Chương 49: Không đồng ý
Nào có nhà ai hạ định mà lại có bộ dáng như thế này?
Không có nhà nào làm như vậy cả. Cho dù phụ thân không tới, ít nhất mẫu thân cũng phải tới đây chứ? Đằng này lại để ca ca, tẩu tẩu thay mặt tới, tính là chuyện gì?
Quá không có lễ nghĩa!
Lý Dũng đại ca tự biết chuyện này là nhà mình đuối lý, liền khom lưng bồi tội với Trương thị.
“Chuyện này xác thực là Lý gia chúng ta làm chưa đúng, cho nên nhà ta quyết định tăng gấp đôi lễ hỏi cho Tạ Đại Nha.”
Nói xong, hắn đưa mắt ra hiệu với mấy gã sai vặt đi theo phía sau.
Mấy gã sai vặt được thuê tới lập tức mở những chiếc rương được gánh theo suốt dọc đường.
Lý Dũng đại ca cầm lễ thư, bắt đầu xướng lễ:
“Năm lượng màu lụa ——”
“Chim nhạn một đôi!”
“Một đôi vòng vàng chạm hoa văn!”
“Hai tấm da hươu!”
“……”
Lý Dũng đại ca xướng chừng một phút mới đọc hết danh sách lễ vật.
Phần lễ hỏi này ở trong làng trên xóm dưới đã có thể xem là vô cùng phong phú. Ngay cả con trai của vị đồng sinh lão gia trên trấn cưới vợ cũng chưa chắc đưa ra được nhiều lễ như vậy.
Lại có trang sức, lại có da thú, đám thôn phụ đứng bên cạnh nghe xong, lập trường cũng dần dần nghiêng về phía Lý gia.
Cho nhiều lễ hỏi như vậy, chứng tỏ thái độ nhà trai quả thật không tệ.
Nhìn Trương thị đám người còn đang do dự, bọn họ hận không thể tự mình thay các nàng đáp ứng, đem cái kim quy tế này cưới về nhà mình.
Trong suy nghĩ của các nàng, nữ nhi gả ra ngoài chẳng khác nào bát nước đã hắt đi, có thể vớt được chút gì về nhà thì cứ vớt được chút ấy.
Tạ Thanh Phong thì lại trầm mặt, rồi nàng phất tay áo hừ lạnh một tiếng.
“Lý Dũng, chẳng lẽ ngươi cho rằng Tạ gia ta không có người hay sao?”
Nàng quay đầu nhìn Nhị Nha.
“Nhị tỷ, đọc cho hắn nghe danh sách của hồi môn của đại tỷ.”
Hạ thiếp canh mà cha mẹ nhà trai lại không có mặt, đây là đạo lý gì? Cho dù lễ hỏi tăng gấp đôi thì có thể bù đắp được sao?
Đây là coi Tạ gia nàng là người thế nào?
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ thành chỉ cần dựa vào tiền là có thể cưới được nữ nhi Tạ gia? Đây là coi nữ nhi nhà họ Tạ là nữ tử chốn thanh lâu sao? Chỉ cần dùng bạc là có thể tùy tiện mang đi?
Mấy thôn phụ đứng bên ngoài miệng thì không ngừng nói Tạ gia nên đáp ứng, nhưng nếu Tạ gia thật sự đáp ứng, từ nay về sau không biết họ ở sau lưng sẽ nói xấu Tạ gia thành thế nào.
“Được!!”
Nhị Nha cũng đã sớm không nhịn được nữa, nàng lập tức cao giọng xướng danh sách của hồi môn của tỷ tỷ nhà mình.
“Ngọc như ý một thanh ——”
“Áo bông da dê chạm hoa văn hai kiện!”
“Vòng vàng bốn cái!”
“……”
Nhị Nha đọc đến mức những người xung quanh nghe mà dần dần chết lặng, kinh ngạc đến mức cằm cũng sắp rơi xuống đất.
Trương thị này đúng là bỏ vốn gốc rồi!
Của hồi môn của Đại Nha, ít nhất cũng phải hơn hai trăm lượng bạc!
Mà toàn bộ lễ hỏi Lý Dũng đưa tới cộng lại còn chưa đến một trăm lượng.
Của hồi môn của Đại Nha vậy mà nhiều hơn lễ hỏi nhà trai gấp hai lần!
