Chương 29: Heo đại tràng 2
Trương thị vừa ăn vừa gật đầu. Mọi người lúc đầu còn tưởng nàng khoa trương, nhưng đến khi heo đại tràng mềm dai, vừa cho vào miệng đã tan ra, cả đám sôi nổi tấm tắc.
Ông trời a! Còn ngon hơn cả thịt!
Mùi thơm của heo đại tràng trong miệng bọn họ gần như sắp tràn ra ngoài.
“Thế nào? Ăn ngon chứ!” Tạ Thanh Phong ngẩng chiếc cằm nhỏ, kiêu ngạo ưỡn ngực chờ các trưởng bối khen ngợi, ánh mắt ngạo kiều càng trực tiếp nhìn về phía người nương vừa đánh mình ban nãy.
Lâm Nương chột dạ quay đầu đi.
Cái heo đại tràng này… bị Cẩu Nhi lăn qua lộn lại như vậy, quả thật ăn rất ngon.
“Cẩu Nhi, sao ngươi biết thứ… này có thể khử mùi hôi của heo đại tràng vậy?” Trương thị rất tò mò, rốt cuộc Cẩu Nhi làm thế nào biết thứ thực vật trông chẳng khác gì cỏ dại này có thể khử được mùi tanh hôi?
Chuyện mà nàng và Lâm Nương đều không biết, sao Cẩu Nhi lại biết được?
Chẳng lẽ có tinh quái nào đó bám vào người Cẩu Nhi?
Tạ Thanh Phong ưỡng mặt nâng cằm trả lời: “Là vì Cẩu Nhi nhìn thấy trong sách!”
Tạ Thanh Phong tuy nói như vậy, nhưng lý do này trong lòng Trương thị và mọi người căn bản khó có thể tin. Trước khi mua heo đại tràng, Cẩu Nhi còn chưa biết chữ, hơn nữa trước nay cũng chưa từng tiếp xúc với sách vở, chữa còn chưa học được bao nhiêu.
Vậy nàng biết từ đâu?
Tạ Thanh Phong cũng biết chuyện này không dễ gì lừa gạt được, nàng vội vàng vỗ vỗ bụng mình, nói ra lý do đã diễn luyện trong đầu không biết bao nhiêu lần.
“Lúc đầu Cẩu Nhi muốn ăn heo đại tràng, nãi nãi không cho ăn, cho nên Cẩu Nhi giấu đi, tính toán lén nấu ăn.”
“Hôm nay lúc ở trong thư phòng của phu tử, ta tình cờ thấy được cuốn sách có vẽ hình một rễ cây rất quen, rất giống cái rễ cây mà lần trước Cẩu Nhi lên núi cùng nãi thấy đẹp nên đòi mang về. Cẩu Nhi liền hỏi phu tử, phu tử nói cái rễ cây đấy là Khương, còn có tên khác là Gừng. Nó vừa là vị thuốc có thể làm ấm tỳ vị, còn có thể bỏ vào món ăn để khử bỏ mùi tanh hôi. Lúc đó Cẩu Nhi liền nhớ đến heo đại tràng đang được giấu ở nhà. Ta nghĩ nếu có thể khử được mùi tanh hôi, có khi cũng sẽ khử được mùi phân của heo đại tràng, như vậy mọi người sẽ không có không cho Cẩu Nhi ăn heo đại tràng nữa, cho nên… ai ngờ, còn chưa nấu xong đã bị mọi người phá hiện.”
Giọng Tạ Thanh Phong non nớt, nhưng cách nói lại nghiêm túc rõ ràng. Dáng vẻ kia khiến mấy người Trương Thị và Lâm Thị vừa mừng, vừa sợ.
Đứa nhỏ này, chỉ mới bắt đầu đọc sách, nhưng lại rất ra dáng người đọc sách rồi.
(Lời của người biên tập: Các nàng à, đoạn này nguyên văn của tác giả có chút bug, vì vậy Ni đã biên tập chỉnh sửa lại một số đoạn, mong các bạn chớ trách. Và.. không chỉ đoạn bên trên, mà siêng suốt tấc cả truyện đã quan tay Ni biên tập, các đoạn nào tác giả sơ ý để tình tiết bị “bug”, Ni xin phép được thêm bớt một số tình tiết để chỉnh sửa nó, chủ yếu là vì muốn phục vụ các bạn, để các bạn nghe được một truyện trọn vẹn. Mong các bạn sẽ thích cách làm việc này.)
Tiếp tục trở lại truyện.
Sau khi mấy người Trương thị cảm thán xong, cuối cùng cũng bừng tĩnh đại ngộ chân tướng sự việc.
