Chương 47: Lý Dũng

“Không phải, Thanh Phong, ta mua đồ xong cũng đã trở lại rồi, sao ngươi còn ngồi xổm ở đây rình coi?” Tạ Hổ thật sự nhìn không nổi hảo huynh đệ Tạ Thanh Phong cứ lén lén lút lút trốn ở góc nhìn “tỷ phu tương lai” của hắn.

“Đi lên chào hỏi đi, đường đường chính chính.”

Tạ Thanh Phong thấy bộ dạng vô tư vô lo của Tạ Hổ, lập tức sợ hắn thu hút sự chú ý của người đối diện. Nàng vội vàng kéo hắn vào góc tường, trên mặt hiện lên một tia tức giận.

“Suỵt! Muốn chết à! Đã nói là lén lút tới xem rồi.”

Tạ Hổ bị Tạ Thanh Phong trừng cho rụt cả cổ, lúc này nói chuyện cũng không dám lớn tiếng:

“Nhưng Thanh Phong, ngươi cứ trốn ở đây nhìn lén cũng đâu thể nhìn ra được cái gì? Chẳng lẽ chỉ nhìn một lúc là có thể nhìn ra nhân phẩm của một người?”

“Cũng có thể nhìn ra được bảy tám phần.” Tạ Thanh Phong trong lòng đã có tính toán.

Vừa rồi nàng cho một tên ăn mày hai mươi văn tiền, bảo hắn đi đến nhà “tỷ phu tương lai” xin ăn, xem thử phản ứng của hắn.

Người nam nhân này tên là Lý Dũng. Tuy diện mạo chỉ có thể xem là bình thường, nhưng tâm địa lại khá thiện lương. Đối mặt với tên ăn mày có phần hôi hám bước vào cửa, hắn không hề nổi giận, chỉ lặng lẽ cho hắn mấy đồng tiền.

Tạ Thanh Phong đứng ở đây quan sát gần một canh giờ.

Khách nhân bước vào tiệm may của Lý Dũng, bất kể là người giàu có hay bần cùng, là phú hộ hay nông dân, hắn đều đối xử bình đẳng, không hề có ý khinh thường ai.

Phẩm tính xem như không tệ.

Người có phẩm tính không tệ thường sẽ có điểm mấu chốt của riêng mình, sau này đại tỷ gả cho hắn, cuộc sống hẳn cũng sẽ không quá kém.

Xứng với đại tỷ nhà mình…

Cũng coi như được.

Ngay lúc Tạ Thanh Phong chuẩn bị xoay người về nhà, phía sau đột nhiên truyền tới một trận chửi bới.

Chỉ thấy một phụ nhân mặc gấm vóc, làn váy thêu hoa mẫu đơn, một tay túm lấy cổ áo tên ăn mày vừa rồi, tay còn lại dùng khăn lụa che nhẹ miệng mũi, giọng nói chói tai, mắng chửi vô cùng khó nghe:

“Hắc! Ngươi cái tên ăn mày không biết tốt xấu này, vậy mà dám ăn xin đến nhà ta?!”

“Hôm nay là nhi tử ta thiện tâm, thưởng cho ngươi mấy đồng tiền. Lão nương ta cũng không phải người dễ lừa gạt! Trợn to mắt chó của ngươi mà nhớ cho kỹ, sau này đừng có bén mảng đến cửa tiệm này nữa!”

“Cũng không nhìn xem mình là thân phận gì! Dám bước vào cửa hàng nhà ta, thật khiến ta thấy xúi quẩy!”

Lý Dũng đang ở trong tiệm may nghe thấy giọng của mẫu thân, lập tức đi ra.

“Nương, người làm gì vậy? Bên ngoài nắng như vậy, chúng ta mau vào trong tránh nắng đi.”

Phụ nhân chanh chua lúc này mới buông cổ áo tên ăn mày ra, hơi nâng cằm lên, phủi phủi bụi trên tay, rồi nói với nhi tử đầy vẻ tận tình khuyên bảo:

“Nhi a, ngươi chính là quá mềm lòng. Mấy tên ăn mày này vừa nhìn đã thấy bẩn thỉu, nếu làm bẩn vải vóc nhà ta thì hắn có đền nổi không? Ngươi còn để hắn bước vào tiệm làm gì?”

