Chương 30: Heo đại tràng 3
Một ngày dạy học trôi qua thật sự rất nhanh, tan học xong, mọi người đều gấp không chờ nổi mà thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.
Tạ Hổ đã sớm thu dọn xong rương đựng sách, thấy Tạ Thanh Phong vẫn còn đoan chính ngồi tại chỗ, liền hỏi:
“Cẩu Nhi, ngươi còn không đi sao?”
“Hôm nay phu tử bố trí nhiệm vụ ngâm nga, ta còn chưa học thuộc. Ta chờ lát nữa học xong rồi mới về nhà. Tạ Hổ ca, ngươi đi trước đi.”
Tạ Thanh Phong lắc đầu. Hắn phải chờ mọi người rời đi hết rồi mới có thể tới thư phòng Tạ Chính đọc sách!
“Được, vậy ngươi cố gắng mà học.” Tạ Hổ gật gật đầu.
Thật ra hắn cũng chưa học thuộc, nhưng phu tử cũng không có ý định kiểm tra bọn họ. Cẩu Nhi quả nhiên không hổ là người đã hạ quyết tâm muốn đi khoa cử, vậy mà có thể ngồi trước bàn sách lâu như vậy.
Hắn thì không có kiên nhẫn ấy. Học xong buổi sáng, hắn đã có chút mơ màng buồn ngủ, chờ lát nữa về nhà còn hẹn A Ngưu ở thôn bên cạnh đi đấu dế nữa.
Một bên, Tạ Tứ nghe được Tạ Thanh Phong nói mình còn chưa bối xong, liền cười lạnh một tiếng:
“Có người không có thiên phú thì đừng miễn cưỡng, bối có chút nội dung thôi mà cũng mất nhiều thời gian như vậy.”
(Giải: Nghĩa của từ “Bối” gần giống với ý “học thuộc lòng”.)
“Có liên quan gì đến ngươi sao?” Tạ Thanh Phong ngay cả một ánh mắt cũng lười bố thí cho hắn. “Quản tốt chính mình đi.”
Tạ Tứ còn muốn nói gì đó, Tạ Hổ đã đứng chắn trước mặt hắn, vén tay áo lên.
“Ngươi muốn đánh nhau?”
Với thể trạng của Tạ Tứ, hắn căn bản không chịu nổi một quyền của Tạ Hổ. Tạ Tứ lập tức cứng họng, chỉ ném lại một câu rồi xoay người rời đi:
“Ngươi mà dám đánh ta ở học đường, ngày mai ta sẽ nói cho phu tử, để phu tử khai trừ ngươi!”
Tạ Hổ phì một tiếng qua mũi, hoàn toàn không coi lời uy hiếp của hắn ra gì.
Sau khi Tạ Tứ và Tạ Hổ rời đi, trong phòng học đã không còn học sinh nào khác, Tạ Thanh Phong mới thu dọn xong rương đựng sách, đi về phía thư phòng Tạ Chính.
Sách trên giá của Tạ Chính được sắp xếp rất có trật tự, sách phong thổ, sách sử, thơ từ các loại đều được phân chia rõ ràng, bên trên còn có nhãn tương ứng. Tạ Thanh Phong muốn xem loại nào đều có thể tự mình lấy xuống.
Chỉ là trong mắt mọi người nàng chỉ là người mới vừa đọc sách, lúc này nếu lấy những loại sách bên trên kia xuống, thế nào cũng sẽ bị phu tử nghi ngờ. Cho nên Tạ Thanh Phong chỉ dám lấy quyển 《Thượng Thư》 lần trước Tạ Chính dùng để khảo hắn. Cầm quyển này, bị bắt gặp cũng có thể nói lần trước đã được phu tử dạy qua.
Tạ Thanh Phong vừa đọc sách vừa xem ghi chú của phu tử. Nàng âm thầm gật gù, thì ra… người đã từng chính thức tiếp nhận nền giáo dục khoa cử như Tạ Chính lại suy nghĩ như vậy.
