Chương 82: Thình lình xuất hiện thấy gia trưởng

Phùng Di thấy người đã tỉnh lại, hơn nữa còn thành công thăng cấp, liền gửi tin cho biểu tỷ của mình. Bốn người rõ ràng có rất nhiều chuyện muốn nói, hắn một người “thế lực đối địch” này ở lại cũng có hơi giống bóng đèn.

Vì thế, sau khi xác nhận nơi này không còn cần đến mình, cũng không có ai cần hắn đưa về, hắn liền tự mình về nhà trước.

“Thật tốt quá Mã tỷ! Ngươi chính là người đầu tiên ở Kỳ Lân năm nay có tinh thần lực thăng cấp!!!”

“Ừm. Có thể khoe một phen!”

“Ha ha ha, ta biết ngay ngươi nhất định sẽ nghĩ như vậy mà.”

“Trước tiên đừng nói mấy chuyện đó.”

Vương Thiên Vi túm lấy tay áo Hoàng Yến bên cạnh,

“Có đồ ăn không? Tinh thần lực không dùng được, mở không nổi nút không gian. Sắp đói chết rồi.”

“….”

Chẳng bao lâu sau, Vương Thiên Vi hai tay mỗi bên cầm một ống dinh dưỡng dịch, lúc thì nếm thử cái này, lúc lại thử cái kia.

“Bình thường! Hương vị thật sự bình thường. Không ngon bằng nhà ta, các ngươi thấy sao?”

Ba người trong đội cũng mỗi người cầm một ống dinh dưỡng dịch.

“Vị sữa chua. Quá đen tối.”

Giản Cảnh Du nhắm mắt, một hơi uống sạch ống dinh dưỡng dịch khó uống kia.

Trương Lai Lạp cũng cảm thấy khẩu vị bình thường, nhưng đối với nàng, thứ dinh dưỡng dịch này chỉ cần bổ sung đủ dinh dưỡng là được, nên cũng không ghét bỏ lắm.

Hoàng Yến hút một ống dinh dưỡng dịch vị quýt, vừa xem báo cáo kiểm tra của Vương Thiên Vi vừa nói:

“Lần này thăng cấp tuy đột ngột, nhưng nhìn chung vẫn rất ổn định. Y sư nói tinh thần lực của ngươi được rèn luyện cũng đủ vững chắc. A cấp, tấn chức rất hoàn toàn, không có di chứng.”

Vương Thiên Vi vẫn còn đang thấy mới lạ.

“Đây là cảm giác bình thường của các ngươi khi ở A cấp sao? Thế giới rõ ràng quá rồi, cảm quan gì cũng nhạy bén hơn hẳn, hô hấp cũng nhẹ nhàng hơn.”

Hoàng Yến nghe đến đây liền lên tiếng nhắc nhở:

“….. Hít sâu vào, hô hấp nhẹ quá lát nữa dễ bị thiếu oxy.”

“Ồ….”

Vương Thiên Vi nghe vậy vội vàng điều chỉnh lại nhịp thở của mình, rất nhanh sau đó lại nghĩ đến chuyện gì đó.

“A cấp còn như vậy. Giản Cảnh Du, tiểu tử ngươi bình thường rốt cuộc sống cuộc sống thần tiên gì vậy!?”

Giản Cảnh Du ném ống dinh dưỡng dịch rỗng vào máy xử lý rác.

“Không hiểu ngươi đang nói gì. A cấp với B cấp là cảm giác gì?”

“….”

Vương Thiên Vi thu hồi ánh mắt, quyết định không nhìn gương mặt kiêu ngạo kia của hắn nữa.

“Đúng rồi, Hoàng Sir, ngươi không sao chứ? Tại sao đột nhiên lại ngất xỉu?”

Tay Hoàng Yến khựng lại, hắn đưa báo cáo kiểm tra cho nàng.

“Ta không sao, chỉ là bệnh cũ.”

Thấy Hoàng Yến không muốn nói nhiều, Vương Thiên Vi rất thức thời, không hỏi thêm.

“Không sao là tốt rồi, nhưng ngươi chảy nhiều máu như vậy, trở về nhớ ăn nhiều táo đỏ để bổ sung nhé.”

Nói xong, nàng lại nhìn sang Trương Lai Lạp,

“Trận thăng cấp của chúng ta thua rồi hả? Ta nhớ hình như ta đã đầu hàng.”

Trương Lai Lạp thở phào một hơi,

“Thua, nhưng không sao! Hoàng Sir không có việc gì, ngươi còn thăng một cấp tinh thần lực, đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi! Đúng rồi, vừa nãy cá vàng với Hoàng Sir còn giúp chúng ta lấy được hai bộ cơ giáp cấp A, cơ giáp sư kia còn để lại phương thức liên lạc cho ta.”

Vương Thiên Vi nghi hoặc hỏi:

“Hai bộ cơ giáp cấp A? Hoàng Sir??”

“Nói ra thì dài lắm, tóm lại là chúng ta bị người ta xem như cá mà bắt nạt. Đối phương có hai thiếu tá của quân khu, một thủ tịch cơ giáp sư, không cho chút bồi thường thì cũng không thể nào nói nổi. Đúng rồi, lúc ngươi hôn mê ta đã giúp ngươi liên lạc với cha mẹ. Bọn họ hẳn là đang trên đường tới đây, ngươi vẫn nên báo bình an với họ trước đi.”

Vương Thiên Vi ngậm ống dinh dưỡng dịch, nhướng mày.

“Ồ? Được!”

Nói xong, không đợi ba người tránh đi, nàng lập tức gọi video cho Vương Dập. Bên phía Vương Dập gần như bắt máy ngay lập tức.

“Thiên Vi!!!”

