Chương 31: Đại tràng heo 4

Xe bò của Tạ Tín vẫn như thường lệ, dừng ở đầu trấn.

“Cẩu Nhi, chúng ta đi thôi!” Trương thị đám người xách theo những bao đồ được bọc kín mít, bên trong đều là món đại tràng heo kho.

“Nãi, chúng ta không đi chợ bán thức ăn, đi bến tàu!” Bàn tay nhỏ của Tạ Thanh Phong chỉ về hướng bến tàu.

Lâm Nương không hiểu:

“Cẩu Nhi, chúng ta đi bến tàu làm gì? Bến tàu toàn là nam nhân làm việc, người ta làm xong việc vừa mệt vừa đói, chút đại tràng heo này của chúng ta còn chưa đủ cho người ta một miếng đâu! Ở bên đó, phải bán những món ăn được nhiều, bảo đảm no bụng mới dễ bán.”

Trên mặt Tạ Thanh Phong nở một nụ cười giảo hoạt, trong mắt lấp lánh ánh sáng linh động.

“Muốn chính là vừa mệt vừa đói!”

Lâm Nương còn định nói gì đó, nhưng đã bị Nhị Nha cắt ngang:

“Thẩm, mấy ngày nay Cẩu Nhi đọc sách rất nghiêm túc. Trong sách đều là trí tuệ của tiền nhân, đó đều là kinh nghiệm người ta từng trải qua, chúng ta cứ nghe Cẩu Nhi đi.”

“Cũng phải.”

Lâm Nương nghĩ lại, cảm thấy Nhị Nha nói cũng có lý. Lần trước các nàng tự mình lên trấn bán món đại tràng heo kho, kết quả chẳng bán được gì, còn lỗ vốn muốn chết.

Vẫn là nghe lời người đọc sách Cẩu Nhi này đi.

Tạ Thanh Phong không nghĩ tới thân phận người đọc sách lại dễ dùng như vậy, người nhà vậy mà tôn sùng hắn đến thế.

Vừa rồi trên xe bò, hắn còn nghĩ sẵn cả bụng lý do để thuyết phục người nhà.

Ai ngờ căn bản chẳng dùng đến!

Bến tàu lát đá, trải qua vô số lần giẫm đạp cùng sức nặng của hàng hóa nghiền ép, đã trở nên gập ghềnh, ổ gà ổ voi khắp nơi. Hàng hóa chất chồng như núi đang chờ đám lao công khuân vác.

Tạ Thanh Phong và mọi người đến khá sớm, đám lao công vừa mới bắt đầu khởi công.

Chỉ là những người bán đồ ăn sáng bên cạnh bến tàu cũng đã thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà. Đại Nha thấy vậy có chút nhụt chí:

“Cẩu Nhi, có phải chúng ta tới muộn rồi không? Muốn bán đồ thì phải đến sớm mới đúng. Lúc này lao công đều bắt đầu làm việc cả rồi.”

“Không sao đâu, tỷ.” Tạ Thanh Phong trấn an. “Chúng ta cứ dựng sạp trước đã.”

“Đã đến rồi thì đừng nói những lời ủ rũ. Làm việc, làm việc!”

Trương thị hiểu rất rõ tầm quan trọng của sĩ khí.

Mấy người tay chân lanh lẹ, rất nhanh đã dựng xong sạp.

Nói là sạp, nhưng thật ra cũng chỉ có một chiếc bàn gấp mới tìm thợ mộc làm mấy hôm trước, vừa vặn có thể dùng làm quầy hàng.

Sau đó, Tạ Thanh Phong lấy từ trong rương đựng sách ra hai tờ giấy, dùng hồ nếp dán lên một cây gỗ.

Một tờ bên trên viết:

Nhã vận tràng phong, 1 văn 1 phần.

Một tờ khác là hình đại tràng heo phiên bản đáng yêu do chính Tạ Thanh Phong vẽ.

“Đây là chữ gì vậy?”

Trương thị chỉ nhận ra “1 văn 1 phần”, còn những chữ khác thì chẳng nhận ra chữ nào. Lâm Nương, Đại Nha và Nhị Nha cũng đồng loạt nhìn Tạ Thanh Phong với ánh mắt nghi hoặc.

“Nãi, cái này gọi là Nhã vận tràng phong!”

Tạ Thanh Phong chỉ vào bốn chữ, đọc từng chữ một.

“Ồ ồ! Vịt vân tràng phong.”

Trương thị đám người không biết chữ, cũng chẳng biết đọc thế nào, chỉ có thể bắt chước Tạ Thanh Phong mà đọc theo.

“Không tệ, không tệ! Cẩu Nhi đặt tên thật dễ nghe! Không hổ là người đọc sách!”

“Cẩu Nhi, đổi một cái tên thì người ta sẽ mua sao?”

“Ta cũng không biết, cứ thử xem.” Tạ Thanh Phong cũng không dám bảo đảm. Nhưng người qua lại ở bến tàu đâu chỉ có lao công, còn có rất nhiều thương nhân và người đọc sách.

Nếu trực tiếp gọi là món đại tràng heo kho, hắn dám chắc những người kia còn chẳng muốn đến gần sạp nhà mình.

“Nãi, nương, còn có Đại Nha tỷ, các người cứ đứng đây trông sạp.”

Tạ Thanh Phong đưa một phần đại tràng heo đã được gói trong giấy dầu cho Nhị Nha cầm.

“Đại Nha tỷ, Nhị Nha tỷ, đi theo ta. Chúng ta đi đẩy mạnh tiêu thụ!”

Buổi sáng lúc ra ngoài, Tạ Thanh Phong đã bảo Đại Nha và Nhị Nha cải trang thành nam hài, búi hết tóc vào trong mũ.