Cách nhìn này hoàn toàn khác với những gì Tạ Thanh Phong vừa mới bắt đầu lĩnh hội. Lúc này nàng giống như kẻ khát nước gặp được dòng suối, say mê đọc tiếp. Thì ra vấn đề còn có thể nhìn theo cách này.
Đại khái đọc được một hai canh giờ, cảm thấy sắp đến giờ ăn cơm, Tạ Thanh Phong liền tự giác thu dọn đồ đạc, rời khỏi nhà Tạ phu tử.
Tuy rằng Tạ phu tử nói thư phòng có thể tùy ý để hắn ra vào, nhưng trước mắt hắn không thể tùy ý xem những thư tịch khác. Ít nhất phải học thêm vài bữa, triển lộ được tài năng thiên phú nhớ chữ của mình, rồi mới có thể từ từ đọc đến những cuốn sách khác.
Nàng vẫn luôn tự nhắc nhở mình, rằng bất kể làm người hay làm việc, đều phải biết chừng mực.
……..
“Hắn rời đi lúc nào?” Sau khi Tạ Chính tan học liền đi trả tiền, lúc trở về phát hiện Tạ Thanh Phong đã sớm rời đi.
Tạ Tử Thành vẫn luôn chú ý đến đứa nhỏ mà phụ thân gọi là “có thiên phú”, liền đáp:
“Bẩm phụ thân, hắn rời đi vào giờ Thân.”
“Hắn xem sách bao lâu?”
“Một canh giờ rưỡi.”
Tạ Chính hài lòng gật đầu.
Ba tuổi xem lão, câu này quả nhiên không phải nói suông. Một đứa trẻ dù có thiên phú đến đâu, nếu không chịu bỏ công sức, cuối cùng cũng chỉ giống như Phương Trọng Vĩnh, mờ nhạt giữa biển người mà thôi.
Bản tính của Tạ Thanh Phong, quả thật không tệ.
Năm đó, lúc Tạ Tử Thành ba tuổi, ngay cả Tam Tự Kinh cơ bản nhất cũng chưa biết đọc. Đúng là người so với người có thể tức chết người!
Tạ Thanh Phong hấp thu xong tri thức, tinh thần sảng khoái trở về nhà, lại phát hiện người trong nhà đều im lặng ngồi bên bàn ăn.
Trên bàn đặt một đĩa heo đại tràng thơm nức.
“Đây là… sao vậy?” Tạ Thanh Phong không chắc chắn hỏi. “Sao mọi người đều không vui?”
“Ai.”
Lâm Nương thở dài.
Ngay sau đó, Đại Nha và Nhị Nha cũng theo đó thở dài.
Các nàng vốn tưởng món kho heo đại tràng sẽ được mọi người tranh nhau mua, đặc biệt làm một nồi lớn mang lên trấn bán.
Kết quả căn bản chẳng có ai hỏi thăm, càng không có ai mua.
Đừng nói đến bán cùng giá với bánh bao thịt, đến cuối cùng, cho dù hạ xuống còn một văn tiền một cân cũng chẳng có ai mua.
Hôm nay ngay cả tiền vốn mua hương liệu và dầu cũng không thu lại được.
Cảm giác làm ăn thua lỗ thật sự khó chịu.
Mối làm ăn này hoàn toàn không thể tiếp tục, căn bản chẳng có ai chịu tin rằng heo đại tràng của các nàng đã không còn mùi tanh hôi.
Cho dù món heo đại tràng nhìn bề ngoài có ngon đến đâu, cũng chẳng có khách nào ghé qua.
“Không sao mà.” Tạ Thanh Phong gắp một đũa heo đại tràng bỏ vào miệng. “Vạn sự khởi đầu nan mà!”
“Nhưng cái này cũng khó quá rồi, Cẩu Nhi.” Trong đôi mắt vốn tràn đầy tự tin của Nhị Nha buổi sáng, lúc này chỉ còn lại mất mát.