Mặc dù mọi người đều biết Tạ gia từng bán phương thuốc được một ngàn lượng bạc, nhưng không ai nghĩ Trương thị sẽ chịu bỏ ra nhiều bạc như vậy để làm của hồi môn cho Đại Nha.
Dù sao trong nhà còn có nam oa là Tạ Thanh Phong.
Ai ngờ nàng lại thật sự chịu bỏ ra nhiều tiền đến thế?!
Người khiếp sợ nhất kỳ thật vẫn là Đại Nha.
Nghe Nhị Nha đọc danh sách của hồi môn của mình, nàng lập tức che miệng kinh hô, trong lòng vừa cảm động vừa phức tạp, ánh mắt không nhịn được mà nhìn về phía Tạ Thanh Phong.
Ngày đó nãi nãi gọi Cẩu Nhi vào phòng, hẳn chính là để nói chuyện của hồi môn của nàng. Không ngờ Cẩu Nhi lại bỏ được cho nàng nhiều như vậy!
Cho nàng đủ thể diện của một người tỷ tỷ.
Sắc mặt của đại ca và nhị ca Lý Đại Dũng lúc này cũng đã lúc xanh lúc trắng. Bọn họ vẫn là đánh giá thấp địa vị của Đại Nha ở Tạ gia.
Nếu biết trước như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không cùng tiểu đệ tới đây hồ nháo.
Kỳ thật, chuyện này cha mẹ bọn họ hoàn toàn không biết. Mẫu thân chính là thích nữ nhi nhà Liễu tú tài trên trấn, hai bên vẫn đang bàn bạc chuyện hôn sự.
Ban đầu đại ca và nhị ca của Lý Dũng nghe tiểu đệ tới cầu mình giúp đỡ, phản ứng đầu tiên chính là hồ nháo, còn ra thể thống gì nữ.
Nhưng khi đó Lý Dũng lại trực tiếp quỳ xuống trước mặt hai người, cầu bọn họ giúp hắn một lần. Lý Dũng muốn tiền trảm hậu tấu với cha mẹ.
Ngày thường mẫu thân quản đã quá chặt, hắn lại không dám phản khán, nhưng hắn thật lòng yêu thích nữ tử này, chỉ muốn cưới nàng.
Hai người thấy tiểu đệ trước nay chưa từng cầu bọn họ chuyện gì, hơn nữa nghe nói nhà Đại Nha chỉ là người trong thôn, kiến thức không nhiều. Liền nghĩ nếu nhà họ cho thêm chút lễ hỏi, tin rằng nhà họ Tạ sẽ vì thấy nhiều bạc mà thuận thế cho qua.
Bởi vậy, hai người mới đồng ý theo tiểu đệ tới Tạ gia hạ định.
Không nghĩ tới… Lần này đúng là quá mất mặt rồi!
Cái này… không khéo hai nhà có khi còn sẽ trở mặt thành thù.
Nhưng Lý Dũng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, hắn nhìn Đại Nha bằng ánh mắt thâm tình, hốc mắt ngập nước mắt.
“Đại Nha, ngươi biết lòng ta đối với ngươi là thật, thiên địa chứng giám. Ta thật lòng muốn cưới ngươi. Lần này là ta làm chưa chu toàn, nhưng ngươi có thể cho ta một cơ hội hay không?”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Đại Nha.
Tạ Thanh Phong cũng nhìn về phía đại tỷ nhà mình.
Nói thật, từ đầu nàng đã không quá hài lòng với mối hôn sự này. Lại thêm tình hình hôm nay, càng khẳng định suy đoán trong lòng nàng. Chỉ sợ người lớn nhà họ Lý chẳng những không phải là người dễ sống chung, mà có vẻ họ còn không coi trọng mối hôn sự này.
Bất quá Đại Nha tỷ lựa chọn thế nào, nàng đều sẽ tôn trọng.
Bên này Đại Nha cắn cắn môi, dùng khăn lau nước mắt, rồi nàng kiên định nói:
“Lý lang, ta biết tâm ý của ngươi, nhưng…… Tạ gia ta cũng là gia đình có thể diện. Ta không thể tùy tiện gả cho ngươi, hôm nay ngươi vẫn là nên trở về đi.”
“Làm tốt lắm!”
