Chương 58: Chương Nghiên thay đổi

 

 

Từ lúc bắt đầu chương trình, khi gặp nhau ở sân bay Hà Tiểu Lan đã có ý định sẽ kè kè nịnh bợ đi theo bên cạnh chị Chương Nghiên, nhưng lại bị Miên Miên chắn ở chính giữa. Chị Chương Nghiên lại đối với Miên Miên có thêm sự thân thiết. Bởi vậy ả tức giận, nên không thèm đi theo nịnh hót chị Chương Nghiên như kế hoạch ban đầu của ả.

Mà lúc này, phát hiện chị Chương Nghiên và Miên Miên đang có vấn đề, ả liền vui mừng. Cho nên một lần nữa lên kế hoạch tiếp cận chị Chương Nghiên, đem chị Chương Nghiên trở thành đồng minh của mình.

Vì thế bắt đầu từ buổi sáng hôm nay, Hà Tiểu Lan sẽ trở thành cô gái nhỏ thế chỗ của Miên Miên, cả ngày sẽ kè kè bên chị Chương Nghiên.

 

Mà chị Chương Nghiên, nếu là vài ngày trước Hà Tiểu Lan cố ý tiếp cận với mình chị sẽ như thường, không thân không lánh, ấy nhưng không hiểu vì sao lúc này Hà Tiểu Lan tiếp cận chị, chị lại không có phản cảm, ngược lại cũng có ý muốn để Hà Tiểu Lan kề cận cạnh mình, còn là rất muốn nữa.

Không rõ vì sao, khi nhớ tới Hà Tiểu Lan không ưa Miên Miên, chị lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, cảm thấy Hà Tiểu Lan đặc biệt trở nên thuận mắt. Bởi vậy, Hà Tiểu Lan nói chuyện với chị, chị sẽ có thái độ chuyên chú lắng nghe, Hà Tiểu Lan kể chuyện cười, chị cũng sẽ cố cười vui vẻ, tựa hồ rất thích Hà Tiểu Lan. Thái độ bây giờ so với lúc ban đầu là khác biệt một trời một vực.

Lúc này chị hầu như đã quên mất suy nghĩ tự cảnh báo mình lúc ở trên xe, rằng nên cách xa Hà Tiểu Lan một chút. Chị là hành động theo cái kiểu muốn xoa dịu bớt tâm tình của mình, tìm việc làm, tìm việc để không phản ứng với Miên Miên.

Thái độ thờ ơ lạnh nhạt này của chị Chương Nghiên thực sự đã khiến Miên Miên bị tổn thương trầm trọng rồi. Ai cũng sẽ không hiểu, đối với Miên Miên, chị Chương Nghiên và Lưu Thiếu có vị trí khá quan trọng trong lòng cô. Từ lúc bắt đầu hai anh chị đã cho cô chỗ dựa. Để cô có thể thoải mái tâm tình mà trổ tài này nọ. Nhưng bây giờ… chị Chương Nghiên lại không lý do xa lánh mình, còn đi thân với Hà Tiểu Lan, kẻ thù hai kip của cô. Miên Miên thật sự không biết phải làm gì. Rốt cuộc cô đã làm cái gì sai rồi cơ chứ? Không phải lúc trên xe hôm qua hai người vẫn còn rất thân thiết hay sao?

Miên Miên chìm vào suy nghĩ và tự hỏi. Nhưng nghĩ mãi vẫn không tìm được đáp án, chỉ có thể tự mình khổ sở.
 

Nét mặt, ánh mắt buồn bả này của Miên Miên dù có muốn che giấu cũng khó mà che được, toàn bộ đều bị ống kính ghi lại toàn bộ biểu cảm này. Bởi vậy cho nên khi phát sóng tới đoạn này, người xem đa số đều không nhịn được mà liên tục gửi phản hồi an ủi cô.

Hà Tiểu Lan lúc này là cực kỳ thích ý, giống như tìm được đúng nút thắt rồi, lúc này ả mới chân chính lĩnh ngộ ra. Đúng vậy, Miên Miên vênh váo tự đắc như vậy còn không phải luôn có người che chở bênh vực nó hay sao? Ả liền tìm mọi cách khiến những người xung quanh chán ghét nó. Đến lúc đó nó vừa xấu xí, vừa bị người ta chán ghét, như vậy… ah ha ha… xem ra ả đã tìm đúng trọng tâm rồi. Hà Tiểu Lan đắc ý.

