Chương 26: Tạ Hổ
Ngày hôm qua Tạ Chính tổng cộng thu hơn bốn mươi học sinh, căn cứ vào kết quả khảo thí hôm qua, hắn đem những học sinh này chia thành hai ban Giáp và Ất.
Giáp ban là ban có thiên phú tốt hơn một chút, Ất ban thì hơi kém hơn một chút.
Tiết học đầu tiên, Tạ phu tử cũng không lập tức bắt đầu dạy bọn họ kiến thức trong sách, mà là giảng về “quy củ”. Đây phảng phất là chuyện mà tất cả lão sư trong thiên hạ đều sẽ làm trong tiết học đầu tiên.
Tỷ như không được đánh nhau ẩu đả, không được chạy loạn nhảy loạn trong học đường, không được lớn tiếng ồn ào linh tinh. Nếu vi phạm những nội quy mà phu tử đã nói, nhẹ thì chịu mười roi thước, nặng thì trực tiếp bị đuổi về nhà.
Kỳ thật, những đứa trẻ tới Tạ phu tử nơi này đi học, phần lớn đều là nông gia oa đã sớm hiểu chuyện. Những điều này cho dù không cần Tạ phu tử nói, bọn họ tự nhiên cũng sẽ làm được, chẳng qua hình phạt của Tạ phu tử lại như khoác thêm một tầng gông xiềng lên người bọn họ mà thôi.
Bọn họ đều là những đứa trẻ được cả nhà ký thác kỳ vọng cao, là người nổi bật được chọn ra trong số bảy tám huynh đệ tỷ muội trong nhà.
Một buổi sáng rất nhanh đã trôi qua.
Bàn ghế trong phòng học cũng không phải hoàn toàn mới, mà là Tạ Chính mua lại từ học đường trên trấn những bộ bàn ghế đã bị đào thải, cho nên có một số cái sẽ hơi lung lay.
Người đọc sách rất coi trọng sách vở, Tạ Chính cũng không ngoại lệ.
Nếu ngồi trên những chiếc bàn ghế lung lay này ăn cơm, chẳng may dầu mỡ, nước canh rơi vãi lên sách thì chẳng phải không tốt sao?
Cho nên trước khi tiến vào phòng học, Tạ Thanh Phong và những người khác đều phải đem rổ đựng thức ăn của mình đặt ở phòng bên cạnh để gửi.
Sau khi Tạ phu tử rời khỏi phòng học, Tạ Hổ ngồi bên cạnh Tạ Thanh Phong đã sớm không kiềm chế nổi tâm tình kích động.
“Cẩu Nhi đệ đệ, sao ngươi cũng tới vậy?! Hôm qua sao ta không nhìn thấy ngươi?”
Vừa rồi lúc Tạ phu tử còn đang giảng quy củ, Tạ Hổ đã nhịn không được làm mặt quỷ với Tạ Thanh Phong, suýt chút nữa bị Tạ phu tử phát hiện.
Chiếc ghế này hơi cao, Tạ Thanh Phong phải dùng chút sức mới trèo xuống được.
“Ta hôm qua có nhìn thấy ca ca, nhưng thấy ca ca đang học chữ nên không đi quấy rầy. Có lẽ hôm qua học sinh tới tham gia khảo thí quá nhiều, Tạ Hổ ca ca không nhìn thấy Cẩu Nhi.”
“Ồ ồ.”
Tạ Hổ gật gật đầu. Quả thật hôm qua khảo thí không phải lúc thích hợp để nói chuyện.
“Cẩu Nhi, nãi ngươi nói cho ngươi đọc mấy năm vậy? Nương ta nói chỉ cho ta đọc một năm.”
“Một năm sau sẽ đưa yêm lên trấn trên, đến y quán làm học đồ.”
Tạ Thanh Phong có chút nghi hoặc.
“Vậy Tạ Hổ ca ca vì sao không trực tiếp đi làm học đồ?”
“Y quán cần biết chữ mới có thể đi báo danh.”
Tạ Hổ vừa nói xong lập tức bịt miệng.
Xong rồi!
Hắn quên mất nương đã ngàn dặn vạn dò, tuyệt đối không được đem chuyện này nói cho người khác.
Hắn lập tức nhìn quanh bốn phía. Bọn họ cách phòng nhỏ dùng cơm vẫn còn một đoạn, bên cạnh cũng không có đồng môn nào khác.
