Chương 32: Đại tràng heo 5

Tạ Thanh Phong thật không nghĩ tới, bá tánh Thánh Nguyên Triều đối với đại tràng heo lại có thành kiến sâu đến vậy, miễn phí cũng không chịu ăn?

Cắn chặt răng, hôm nay nếu muốn đánh vang danh tiếng của đại tràng heo nhà mình, nhất định phải bỏ ra chút vốn.

Mọi người ở đây đều không nghĩ tới, giọng nói ngây thơ chất phác của Tạ Thanh Phong lại nói ra một câu khiến bọn họ không cách nào từ chối:

“Vậy thế này đi, các ngài ai có thể kéo được mười người tới miễn phí nếm thử đại tràng heo nhà ta, thì có thể tới chỗ ta đổi lấy hai văn tiền.”

Dùng tiền để mở đường chính là cách nhanh nhất để đại tràng heo nhà nàng nổi tiếng.

Nhị Nha nghe được Tạ Thanh Phong chơi lớn như vậy, trừng lớn hai mắt nhìn hắn, đáy mắt tràn đầy vẻ không tán đồng.

Không phải chứ, Cẩu Nhi đệ đệ làm vậy chẳng phải là lỗ vốn sao? Lời này mà nói ra thì đúng là một cái động không đáy, nếu kéo tới quá nhiều người thì phải làm sao?

Bất quá, sau khi Tạ Thanh Phong cho nàng một ánh mắt tạm thời đừng nóng nảy, đối với người đệ đệ đã cho nàng sinh mệnh lần thứ hai này, Nhị Nha vẫn lựa chọn nghe theo quyết định của Tạ Cẩu Nhi.

“Tiểu hài tử, ngươi nói thật sao? Không có gạt người chứ?”

Hai văn tiền nói nhiều thì không nhiều, nhưng bọn họ dọn một ngày hàng hóa cũng chỉ kiếm được chừng mười văn tiền mà thôi. Nếu chỉ cần kéo mười người tới ăn thử đại tràng heo là có thể kiếm được hai văn tiền, bọn họ đương nhiên là một vạn lần nguyện ý.

“Yên tâm đi thúc, sạp nhà ta ở ngay gần đây, chúng ta còn phải ở đây làm ăn nữa mà! Hơn nữa chúng ta ở ngay đây, các ngươi nhiều người như vậy, ta cũng đâu chạy thoát được!”

Tạ Thanh Phong để bọn họ tin tưởng mình, từ trong túi áo lấy ra hai xâu tiền đặt xuống đất.

“Đợi lát nữa các ngươi dẫn người tới chỗ tỷ tỷ ta nếm thử, ta sẽ ở bên cạnh đếm. Hễ đủ mười người, ta lập tức đưa tiền.”

Tạ Thanh Phong đã bày đủ thành ý ra trước mặt mọi người.

Vừa rồi người dọn hàng Tôn Đại Dũng là người đầu tiên bước tới nếm thử.

“Được! Tiểu tử ngươi có gan đấy! Chờ yêm đi gọi huynh đệ của yêm tới!”

Những người khác vẫn không nhúc nhích, mông cũng chẳng buồn rời khỏi chỗ ngồi.

Tạ Thanh Phong trông tuổi còn quá nhỏ, nếu bọn họ ăn xong rồi hắn khóc lóc ăn vạ không chịu trả tiền thì sao?

Cũng chỉ có Tôn Đại Dũng tính tình đơn thuần, thế mà lại tin tưởng một đứa trẻ.

Khả năng kêu gọi của Tôn Đại Dũng quả thực không tồi, chưa đầy mấy phút đã gọi được mười huynh đệ tới.

“Ca, ăn đại tràng heo này là có hai văn tiền sao?”

Mấy huynh đệ của hắn tuy rằng vẫn nghi ngờ chuyện này có thật hay không, nhưng cuối cùng vẫn đi theo Tôn Đại Dũng tới đây.