Tạ Thanh Phong dùng giọng trẻ con nói:
“Chính là chúng ta đều chưa có kinh nghiệm bán đồ mà. Tỷ, lúc các tỷ lần đầu nhìn thấy heo đại tràng, chẳng phải cũng đều cho rằng ta đang làm loạn sao? Vậy những người hoàn toàn không quen biết chúng ta dựa vào đâu mà tin rằng heo đại tràng của chúng ta có thể ăn được?”
“Ai mà muốn bỏ tiền ra mua món thối như phân để ăn?!”
“Đúng là như vậy.” Trương thị gật đầu. “Cẩu Nhi nói không sai. Chúng ta phải nghĩ cách khiến người ta chịu mua đồ của chúng ta. Có lần đầu tiên, tự nhiên sẽ có lần thứ hai!”
“Nhưng chúng ta dùng cách gì đây?”
Người trong nhà lại rơi vào im lặng.
“Cẩu Nhi, ngươi có cách gì hay không?”
Tuy Tạ Thanh Phong tuổi còn nhỏ, nhưng từ sau khi hắn bắt đầu đi học, người trong nhà theo bản năng đều sẽ hỏi ý kiến của hắn.
“Ừm…” Tạ Thanh Phong suy nghĩ một lát. “Nãi nãi, các người trước tạm thời đừng nóng vội. Hai ngày nữa ta sẽ được nghỉ tắm gội, đến lúc đó ta sẽ cùng các người lên trấn xem thử. Mấy ngày này món kho heo đại tràng cứ tạm thời ngừng làm.”
Tạ Chính mở học quán, cứ năm ngày lại nghỉ tắm gội hai ngày. Không chỉ cho học sinh một khoảng thời gian nghỉ ngơi, mà cũng cho phu tử có thời gian nghỉ ngơi.
“Được.” Trương thị lập tức đồng ý.
Cẩu Nhi là người đọc sách, tuy rằng mới đọc được mấy ngày, nhưng chắc chắn vẫn có kiến thức hơn mấy phụ nhân các nàng đến chữ to cũng không biết được mấy cái.
Ăn cơm xong, Tạ Thanh Phong trở về phòng, tiêu hóa những kiến thức hôm nay đã xem được trong thư phòng Tạ Chính.
Đến lúc đọc những lời chú thích của Tạ Chính, hắn mới phát hiện mình đã xem nhẹ một chuyện vô cùng quan trọng, đó chính là luyện chữ!
Chữ của Tạ Chính viết thật sự tinh tế, có thể nói còn ngay ngắn hơn cả thể chữ in, hơn nữa từ trong từng nét bút còn có thể nhìn ra vài phần khí khái.
Nhưng chữ của Tạ Thanh Phong lại chẳng khác gì chó bò.
Trong hệ thống không gian tuy có bảng chữ mẫu của danh gia để hắn quan sát và học tập, nhưng hệ thống không gian không thể viết chữ. Muốn luyện chữ, nhất định phải luyện trong cuộc sống hiện thực.
Hắn thầm nghĩ, chuyện luyện chữ cũng phải đưa lên nhật trình rồi.
Những ngày nghiêm túc học tập trôi qua thật nhanh, ngày nghỉ tắm gội cũng lập tức đến.
Mà mấy ngày nay đối với Trương thị và những người khác lại vô cùng dài dằng dặc, cuối cùng cũng chờ được đến ngày Cẩu Nhi nghỉ tắm gội.
Các nàng đã sớm làm xong một mẻ lớn món kho heo đại tràng, chỉ chờ Tạ Thanh Phong lên đường.
“Nha? Cả nhà các ngươi đi trấn trên làm gì vậy? Thăm người thân sao?”
Trên xe bò, một thôn dân cùng làng tò mò hỏi.
Rất ít khi thấy cả gia đình người ta lại mang theo bao lớn bao nhỏ cùng nhau lên trấn, ruộng trong nhà không cần chăm sóc sao?
“Ừ, đúng vậy.”
Trương thị gật đầu, tùy tiện đáp qua loa vài câu.
Cẩu Nhi đã nói, việc muốn thành thì phải giữ kín, lời nói nhiều ắt sẽ hỏng việc.
Không thể nói cho người khác biết.
Hết chương 30
Mã ID của bài viết này là: 38889