Y quán trên trấn sang năm chỉ tuyển năm học đồ biết chữ.
Tin tức này là cữu cữu đặc biệt nghe ngóng giúp hắn.
Mỗi năm y quán trên trấn đều không giới hạn trẻ nhỏ báo danh, mặc kệ đã từng đọc sách hay chưa đều nhận. Nhưng sang năm lại khác, sang năm chỉ tuyển những học đồ biết chữ.
Nếu tin tức này truyền ra ngoài, phỏng chừng sẽ có rất nhiều gia trưởng muốn cho hài tử nhà mình đọc sách, đưa bọn nhỏ tới đây niệm thư.
“Cẩu Nhi đệ đệ, ngươi sẽ không cũng muốn đi làm y học đồ chứ?”
Tạ Hổ cẩn thận thử hỏi.
Tạ Thanh Phong lắc đầu.
“Không muốn, ta muốn làm Trạng Nguyên!”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Tạ Hổ nhẹ nhàng thở phào.
Làm Trạng Nguyên thì cứ làm Trạng Nguyên đi, chỉ cần không tranh vị trí học đồ với hắn là được.
“Kia Cẩu Nhi đệ đệ không được nói cho người khác nha. Y quán chỉ tuyển học đồ biết chữ thôi!”
“Ân ân, Tạ Hổ ca ca, ta sẽ không nói cho người khác!”
Tạ Thanh Phong vỗ vỗ bộ ngực, vẻ mặt bảo đảm.
“Ân ân, Tạ Hổ ca ca, ta sẽ không nói cho người khác!” Tạ Thanh Phong vỗ vỗ bộ ngực, bảo đảm nói.
“Bất quá Cẩu Nhi đệ đệ, nãi ngươi biết ngươi muốn thi khoa cử không?”
Tạ Hổ biết rõ tình cảnh nhà Tạ Thanh Phong, thi khoa cử là chuyện không thể nào, nhiều lắm cũng chỉ cung hắn đọc hai năm sách, biết chữ rồi sẽ bảo hắn lên trấn trên tìm việc làm.
“Không biết.” Tạ Thanh Phong lắc đầu. Nếu để nương và nãi nãi biết nàng có tâm tư đi khoa cử, mười phần thì hết chín sẽ không cho nàng đọc sách. Không phải trong nhà cung không nổi, mà là vì nàng là nữ giả nam trang a!
Bất quá hiện tại nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, cho dù nàng nói muốn khoa cử, nãi nãi và nương cũng sẽ không thật sự để lời ấy trong lòng.
“Vậy ca giúp ngươi giữ bí mật! Sang năm ta sẽ lên trấn trên làm học đồ. Nếu nãi nãi ngươi không cho ngươi tiền đi thi khoa cử, chờ ca xuất sư, có thể kiếm tiền rồi, ca sẽ cung ngươi đọc sách!” Tạ Hổ sờ sờ đầu Tạ Thanh Phong, ưng thuận lời hứa.
Không có cách nào, Tạ Hổ vốn là người mê cái đẹp, lại có một loại hảo cảm khó hiểu với Tạ Thanh Phong. Ai có thể từ chối một tiểu đoàn tử mềm mại đáng yêu gọi mình một tiếng ca ca chứ? Không giống đệ đệ Tạ Hùng của hắn, đúng là một tên ngoan cố.
Vốn đã nói hai người cùng nhau tới nhà Tạ Chính đọc sách, ai ngờ hắn lại mê nghề mộc. Mỗi ngày đều chạy tới nhà Tôn thợ mộc giúp làm việc, cầu người ta thu hắn làm đồ đệ. Nương với cha khuyên thế nào cũng không chịu quay đầu, thợ mộc sao có thể thể diện bằng đại phu?
Nhưng người trong nhà đánh cũng đánh, mắng cũng mắng, chính là không thể bẻ lại cái tâm ấy của hắn, không còn cách nào khác, chỉ có thể chiều theo tâm nguyện của tên ngoan cố kia.
“Ân ân! Cảm ơn ca ~” Tạ Thanh Phong thấy Tạ Hổ nghiêm túc như vậy, lòng cũng mềm xuống. Nếu tính theo tuổi tác ở hiện đại, Tạ Hổ cũng chỉ là một học sinh tiểu học vừa mới vào lớp Một mà thôi.