Nơi này nam nhân đông hơn, các nàng ra ngoài buôn bán vẫn nên ăn mặc giống nam nhân thì an toàn hơn một chút. Bằng không có bị thiệt cũng chẳng biết tìm ai mà nói lý.

“Cẩu Nhi, cái gì gọi là đẩy mạnh tiêu thụ vậy?”

Từ khi Cẩu Nhi đi học, hắn cứ thường xuyên nói ra vài từ mà các nàng nghe không hiểu.

“Đẩy mạnh tiêu thụ chính là đem món đại tràng heo kho của chúng ta bán đi.”

Tạ Thanh Phong giơ phần đại tràng heo trong tay lên.

“Được! Vậy chúng ta đi đẩy mạnh tiêu thụ!”

Thì ra là ý này. Nhị Nha cũng học theo Tạ Thanh Phong, giơ cao phần giấy dầu trong tay, hứng thú bừng bừng đi theo phía sau hắn.

Lao công ở bến tàu cũng không phải làm việc cả ngày không ngừng nghỉ. Bởi vì khuân vác hàng hóa rất nặng, cực kỳ tốn sức, cho nên bình thường họ làm khoảng một canh giờ sẽ đến bên những tảng đá nghỉ ngơi một lát, uống chút nước gì đó.

Tạ Thanh Phong dẫn theo Nhị Nha đi thẳng đến chỗ những tảng đá mà bọn họ thường nghỉ ngơi.

Lục tục có lao công trở về nghỉ ngơi. Thấy vậy, Tạ Thanh Phong lập tức tiến lên.

“Nhà ai có tiểu hài tử vậy? Tránh ra, tránh ra, đừng chắn đường.”

Một lao công nhìn đứa trẻ còn chưa cao đến eo mình, da thịt non mềm, lo rằng lát nữa không để ý sẽ giẫm phải hắn.

“Ai! Thúc, ta tránh ngay đây.”

Tạ Thanh Phong ngoan ngoãn lui sang một bên. Đợi bọn họ ngồi xuống, hắn mới bắt đầu rao hàng.

“Các vị thúc thúc, nhà ta vừa mới đến đây buôn bán, muốn xin các vị một chút may mắn. Các vị nếm thử đồ nhà ta làm, xem có chỗ nào cần sửa đổi không.”

Trên gương mặt phấn điêu ngọc trác của Tạ Thanh Phong tràn đầy nụ cười xán lạn, lời nói lại vô cùng dễ nghe.

Những nam nhân làm việc ở bến tàu phần lớn đều ở độ tuổi tương đương với phụ thân Tạ Thanh Phong, vừa đúng lúc đang rất thích trẻ nhỏ. Tạ Thanh Phong khoẻ mạnh kháu khỉnh, nói những lời này khiến sự nóng nảy vì làm việc cả buổi sáng trong lòng bọn họ cũng bị vẻ ngây thơ đầy trẻ con ấy xua tan.

“Nha, nhà ai có tiểu hài nhi hiểu chuyện thế này?”

Một lao công thân hình cao lớn, chắc nịch, đang khuân hàng, vui vẻ cười nói.

“Đúng vậy. Oa nhi này nhìn qua còn chưa đến sáu tuổi phải không? Nhỏ như vậy đã ra ngoài giúp người nhà làm việc rồi?”

Một nam nhân đứng đối diện Tạ Thanh Phong, cánh tay thô to, cơ bắp cuồn cuộn, cũng cảm thán.

Thấy mình đã thu hút được sự chú ý của mọi người, Tạ Thanh Phong lập tức giơ bàn tay nhỏ lên, lấy phần đại tràng heo trong giấy dầu ra cho mọi người xem.

“Sạp nhà ta ở ngay lối vào bến tàu. Đây là Nhã vận tràng phong do nhà ta tự làm. Các vị thúc thúc bá bá nếm thử xem ——”

Người lao công vừa mở miệng lúc nãy vốn định mua một phần để ủng hộ Tạ Thanh Phong.

“Tiểu hài tử! Đưa đây, ta mua một phần nếm thử!”

Nhưng vừa đến gần nhìn rõ thứ trong giấy dầu, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, vội vàng bịt mũi.

“Tiểu hài tử, ngươi chẳng lẽ đang nói đùa với bọn ta đấy chứ?! Cái gì mà Nhã vận tràng phong? Đây chẳng phải là đại tràng heo sao?”

Mấy lao công đang ngồi nghỉ bên cạnh lập tức cười ồ lên.

“Sao? Đại tràng heo không ăn được à? Trước kia chẳng phải ngươi nói thứ gì cũng ăn được sao? Chút phân nhỏ này chắc chắn không làm khó được ngươi!”

Người lao công kia đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của Tạ Thanh Phong, sắc mặt lúc xanh lúc tím.

Ăn thì nhất định sẽ bị đám bạn làm cùng cười chết, nhưng nếu không ăn, lời mình vừa nói chẳng phải sẽ thành nuốt lời sao?

“Thúc thúc, ngài thử xem sao. Thật sự ăn ngon lắm! Ta không lấy tiền của ngài đâu, sạp nhà ta mới mở, đang làm hoạt động.”

Tạ Thanh Phong lại đưa phần đại tràng heo trong tay đến gần người lao công hơn một chút.

“Không, không, không! Việc buôn bán nhà các ngươi chắc chắn không làm nổi đâu! Ai lại đi ăn phân chứ?”

Ai mà không biết đại tràng heo?

Ăn đại tràng heo chẳng phải cũng giống như chủ động ăn phân hay sao?

…………..

Mã ID của bài viết này là: 38896

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!