“Ba, mẹ!”

“Con thế nào rồi!? Ba mẹ nghe bạn học của con nói tinh thần lực thăng cấp? Ba mẹ hiện giờ đã ở trên phi thuyền rồi, sáng mai là có thể đến!”

Giản Cảnh Du đứng bên cạnh nghe vậy cũng không khỏi líu lưỡi.

Nghe đi! Nghe đi! Phi thuyền tư nhân đó!

Từ Thiên Xu Tinh đến Sóc Mạc Tinh mà chỉ cần một đêm là tới!

“Con không sao, tinh thần lực đã thành công thăng cấp lên A cấp!”

Nói rồi nàng chỉnh màn hình sang một hướng khác, để cả ba người đối diện đều lọt vào khung hình.

“Hiện tại con đang ở viện nghiên cứu tinh thần lực mà bạn bè giúp con tìm được, bọn họ đều ở đây với con! Báo cáo nói lần tấn chức này rất tốt, cực kỳ ổn định, cũng không có di chứng. Hai người đừng quá sốt ruột, thật ra không cần tới cũng được.”

Trương Lai Lạp lập tức khép chân lại, ngồi ngay ngắn.

“A…. Dì ạ.”

“Dì ạ, chú ạ!”

“Chú dì ạ.”

Ba người bên này đột nhiên bị đối mặt với cha mẹ Vương Thiên Vi mà không kịp chuẩn bị, cả ba đều có một thoáng lúng túng và không thích ứng.

“Đây là cá vàng, đây là Lai Lạp.”

Vương Thiên Vi vừa giới thiệu vừa thuận thế ngồi xuống bên cạnh Trương Lai Lạp.

“Ây, ây. Đây là ba người bạn học mà con thường xuyên nhắc tới phải không? Đều là những đứa trẻ ngoan cả, lần này thật sự phải cảm ơn các con nhiều lắm! Dì cũng không biết phải cảm ơn các con thế nào.”

“Ôi! Dì đừng khách sáo!”

Giản Cảnh Du không tự giác đỏ mặt, nhịn không được liếc về phía Vương Thiên Vi. Nàng còn nhắc về bọn họ với cha mẹ sao? Nhắc thế nào? Có giống hắn không?

“Ngươi chính là Hoàng Yến phải không? Thật sự phải cảm ơn ngươi đã kịp thời báo cho ta biết, còn giúp Thiên Vi nhà chúng ta tìm được một bệnh viện đáng tin cậy!”

“Đây là chuyện ta nên làm.”

Vương Thiên Vi nhân cơ hội xoa đầu Trương Lai Lạp.

“Ừm ừm, lát nữa con sẽ đi ăn gì đó, hai người không cần quá lo lắng, đừng tiêu phi thuyền chạy tới đây! . Được rồi, ngày mai vốn dĩ cũng không phải đi học. Lát nữa con sẽ về chung cư! Hai người tới rồi cứ trực tiếp đến chung cư là được.”

Trương Lai Lạp vẫn duy trì nụ cười thục nữ, giận mà không dám nói gì.

Rốt cuộc Thiên Vi còn muốn sờ tới lúc nào!?

“Được, ngày mai gặp.”

Đợi Vương Thiên Vi cuối cùng cũng cúp video, Trương Lai Lạp lập tức thu lại nụ cười câu nệ trên mặt, một tay tóm lấy “móng vuốt” của ai đó.

“Ngươi định vuốt tới khi nào?”

“…. Đến bây giờ?”

“Hừ!”

Một tay hất cánh tay nàng trở về, Vương Thiên Vi “hì hì” cười, đứng dậy lười biếng vươn vai.

“Đều không có chuyện gì chứ? Không có chuyện gì thì chúng ta đi ăn cơm thôi! Cả nửa ngày không ăn gì rồi, ta cần thịt!”

Hoàng Yến im lặng nhìn hai ống dinh dưỡng dịch vừa rồi bị nàng ném vào máy xử lý rác. Cả nửa ngày không ăn gì? Hai ống dinh dưỡng dịch kia cho chó ăn à?

“Đi! Ta cũng muốn ăn thịt! Mã tỷ mời khách!”

“Nhất định rồi! Hôm nay ta chính là người lợi hại nhất! A ha ha ha ha ~ A cấp, ta phải chống eo một lát!”

“Đi ăn đồ Trung Quốc đi? Gọi cho Hoàng Sir một phần canh táo đỏ bổ bổ?”

“Ta vừa định nói, canh táo đỏ không bằng dinh dưỡng tiêm dùng.”

“Ồ!? Vậy phải tiêm! Tiêm hai mũi!”

Vương Thiên Vi quay đầu, hào phóng nói:

“Hoàng Sir, ngươi tháng nào cũng phải mất một lần máu sao? Thế này đi, dinh dưỡng châm ta bao cả năm cho ngươi, được không!?”

Hoàng Yến đứng dậy bước ra khỏi phòng trị liệu,

“Ta đi hỏi xem có châm bổ não hay không. Nếu có thì ta bao cả năm cho các ngươi.”

Vương Thiên Vi truyền quá nhiều dịch, vừa xuống đến tầng một đã muốn đi WC.

Tranh thủ khoảng thời gian này, Giản Cảnh Du lẻn đến văn phòng sở trưởng đi dạo một vòng, chẳng bao lâu sau lại tung tăng chạy về.

Hoàng Yến liếc nhìn nơi hắn vừa đi ra,

“Ngươi thật sự đi hỏi à!?”

“Sao có thể!? Liên Bang căn bản không có thuốc nào có thể nâng cao chỉ số thông minh, chuyện này mà ngươi cũng không biết sao, Hoàng Sir?”

“….”

 

Mã ID của bài viết này là: 39160

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!