“Sau này thấy một tên thì đuổi một tên, nghe rõ chưa?”

Lý Dũng đối mặt với lời trách móc của mẫu thân cũng chỉ có thể liên tục gật đầu, đáp rằng sau này sẽ không để ăn mày bước vào nữa.

Tạ Hổ đứng bên cạnh nhìn mà tức đến mức mặt đỏ bừng. Thiếu niên khí phách nổi lên, hắn hận không thể xông lên đánh cho phụ nhân kia một trận.

Nhưng lại bị Tạ Thanh Phong ngăn cản.

“Thanh Phong, chuyện này mà ngươi cũng nhịn được sao?”

“Nhịn không được.” Tạ Thanh Phong mặt không biểu cảm đáp.

“Vậy ngươi cản ta làm gì?” Tạ Hổ khó hiểu.

“Đánh người là phạm pháp. Cha của con dâu cả nhà bà ta là nha sai huyện nha, chúng ta không trêu vào nổi.”

Nha sai huyện nha tuy không phải đại quan gì, nhưng trong tay bọn họ có quyền bắt người, là những người chấp pháp ở tầng thấp nhất.

Diêm Vương tuy dễ gặp, tiểu quỷ mới khó dây dưa.

Nha dịch chính là loại “tiểu quỷ” thấp nhất mà bọn họ ở giai đoạn này có thể tiếp xúc. Rất nhiều người đều không muốn vô duyên vô cớ kết oán với bọn họ.

Nói cách khác, đến ngày Tết thì phải đưa “tiền Tết”, làm việc phải đưa “lệ phí”, cho dù chẳng làm gì, chỉ ở yên trong nhà cũng có thể bị đòi “tiền bảo hộ”.

Chỉ cần ngươi không chịu đưa tiền, trong nhà lại không có thế lực chống lưng, bọn họ tùy tiện tìm một cái lý do là có thể bắt ngươi vào nha môn, nhốt mười ngày nửa tháng rồi mới thả ra.

Đến lúc đó ngươi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trận.

Ở trong lao ngục cũng chẳng phải nơi có thể đối xử như bên ngoài. Đó là chỗ người ta muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng.

Tạ Hổ thở dài.

Tạ Thanh Phong nhanh chóng đuổi theo tên ăn mày kia. Nàng thầm nói một câu xin lỗi trong lòng, sau đó lại nhét vào tay hắn một xâu tiền.

Tên ăn mày ban đầu còn có chút luống cuống, nhưng khi thấy Tạ Thanh Phong thật sự cho hắn nhiều tiền như vậy, trên mặt lập tức hiện rõ vẻ vui mừng.

Hắn vui đến phát điên, vội nhanh chóng đem tiền giấu kỹ vào trong túi của mình, lão khất cái cảm thấy hôm nay thật đúng là may mắn!

Có tên ngốc kia không chỉ cho hắn hai mươi văn tiền, còn bảo hắn đi đến cửa tiệm kia xin thử xem, vậy mà sau đó còn cho hắn cả một xâu tiền!

Thật là quá may mắn!

Nếu sau này ngày nào cũng may mắn như vậy thì tốt biết bao.

Lão khất cái vuốt mái tóc rối bù như đống rơm khô, hoàn toàn không để bụng chuyện vừa rồi bị phụ nhân kia châm chọc.

Tạ Thanh Phong về đến nhà, đem chuyện hôm nay một năm một mười kể lại cho Trương thị và những người khác nghe. Mẫu thân Lý Dũng kia rõ ràng không phải người dễ đối phó.

Lâm Nương lại không quá để tâm. “Có gì đâu, chẳng qua nương của hắn hơi khắc nghiệt một chút thôi. Chỉ cần bản tính của nam hài kia ngay thẳng là được.”

Trương thị lại có ý kiến hoàn toàn trái ngược với Lâm Nương.

“Không được. Nếu bà mẫu không dễ ở chung, Đại Nha gả qua đó nhất định sẽ chịu ủy khuất.”

“Lâm Nương, ngươi cho rằng bà mẫu trên đời này ai cũng dễ ở chung như ta sao?”