“Đúng vậy, đúng vậy, vị thúc này, các ngươi nếm thử đi.”

Tạ Thanh Phong bước đôi chân ngắn ngủn tới bên cạnh vị tráng hán vừa lên tiếng.

“Không phải ta khoác lác đâu, đại tràng heo nhà ta thật sự rất thơm, không có một chút mùi tanh hôi nào.”

“Được, vậy ta nếm thử xem.”

Vị tráng hán này trước kia từng theo người nhà chạy nạn đến đây, lúc khát nước đến mức ngay cả nước tiểu cũng từng uống, một chút đại tràng heo thì tính là gì.

Hắn vốn ôm tâm lý rằng dù khó ăn, lại còn có mùi tanh hôi thì cũng cứ nếm thử một miếng.

Ai ngờ vừa vào miệng, hắn lập tức bị hương vị độc đáo này chinh phục.

Vừa có độ dai, vừa nhai rất ngon. Bên trong tươi non mọng nước, bên ngoài phảng phất chút hương cay của ớt. Mùi thơm nồng đậm của đại tràng heo hòa quyện cùng hương liệu, nháy mắt lan tỏa trong khoang miệng.

Một chút mùi tanh hôi đặc trưng của đại tràng heo cũng không có.

“Ngon!”

Tráng hán liên tiếp ăn hai miếng, đến khi còn định ăn miếng thứ ba thì lại bị Tạ Thanh Phong ngăn cản.

“Thúc thúc, ta chỉ cho các vị nếm thử thôi. Nếu ngài ăn hết, những người phía sau sẽ không có phần để nếm nữa, mong ngài thứ lỗi.”

Tạ Thanh Phong nói năng không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Mọi người đều là người ra ngoài kiếm ăn, hành động vừa rồi của mình quả thật có hơi chiếm tiện nghi, cho nên tráng hán cũng không cảm thấy bị Tạ Thanh Phong làm phật ý.

“Tiểu hài tử, đại tràng heo nhà ngươi quả thật hương vị không tồi. Nhà ngươi bán ở đâu? Giá bao nhiêu? Ta đi mua một ít về cho cha mẹ ta nếm thử.”

Trên mặt Tạ Thanh Phong lập tức tràn đầy vui mừng, vội vàng giới thiệu:

“Sạp nhà ta ở ngay chỗ rẽ tại lối vào bến tàu, trên sạp có vẽ hình heo, một văn tiền một bao.”

Mọi người thấy phản ứng của tráng hán không giống như đang giả vờ, trong lòng lập tức có chút nghi hoặc.

Thật sự ngon đến vậy sao? Không phải là người được thuê tới đấy chứ?

Đợi đến khi toàn bộ những người được Tôn Đại Dũng gọi tới đều nếm thử đại tràng heo xong, Tạ Thanh Phong quả nhiên đưa cho Tôn Đại Dũng hai văn tiền.

Lúc này, đám lao công đứng bên cạnh quan sát đã không ngồi yên được nữa.

Gọi mười người bạn bè huynh đệ tới ăn đại tràng heo là có thể kiếm được hai văn tiền, chuyện tốt như vậy thật sự xảy ra rồi!

Tạ Thanh Phong nhìn cái sọt sau lưng Nhị Nha, thấy chỉ còn lại chín bao đại tràng heo, lập tức gân cổ lên hô:

“Nhà ta chỉ còn chín bao thôi! Đại gia mau gọi người tới đi nào! Mỗi người chỉ có một lần cơ hội thôi, phỏng chừng nếm thêm chín mươi người nữa là hoạt động hôm nay kết thúc rồi!”

Mọi người nghe Tạ Thanh Phong nói hoạt động này lại còn có giới hạn thời gian, càng thêm sốt ruột, vội vàng chạy đi tìm người tới lĩnh hai văn tiền.

Mà những tráng hán đã nếm thử đại tràng heo ở chỗ Tạ Thanh Phong, không một ai là không bị cái hương vị kỳ quái nhưng càng ăn càng nghiện này chinh phục.