……..
 

Đoàn người dựa theo lời chỉ của người đàn ông chủ nhà kia, tìm tới nhà ông ta xin ở tạm. Lúc này đây, Hà Tiểu Lan phụ một tay kéo vali cho chị Chương Nghiên, đi theo bên cạnh hi ha nói chuyện. Chị Chương Nghiên sẽ ở bên cạnh nở cụ cười phụ họa. Không khí giữa hai người quả thật hài hòa khó thể tả.

Miên Miên thì đi tuốt phía sau cùng của đoàn người, bên cạnh cô vẫn là Lưu Thiếu. Anh cau mày nhìn chị Chương Nghiên đi cùng Hà Tiểu Lan ở phía trước, rồi lại nhìn thân hình nhỏ bé bên cạnh mình, khó hiểu.

Nhịn không được nữa, rốt cuộc anh mở miệng hỏi thẳng:

“Tiểu Miên, em và chị Chương Nghiên đã xảy ra chuyện gì?”

Lưu Thiếu vừa hỏi dứt câu, nước mắt của Miên Miên đã không nhịn được. Cô không muốn khóc vào lúc này, bởi nếu khóc, sẽ khiến mối quan hệ của cô và chị càng trở nên ngột ngạc khó thể vãn hồi. Nhưng vẫn là nhịn không được. Cô gục mặt nhìn sâu xuống đất, cười gượng một tiếng với Lưu Thiếu, đem nước mắt nuốt trở vào rồi mới kiềm nén giọng nói:

“Không… không có gì mà!”

Lưu Thiếu không phát hiện Miên Miên đang che giấu nước mắt, anh cau mày tựa như tự hỏi, một hồi mói nói tiếp:

“Anh thấy nhất định là có chuyện gì đó. Nhìn chị Chương Nghiêm bây giờ không giống như không có chuyện gì ah. Anh cảm thấy nhất định là có chuyện gì đó. Em giấu anh có phải không?”

Miên Miên vẫn gục mặt lắc lắc đầu, cố gắng đem nước mắt nuốc trở vào hốc mắt. Không dám lên tiếng vì sợ giọng khàn, sẽ bị người khác phát hiện mình đang khóc. Cho nên vẫn cứ cúi đầu.

Là vì Lưu Thiếu cao cao phía trên, lại không đủ nhạy cảm và cẩn thận, cho nên ngốc ngốc không phát hiện ra, chứ bộ dáng của Miên Miên lúc này chỉ cần người nhạy cảm nhìn qua liền sẽ biết Miên Miên đang âm thầm nuốt nước mắt.

 

 

Miên Miên không biết rằng bộ dáng này của cô có bao nhiêu thành thật, nên ngây thơ cho rằng người khác sẽ không phát hiện. Chính là máy quay phim, anh quay phim điều đã biết, và đã ghi toàn bộ cảnh tượng này.

Còn có Cảnh Ngôn. Đi theo đi gần chỗ chị Chương Nghiên ở phía trước, nhưng đôi lúc sẽ vờ như nhìn cây cảnh xung quanh mà liếc mắt nhìn ra phía sau, nhìn Miên Miên. Thấy Miên Miên gục đầu nhìn xuống đất, anh liền nhíu mày lại, ý cười giả tạo tắt nhanh trên mặt. Anh nhíu mày nhìn sang chị Chương Nghiên, tựa hồ như tìm tòi cái gì. Chị Chương Nghiên lúc này lại giống như có cảm ứng mà ngẩng đầu nhìn lại. Bốn mắt chạm nhau, trong mắt chị Chương Nghiên lóe lên thần sắc phức tạp và hoảng hốt, rất nhanh vội vàng làm như lơ đãng mà dời mắt đi.

Cảnh Ngôn nhướng mày, rồi lại híp mắt lại tựa hồ đang suy nghĩ. Qua một hồi gương mặt của anh trở lại bình thường, biểu cảm không làm cho người ta nắm bắt được. Anh lại trở về bộ dáng nở nụ cười nơi khóe mép. Như không có chuyện gì mà tiếp tục bước đi.

……….

 

Chương kế>>>