Hành động của hắn chẳng khác nào một tiểu học sinh vỗ ngực, ra vẻ ông cụ non mà nói: Sau này ta sẽ nuôi ngươi đọc sách!
“Ca, cho ngươi ăn trứng gà!” Tạ Thanh Phong mở hộp cơm của mình ra, lấy quả trứng gà đặt trên cùng, gắp vào bát Tạ Hổ.
Tạ Hổ vội vàng từ chối. Tuy rằng hắn cũng thèm trứng gà, nhưng trứng gà vào thời điểm này chính là thức ăn hiếm có. Cho dù nhà nào nhà nấy đều nuôi gà đẻ trứng, nhưng trứng gà đều phải để dành mang đi bán. Bình thường nhà hắn một tháng có thể ăn được một quả trứng gà đã là không tệ rồi.
Tạ Thanh Phong chu môi, làm ra vẻ không vui:
“Tạ Hổ ca ca, ngươi đối với ta tốt như vậy, Cẩu Nhi cho ngươi chút đồ ăn cũng là để cảm ơn ngươi mà. Chẳng lẽ ca ca muốn Cẩu Nhi trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa sao?”
Tạ Hổ nào từng nghe qua những lời như vậy. Nếu hôm nay hắn không ăn quả trứng này, chẳng phải chính mình sẽ khiến Tạ Thanh Phong biến thành người xấu sao?
Hắn vội vàng ăn luôn quả trứng, “Được rồi được rồi, ca ăn!”
“Sau này ca che chở cho ngươi!”
Học đường chỉ cho bọn họ nửa canh giờ dùng cơm, ăn xong lập tức lại phải đi học.
Tư thục của Thánh Nguyên Triều không có chuyện nghỉ giữa giờ, đều là buổi sáng một tiết, buổi chiều một tiết. Một khi đã học là kéo dài hai ba canh giờ, đây cũng là một loại khảo nghiệm thể lực đối với phu tử. Bất quá rất nhiều phu tử sẽ đặt một chiếc ghế trên bục giảng, nếu giảng đến mệt thì để học sinh tự mình luyện chữ hoặc đọc diễn cảm, còn bản thân ngồi trên ghế nghỉ một lát.
Buổi chiều hôm nay, tiết học của Tạ phu tử giảng chính là 《Thiên Tự Văn》.
Kỳ thật cũng không thể xem là giảng, mà là đọc.
Bởi vì ông không hề giảng giải từng câu từng chữ trong 《Thiên Tự Văn》, mà chỉ dạy học sinh cách đọc. Dưới đài, bao gồm cả Tạ Thanh Phong, có rất nhiều học sinh còn chưa mua sách, nhưng Tạ Chính cũng không trách móc bọn họ quá nhiều.
Ông cũng không bắt bọn họ nhất định phải đi mua sách. Những đứa trẻ tới chỗ ông đọc sách phần lớn đều là con cháu nông gia, mà một quyển sách có giá gần một lượng bạc. Trong nhà có thể gom đủ tiền quà nhập học đã là không dễ dàng, mua sách quả thật có chút làm khó bọn họ.
Tạ Chính chỉ lặng lẽ dùng bút than chép nửa phần đầu của 《Thiên Tự Văn》 lên tấm đá, để mọi người chậm rãi nhận mặt chữ.
《Thiên Tự Văn》 đã sớm là kiến thức thuộc nằm lòng đối với Tạ Thanh Phong. Thứ đã biết rồi mà còn học lại thì thật sự có chút vô vị, vì thế cố ý đi theo mọi người đọc hai lần, sau đó không nhìn tấm đá phía trước mà lim dim mắt đọc theo kiểu đã thuộc lòng.
Rất nhanh, hành động này đã khiến Tạ Chính chú ý.
Nhưng ông không hỏi Tạ Thanh Phong, chỉ nhẹ nhàng gõ lên bàn nàng, ra hiệu sau khi tan học thì đến thư phòng tìm ông.
Các đồng môn trong lớp thấy Tạ Chính mang vẻ mặt nghiêm túc, còn tưởng Tạ Thanh Phong chọc giận phu tử, lập tức ai nấy đều căng thẳng, tiếng đọc sách cũng lớn hơn mấy phần, sợ bản thân cũng bị phu tử gọi riêng ra ngoài.