Nhị Nha đắn đo cho phân lượng ăn thử rất chuẩn, vừa đủ để người ta có thể nếm được hương vị, nhưng lại vừa vặn gợi lên cơn thèm trong bụng. Mười người nếm thử thì có đến tám, chín người sẽ đi tới sạp của Trương thị mua một phần để đỡ thèm.

Trương thị cùng Lâm Nương và mọi người không biết Tạ Thanh Phong cùng Nhị Nha ở bên kia đang làm gì. Sau khi Tạ Thanh Phong rời đi, các nàng còn có chút lo lắng lần này liệu có phải lại lỗ vốn mà về hay không. Nào ngờ sạp hàng chẳng những không vắng vẻ, ngược lại còn thần kỳ xuất hiện người xếp hàng!

Mọi người đều hỏi trước một câu:

“Nhà các ngươi có phải bán nhã vận tràng phong không?”

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Trương thị và Lâm Nương, mọi người đều sảng khoái trả tiền, thậm chí có người còn liên tiếp mua hai, ba phần!

Điều này khiến Trương thị cười đến không khép miệng được, cả đời này nàng cũng chưa từng nhận được nhiều tiền như vậy!!

Bởi vì trước sạp có không ít người xếp hàng, nên còn thu hút rất nhiều thương nhân từ trên thuyền xuống. Vương Nhất Thăng chính là một trong số đó. Hắn là người lão luyện, lại kén ăn vô cùng, thấy sạp hàng này có nhiều người xếp hàng như vậy, chắc chắn là đồ ăn ngon, thế là cũng ngốc nghếch đi theo xếp hàng.

Kết quả đến lượt mình, cúi đầu nhìn xuống, hắn mới phát hiện thứ bán ở đây lại là đại tràng heo kho!

Chi phí chìm đã bỏ ra quá lớn, Vương Nhất Thăng nhìn hàng người dài phía sau, cuối cùng vẫn quyết định mua một phần.

Đến khi cầm vào tay, màu sắc và mùi hương đều không tệ. Vương Nhất Thăng ăn thử một miếng, càng ăn càng thấy không thể tin được!

Đại tràng heo này một chút mùi tanh cũng không có, cảm giác hơi dai, đàn hồi nơi đầu lưỡi khiến hắn ăn rồi lại không nỡ dừng.

Đến khi quay đầu nhìn lại, hắn mới phát hiện mình vừa đi vừa ăn đã đi được một đoạn khá xa. Hắn còn có chuyện quan trọng trong người, đành yên lặng ghi nhớ vị trí của sạp hàng này.

Lần sau tới đây, nhất định phải ăn cho đã!

Hoạt động ăn miễn phí kéo người tới nhận tiền bên phía Tạ Thanh Phong nhanh chóng được truyền ra ngoài. Khoảng một canh giờ sau, mười phần đại tràng heo trong tay Nhị Nha đã được chia sạch, hai xâu tiền của Tạ Thanh Phong cũng tiêu hết sạch luôn.

Số tiền này tiêu thật đáng giá!

Ít nhất cũng có một, hai trăm người biết đại tràng heo nhà hắn có thể ăn, hơn nữa còn ăn rất ngon!

Bên phía Trương thị, đại tràng heo cũng bán rất nhanh. Hai thùng đại tràng heo mang tới đều đã bán sạch.

Thậm chí còn có một số khách hàng không kịp xếp hàng, đành dặn các nàng ngày mai phải tới sớm hơn một chút, bọn họ nhất định sẽ tới mua.

Trên đường trở về nhà, mọi người đều cười đến mức thấy răng không thấy mắt.

Vừa về đến nhà, Trương thị cẩn thận cài then khóa chặt cửa lớn, sau đó đem toàn bộ số tiền kiếm được hôm nay đặt lên bàn.

Những đồng tiền nặng trĩu va vào nhau, phát ra tiếng đinh linh leng keng.

…………..

Mã ID của bài viết này là: 38897

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!