loại, hỏa lực nhằm vào ta và Hoàng Yến sẽ tăng lên rất nhiều.”

Giản Cảnh Du vừa nghe vậy cuối cùng cũng yên tâm, nghiêng người nằm xuống.

“Thật tốt quá, vậy ta chợp mắt một lát trước.”

Nói xong, chưa qua được hai nhịp thở, hắn đã bắt đầu ngáy khe khẽ.

Vương Thiên Vi nhìn bóng lưng hắn, lắc đầu. Loại tính cách người khác nói gì cũng tin này, vậy mà lại có thể ở Cụ Tích Sơn được ba ngày!?

Bất quá nàng đích xác không có ý định đào thải Giản Cảnh Du. Những gì vừa nói với hắn chỉ là một phần nguyên nhân.

Mặt khác, ba người bọn họ tốt xấu gì cũng cùng nhau vào núi, còn cùng nhau bị Tiểu Diêm Vương nhằm vào, tóm lại vẫn có chút tình đồng đội……

Kế tiếp, chỉ cần có thể an toàn đi hết hành trình thì sẽ không bị trừ điểm. Hơn nữa, nàng săn tinh thú và biến dị động thực vật, ít nhiều cũng có thể nhận được một số điểm cộng.

Nếu chẳng may bị loại, có làm được bao nhiêu tích phân cũng vô dụng…… Nàng không tham, có thể vượt qua là được.

Bên này, nàng lấy giấy bút từ trong ba lô ra, sột soạt viết những thứ cần chuẩn bị trước khi tiến vào sa mạc, đồng thời lặp đi lặp lại tính toán trọng lượng hành lý.

Bên kia, Giản Cảnh Du nằm trên mặt đất, hận không thể ngủ bù hết tất cả những giấc ngủ đã thiếu trong hai ngày qua!

Lúc mới bắt đầu, hắn còn cảm thấy không quen vì không có khoang ngủ. Hiện tại dù nằm trên nền đất ẩm ướt, hắn cũng căn bản không thể tỉnh nổi……

Trong khoảng thời gian chờ mưa tạnh, Vương Thiên Vi kiểm kê lại ba lô của mình, sắp xếp lại một lần nữa, thậm chí còn lọc cả nước mưa ra.

Tiểu Diêm Vương chỉ nói không cho phép ba người bọn họ đi cùng nhau, chứ đâu nói ngay cả mặt cũng không được gặp, cho nên nàng cũng không hoảng.

Giản Cảnh Du không biết đã ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng nghe thấy có người gọi mình:

“Giản Cảnh Du, Giản Cảnh Du!”

………

“Ừ?”

Giản Cảnh Du tỉnh lại rất nhanh. Mở mắt ra, hắn đã thấy Vương Thiên Vi trong bộ dạng “toàn bộ võ trang”.

“Mưa cơ bản đã ngừng, ta phải đi rồi.”

Hôm nay lộ trình còn lại một phần tư. Nếu có thể, nàng còn muốn đẩy tiến độ thêm một chút, không thể cứ mãi trốn trong hang đá.

Giản Cảnh Du ngủ đến ngẩn người, sau khi hiểu ý nàng thì ngồi dậy gật đầu.

“Biết rồi, ngươi cẩn thận.”

Dùng tay xoa xoa mặt, Giản Cảnh Du đột nhiên nhận ra điều gì đó.

“Khoan đã!”

Vương Thiên Vi không hiểu chuyện gì, quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy người phía sau lăn một vòng rồi bò dậy khỏi mặt đất, khom người thật cẩn thận đi đến cửa hang.

“Sao vậy?”

“Có người tới.”

Vương Thiên Vi lập tức trở nên cảnh giác, học theo dáng vẻ của hắn, nửa ngồi xổm, từ từ dịch đến phía sau bụi cây bên cạnh hang động.

Nàng nhìn quanh bốn phía, không phát hiện bóng người nào, cố gắng lắng nghe cũng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.

Giản Cảnh Du không cần thiết phải lừa nàng……

Mã ID của bài viết này là: 38757

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!