Trương thị bắt đầu hồi tưởng chuyện cũ.

“Ngươi cho rằng nãi nãi ngươi năm đó là người dễ đối phó chắc? Năm ấy ta vừa gả tới, phải quỳ ngoài cửa ba bốn canh giờ mới được phép vào nhà. Lão thái bà kia còn nói là muốn mài giũa tính tình, lập quy củ cho ta.”

“Ta khi ấy chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cứ thế chống trọi đến lúc lão thái bà kia chết. Nếu không phải bà ta suốt ngày châm ngòi ly gián, một nhà chúng ta năm đó sao lại đến mức cả đời không qua lại với nhà Tạ Hiếu?”

Lâm Nương cùng Đại Nha, Nhị Nha trước giờ chưa từng nghe Trương thị kể chuyện quá khứ.

Thì ra có một bà mẫu không tốt, người làm con dâu sẽ phải chịu nhiều ủy khuất như vậy.

“Cho nên ta không đồng ý để Đại Nha gả qua đó. Bất quá chuyện này vẫn phải xem ý của Đại Nha. Nếu ngươi thật sự nhìn trúng Lý Dũng, vậy thì cứ gả đi!”

Trương thị cảm thấy chuyện này cuối cùng vẫn phải do Đại Nha tự mình quyết định.

Đại Nha không ngừng xoắn chiếc khăn tay trong tay, im lặng hồi lâu không nói.

Thật ra nàng và Lý lang đã quen biết từ rất lâu. Mỗi lần nàng mang thêu phẩm đi giao đều phải đi ngang qua cửa tiệm của hắn, cứ qua lại nhiều lần như vậy, hai người cũng dần dần quen thuộc.

Lần trước Lý lang đến tương xem, hắn cũng đã nói chuyện với nàng.

Tạ Thanh Phong nhìn bộ dáng e thẹn, ngượng ngùng của đại tỷ, liền biết nàng chắc chắn đã quyết định gả đi.

Nàng kiên định mở miệng:

“Đại Nha tỷ, nếu tỷ muốn gả thì đệ đệ không phản đối. Nhưng nơi này vĩnh viễn là nhà của tỷ. Nếu sau này tỷ chịu bất cứ ủy khuất nào, nhất định phải nói với Cẩu Nhi trước tiên. Cẩu Nhi sẽ thay tỷ ra mặt.”

Đại Nha là người thân của nàng, nhưng Tạ Thanh Phong cũng không thể can thiệp quá nhiều. Những gì nàng có thể làm, nàng đều đã làm rồi.

Tuy nàng thực sự không quá tán thành việc Đại Nha tỷ gả qua đó, nhưng chuyện lựa chọn hôn nhân này cuối cùng vẫn phải để chính Đại Nha quyết định.

Bất kể là nãi hay nương, cũng không thể thay nàng quyết định cả đời.

Hơn nữa, cuộc sống sau này rốt cuộc là khổ hay ngọt, ai có thể nói trước được?

Nhị Nha nghe Cẩu Nhi nói đến mức này mà sốt ruột thay tỷ tỷ mình. Cẩu Nhi cùng nãi đã nhắc nhở đến mức này rồi, chi bằng dứt khoát từ hôn luôn đi!

Nhưng điều khiến Nhị Nha kinh ngạc đến rớt cả mắt chính là…

Tỷ tỷ ruột của nàng vậy mà thật sự muốn gả!

“Nãi, thẩm, còn có Cẩu Nhi và Nhị Nha, tâm ý mọi người lo lắng ta gả qua đó sẽ chịu ủy khuất, ta đều hiểu. Bất quá Cẩu Nhi cũng chỉ ở bên ngoài quan sát một lúc, không thể đại biểu cho toàn bộ phẩm tính của mẫu thân Lý lang. Nói không chừng bà ấy chỉ là bênh vực người nhà mà thôi?”

Đại Nha hơi cúi đầu, hai tay vẫn nắm chặt chiếc khăn.

“Hơn nữa, ta tin tưởng Lý lang sẽ không để ta chịu ủy khuất. Cùng lắm thì sau này chúng ta không ở chung với bà bà là được.”

……

Mã ID của bài viết này là: 38930

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!