“Thì ra là như vậy.”
Cho nên nói, nếu Tạ Thanh Phong không tình cờ nhìn thấy trang sách kia, thì rất có thể hôm nay thứ hắn nấu ra đúng thật là một nồi “phân”. Cho nên, vì một cơ duyên xảo hợp, đứa nhỏ này thế nhưng đã nấu heo đại thành một món ngon tuyệt phẩm!
Đúng là một sự trùng hợp hết sức diệu kỳ!
Cẩu Nhi nhà các nàng quả nhiên là một tiểu phúc tinh!
Chợt Nhị Nha lại hỏi:
“Nhưng nếu Tạ tú tài biết cái rễ cây này có thể khử mùi, vậy sao nhà Tạ Tú Tài không sớm tự mình làm heo đại tràng ăn?”
Mọi người nghe vậy lại chuyển mắt nhìn Tạ Thanh Phong.
Tạ Thanh Phong nghiêng cái đầu nhỏ, ra vẻ người lớn mà trả lời.
“Có lẽ phu tử cũng cảm thấy heo đại tràn là không thể ăn, cho nên chưa từng nấu thử?”
Mọi người nghe vậy thì gật đầu, cảm thấy đúng là như vậy. Huống hồ không phải nói người đọc sách không vào bếp sao? Chuyện nấu ăn này… chắc gì Tạ tú tài để ý đến.
Cứ thế, mọi người đã không còn chút nghi vấn gì. Lúc này cả nhà lại lần nữa dồn mắt nhìn về nồi heo đại tràng kia, trong lòng dâng lên niềm vui sướng.
Heo đại tràng rẻ tiền có thể ăn!
Hơn nữa còn ăn ngon!
Quan trọng nhất là, hiện giờ chỉ có nhà họ biết cách nấu nó.
Thời thế này, hộ nông gia bình thường mỗi năm cũng chỉ có thể ăn thịt được một hai lần. Còn heo đại tràng này bọn họ chỉ tốn một văn tiền để mua về. Một văn tiền, mua được một thùn lớn…
Cả nhà không hẹn mà đều có cùng một suy nghĩ.
Trương thị ôm lấy Tạ Thanh Phong, hôn thật mạnh một cái.
“Cẩu Nhi đúng là đại bảo bối của nhà ta! Từ khi nó sinh ra, vận khí nhà ta càng ngày càng tốt!”
“Đúng vậy, đúng vậy!”
Đại Nha vội vàng gật đầu, kích động đến mức mặt cũng đỏ lên, phảng phất đã nhìn thấy tương lai cả nhà kiếm được một khoản tiền lớn.
Tạ Thanh Phong bị Trương thị hôn một cái, mấy người còn lại cũng không nhịn được, lần lượt hôn lên khuôn mặt nhỏ của nàng.
“Nhưng chúng ta nên bán thế nào đây? Nếu đem ra chợ làm rồi bán, liệu có bị người khác học mất cách làm không?” Nhị Nha đã bắt đầu suy nghĩ xem việc buôn bán này nên làm thế nào.
“Chúng ta có thể làm món kho! Món kho vừa dễ bán, lại còn để được lâu. Chúng ta có thể dậy sớm một chút, làm sẵn ở nhà, sau đó trực tiếp mang lên trấn trên bán.” Lâm Nương đầu óc xoay chuyển rất nhanh, lập tức nghĩ ra đối sách.
“Được! Vậy ngày mai ta dậy sớm một chút, lên trấn trên mua thêm vỏ quế, bát giác.”
Tạ Thanh Phong cũng không nghĩ tới mấy người phụ nữ trong nhà lại có năng lực hành động mạnh như vậy, vừa mới biết heo đại tràng có thể ăn, trong đầu đã nghĩ ra được kế sách kiếm tiền.
Nàng vốn còn tưởng mình phải lo lắng chuyện tiếp theo, phải lựa lời thế nào để trông như vô tình nhưng có thể khiến họ nghĩ đến việc nấu heo đại tràng đem bán, ai mà ngờ…
Thấy các nàng nhanh như sấm gió đã bàn bạc đến chuyện bày quán, Tạ Thanh Phong vừa mừng vừa thở phào, sau đó ngáp một cái.
“Nãi, nương, Cẩu Nhi buồn ngủ, đi ngủ trước đây. Ngày mai ta còn phải đi học nữa.”
“Đi đi, đi đi.”
Trương thị và mọi người sớm không còn thời gian để ý tới Tạ Thanh Phong, chỉ phất phất tay bảo nàng về phòng.