Tạ Thanh Phong ở trong lòng điên cuồng vỗ tay cho đại tỷ. Đại Nha tỷ đã nói vậy, chuyện còn lại cứ giao cho nàng xử lý.
Tạ Thanh Phong chậm rãi nâng tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía cửa, làm ra tư thế “mời”.
Động tác không nhanh không chậm, lại mang theo một tia áp lực vô hình.
Đúng lúc mọi người còn đang giằng co, ngoài cửa đột nhiên dừng lại một chiếc xe ngựa. Từ trên xe bước xuống một phụ nhân ăn mặc châu quang bảo khí, người này chính là mẫu thân của Lý Dũng.
Tằng thị nương của Lý Dũng vừa mới biết tin hôm nay Lý Dũng dẫn người tới Tạ gia hạ định. Bà ta sợ bọn họ cứ như vậy tự ý đổi thiếp canh, còn chưa xuống xe miệng đã không ngừng hét lớn.
“Không được, ta không đồng ý mối hôn sự này!”
Thấy thái độ của đám người Lý Dũng khi nhìn thấy Tằng thị, Trương thị lập tức hiểu ra. Người này chính là nương của Lý Dũng.
Bà lập tức nổi giận, hét lớn: “Cái gì mà đồng ý hay không đồng ý! Nhà chúng ta đã nói không gả! Mau dọn dẹp đồ đạc rồi cút khỏi nhà chúng ta!”
Vậy ra, Lý Dũng nói cha mẹ có việc gấp phải đi qua trấn bên căn bản chính là nói dối! Đây rõ ràng là khinh thường Tạ gia bọn họ, cho nên không muốn tự mình tới hạ định.
Người sân, mấy phụ nhân đứng xem náo nhiệt lập tức ồn ào phụ họa.
“Đúng vậy, đúng vậy! Người ta Tạ gia cô nương còn có của hồi môn gấp đôi lễ hỏi nhà ngươi kia kìa! Người ta còn chướng mắt không muốn gả cho nhà ngươi, các ngươi từ đâu tới thì mau trở về nơi đó đi!”
Tằng thị vừa nghe nhi tử nhà mình tới cầu thú mà còn bị người ta từ chối, tức khắc nổi trận lôi đình.
Cái thứ gì chứ?!
Lại dám ghét bỏ nhi tử nhà bà?!
Đôi mắt bà ta trừng lớn, tròng mắt gần như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt.
“Nhà các ngươi loại người sa cơ thất thế như vậy, nhi tử nhà ta chịu coi trọng nữ nhi nhà ngươi đã là phúc khí tu luyện tám đời rồi! Vậy mà còn không muốn gả cho nhà ta? Đúng là chuyện cười lớn!”
Nói xong, nàng ta lại đổi đối tượng công kích sang Đại Nha.
Tằng thị khắc nghiệt nhướng mày, nhìn Đại Nha từ trên xuống dưới.
“Chính cái hồ mị tử nhà ngươi câu dẫn nhi tử ta?”
“Chỉ bằng cái bộ dạng xấu xí này của ngươi mà cũng đòi trèo cao? Đừng có nằm mơ!”
“Dũng Ca Nhi nhà ta đang bàn hôn sự với nữ nhi ruột của Liễu tú tài. Một đứa không thể lên được mặt bàn như nhà các ngươi vậy mà còn muốn một bước bay lên cành cao làm phượng hoàng sao?”
Trương thị và Lâm Nương cũng không phải quả hồng mềm mặc cho người ta nắn bóp.
Lập tức phản kích.
“Ta phi ——!”
“Chỉ bằng cái bộ dạng hèn nhát của Lý Dũng nhà ngươi, xách giày cho Đại Nha nhà ta còn không xứng!”
Tằng thị tức đến mức mặt đỏ bừng.
Một mình nàng ta căn bản không mắng lại được hai người Trương thị và Lâm Nương, lập tức sai hai con dâu của mình cùng lên tiếng mắng chửi.
Nhưng hai nàng dâu kia nào từng tham gia loại trận chiến mắng nhau như thế này? Hai người đứng bên cạnh ấp úng hồi lâu, vậy mà một câu ra hồn cũng không nói được.
“Được rồi! Tất cả đừng nói nữa!”
Đại ca Lý Dũng cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, lập tức lên tiếng ngăn cản.
Mã ID của bài viết này là: 38932