Tạ Tứ tự nhiên cũng chú ý tới tình huống này. Hắn âm thầm nguyền rủa mong Tạ Thanh Phong bị phu tử đuổi học.
Cái thứ tiện loại này dựa vào đâu mà có tư cách học cùng một ban với hắn?
Rõ ràng căn cơ của hắn là tốt nhất! Hắn còn từng học chữ mấy tháng đấy!
Tiếng đọc sách sang sảng từ nhà Tạ Chính truyền ra ngoài, lọt vào tai những thôn dân đang làm ruộng bên ngoài, khiến ai nấy làm việc cũng có thêm sức lực!
Trương thị và Lâm Nương tự nhiên cũng giống vậy. Tuy ruộng nhà các nàng không ở gần nhà Tạ Chính, nhưng cảnh tượng buổi sáng Tạ Thanh Phong đeo chiếc rương sách nhỏ, xách theo cái làn đi học vẫn khiến hai người vui vẻ không thôi.
Những ngày tháng khô khan nhạt nhẽo này, cuối cùng cũng có hy vọng rồi.
Sắp đến giờ tan học, Trương thị cũng giống những người làm cha làm mẹ khác, đã sớm đứng chờ trước cửa nhà Tạ Chính.
Đây chính là ngày đầu tiên Cẩu Nhi nhà nàng tan học đó!
Thế nhưng hết học sinh này đến lượt học sinh khác đi ra, Tạ Thanh Phong vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Trương thị đang sốt ruột thì nghe thấy giọng nói non nớt của một đứa nhỏ khác ở bên cạnh, hắn nói với nãi nãi của mình.
“Nãi, lúc chúng ta mới đi học, có một đồng môn bị Tạ phu tử giữ lại. Phu tử nhìn qua hình như có chút không vui.”
“Thật sao? Vậy ta phải biểu hiện cho tốt mới được, chớ có chọc phu tử không vui.”
“Ta đương nhiên sẽ không làm chuyện không biết nhìn sắc mặt như vậy! Nãi, ta đọc cho ngươi nghe mấy câu hôm nay Tạ phu tử dạy chúng ta nhé.”
“Tốt tốt tốt!”
Trương thị nghe xong càng thêm sốt ruột. Mắt thấy đám trẻ con sắp đi hết, nàng mới chợt nghĩ, chẳng lẽ đứa nhỏ bị giữ lại trong lời đứa nhỏ vừa rồi chính là Cẩu Nhi nhà bà?!
Mới ngày đầu tiên đi học đã bị phu tử giữ lại phê bình, vậy sau này còn thế nào nữa?!
Mà bên kia, Tạ Thanh Phong cũng không ngờ hôm nay nãi nãi sẽ tới đón mình tan học.
Nàng ngược lại rất thản nhiên đi vào thư phòng của Tạ Chính, ngồi trên ghế ngoan ngoãn chờ ông tiến vào.
Nói là thư phòng của Tạ Chính, nhưng kỳ thật nơi này trông giống phòng ngủ của ông hơn.
Vừa bước vào, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy toàn bộ căn phòng. Một góc đặt một chiếc giường ván gỗ, đầu còn lại chính là “thư phòng”.
Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, thỏi mực đã dùng gần hết, lông bút cũng có chút xơ ra, nhưng những quyển sách đặt bên trên lại sạch sẽ vô cùng.
Giá sách tuy đơn sơ nhưng rất sạch sẽ, không có lấy một hạt bụi, vừa nhìn đã biết chủ nhân đặc biệt quý trọng chúng.
“Kẽo kẹt——”
Cửa thư phòng bị đẩy ra.
Tạ Thanh Phong lập tức từ trên ghế bước xuống, hướng Tạ Chính hành lễ học sinh.
Khác với lần trước chắp tay thi lễ chào hỏi, đây là lễ tiết đối với lão sư mà buổi sáng hôm nay Tạ Chính vừa mới dạy.
Tạ Chính gật đầu, kéo chiếc ghế dưới án thư ra, phất vạt áo rồi ngồi xuống.
Hôm nay ông mặc một thân áo dài màu trắng, vóc người không cao lớn, tay vuốt chòm râu lốm đốm vài sợi tóc bạc nơi cằm, ánh mắt nhìn Tạ Thanh Phong.
“Trước kia ngươi từng học qua 《Thiên Tự Văn》?”
Mã ID của bài viết này là: 38885