Nhưng sau khi Tạ Thanh Phong rời đi, phòng bếp lại rơi vào im lặng.
Nếu trên bàn không còn đĩa heo đại tràng ăn dở, mọi người gần như đã hoài nghi tất cả những chuyện này không phải hiện thực mà chỉ là một giấc mộng.
Tạ Thanh Phong trong phòng ngủ say sưa, bên ngoài Trương thị và mọi người lại thức trắng cả đêm, bàn bạc suốt một đêm.
“Được rồi, nếu mọi chuyện đều đã bàn bạc xong, ta còn muốn nói một chuyện.”
Trương thị ngày thường luôn hiền từ ôn hòa trước mặt các nàng, giờ phút này ánh mắt lại sắc bén như mũi tên, nghiêm túc căn dặn từng người.
“Cách này là Cẩu Nhi nghĩ ra, cho nên tiền kiếm được, Cẩu Nhi phải chiếm một nửa. Số tiền còn lại, sau khi trừ đi chi phí ăn mặc sinh hoạt của chúng ta, sẽ để dành làm của hồi môn cho các ngươi.”
“Uống nước không quên người đào giếng. Sau này nếu các ngươi gả chồng, muốn dùng bí phương này để kiếm tiền, ta cũng sẽ không ngăn cản các ngươi cải thiện cuộc sống. Ta chỉ hy vọng các ngươi nhớ rằng mình còn có một đệ đệ.”
“Bán món kho heo đại tràng thì không cần tranh với Cẩu Nhi, các ngươi đi những trấn khác bán.”
Nhị Nha nghe nãi nãi nói, không có chút bất mãn mà còn lập tức phụ họa:
“Nãi, mạng này của ta đều là Cẩu Nhi cứu. Ta thề, tuyệt đối sẽ không nói bí phương này cho người khác. Cho dù sau này ta gả chồng, ta cũng tuyệt đối không làm món kho heo đại tràng này để kiếm tiền. Nếu không, ta chết không được tử tế!”
Đại Nha cũng lập tức theo sau thề thốt.
Vốn dĩ phương pháp này chính là do Tạ Cẩu Nhi tự mình phát hiện, nàng chẳng cảm thấy lời nãi nãi nói có gì không đúng.
“Được, được, các ngươi đều là những đứa trẻ ngoan!”
Trong lòng Trương thị ấm áp.
Chỉ cần người nhà đồng lòng, khó khăn gì cũng có thể vượt qua!
Tiếng gà trống gáy dần vang lên, tia nắng ban mai cũng vừa ló rạng.
Tạ Thanh Phong vừa tỉnh dậy, nương, nãi cùng hai tỷ tỷ trong nhà cũng đã rửa mặt xong từ lâu. Nhìn trận thế này, rõ ràng là định làm một phen lớn.
Tuy cả đêm không ngủ, nhưng hôm nay trên mặt các nàng lại tràn đầy sức sống, cứ như có thể một hơi cày tám mẫu ruộng.
Trước kia, hy vọng của các nàng đặt trên người Tạ Thanh Phong.
Hiện giờ, hy vọng lại nằm trong chính đôi tay của mình.
Thật tốt.
Tạ Thanh Phong cảm thán trong lòng.
Đến học đường, Tạ Hổ không nhịn được hỏi nàng hôm qua chạng vạng phu tử giữ nàng lại làm gì, có phải bị phê bình hay không.
Tạ Hổ vừa hỏi câu này, tiếng bàn tán khe khẽ của các bạn học xung quanh cũng lập tức nhỏ đi, hiển nhiên bọn họ cũng rất tò mò tối qua Tạ phu tử đã nói gì với Tạ Thanh Phong.
Nhưng Tạ Thanh Phong không định kể chuyện hôm qua cho Tạ Hổ nghe.
Tuy Tạ Hổ ca ca là người rất tốt, nhưng nàng không muốn thử thách lòng người, càng không nói đến xung quanh còn có nhiều “đôi tai nhỏ” đang lén nghe.
Người hoạn quả mà hoạn không đều.
“Phu tử nói lúc ta đọc sách thường hay mất tập trung, bảo ta phải chuyên tâm hơn một chút.”
“Ồ, ra là vậy.”
Tạ Hổ lập tức ngồi ngay ngắn.
Đọc sách mà mất tập trung sẽ bị giữ lại sau giờ học, hắn cũng không thể mất tập trung!
Đến giờ lên lớp, Tạ Chính cầm thước dạy học bước vào.
“Hôm nay chúng ta tiếp tục học 《Thiên Tự Văn》…”
Mã ID của bài viết này là: 38888
