Chương 72: Đoàn Quan Viên Tới An Gia

 

 

            “Nhưng các vị đại nhân này là đi đâu vậy? vì sao đi tới Vũ thôn này vậy?”

 

            “Có khi nào họ đến An gia không? ở Vũ thôn ngoài An gia ra thì còn có cái gì quan trọng để cho mấy vị đại nhân đích thân đến đây?”

 

 

 

            “Đến An gia làm gì? An gia có làm cái gì phạm pháp sao?”

 

            “Không phải! Ý ta là, An gia tốt như vậy, vừa nấu cháo phân phát cho chúng ta, vừa nghĩ ra được cách diệt chuột, cho nên có lẽ các vị đại nhân này đến An gia để tìm hiểu về phương pháp diệt chuột đó!”

 

 

            “Đúng! Đúng rồi! Có thể mấy vị đại nhân này là đến An gia vì chuyện này đấy”

 

            “Nhưng nhiều vị quan đại nhân như vậy, không phải rất khoa trương sao? Dù sao An gia chỉ là một hộ bá tánh, làm gì có mặt mũi để các đại nhân đích thân đến? không phải chỉ cần truyền lệnh thì An gia chạy tới tận nơi quỳ hầu chuyện sao?”

 

            “Ngươi nói cũng đúng!”

 

            “Đi, chúng ta đi theo nhìn xem như thế nào!”

 

            “Không được, chúng ta còn phải mần chuột nữa, để lâu chúng sình lên, sẽ không ăn được. Nhiều chuột như vậy, chúng ta có thể ăn chống đói được đến năm sáu ngày lận đó!”

 

           

 

            “Ô ô… ta thật muốn đi theo xem … ô ô…”

 

            “Thôi đi, đi theo cũng chỉ nhìn nhìn, chứ có được cái gì. Không khéo lỡ chọc vào quan lớn, cái đầu cũng nên dời đi rồi. Ta, mới không muốn bị dính tới những thứ này. Ta nghĩ chúng ta tốt nhất vẫn là nên ở lại mần chuột thì hơn. Chỉ cần các vị đại nhân đến không phải để làm khó An gia, cái khác chúng ta đừng quan tâm loạn”

 

            “Ngươi nói hay quá, ngươi cũng muốn đi theo xem lắm đi, còn ở đó làm bộ làm tịch!”

 

 

            “Không nói với ngươi. Ta trở về mần chuột đây!”

 

`”Thôi, chúng ta cũng mau trở lại mần chuột đi, hôm nay mấy người bên Lý Thôn, Trương gia thôn cùng Trần thôn đều về thôn họ để mần chuột rồi, chỗ của chúng ta người ít đi rất nhiều đó. Không tranh thủ, chuột sẽ sình hết lên cho xem”

 

            “Ôi, không biết khi nào mới diệt chuột trên thôn của ta đây!”

 

            “Đừng gấp, ta nghe nói, An gia chỉ ưu tiên phát độc dược cho những thôn có ruộng đồng còn nhiều lúa sống trước. Sau đó mới tới những ruộng khác. Này là vì sợ lúa trên những ruộng kia bị chuột cắn phá hư hại, không thể thu hoạch. Còn ruộng ở thôn của chúng ta, ngoài đồng chỉ còn lại vài cây lúa. Diệt sớm hay muộn cũng có khác gì đâu.”

 

 

“Đúng vậy, đúng vậy, ta có người quen đang làm hạ nhân ở An gia đó. Họ nói hiện tại sẽ ưu tiên phát thuốc cho những thôn mới bị nạn chuột. Này là vì bảo toàn đồng lúa, chứ nếu không. Lúa chết hết, lấy gạo đâu chúng ta ăn.”

 

“Ờ, đúng là người ở An gia, làm việc gì cũng có tính toán hết. Họ là hộ gia đình đầu tiên khiến ta thành tâm kính phục đó. Họ không có màng lợi lộc, mà là thật tâm nghĩ cho chúng ta”

 

“Đúng đúng. Các ngươi có nghe tin này chưa? Hôm qua có một người nhà giàu nào đó tìm đến, nói muốn học phương pháp diệt chuột của thôn chúng ta. Người kia nói nha, sẽ trả năm ngàn lượng bạc để làm hậu lễ, nhưng tam gia nhà họ nói không cần. Sau đó Bình nhi tiểu thư cầu tam gia nhận, nàng nói nhận bạc này rồi dùng đó mua gạo phát cho chúng ta. Ta nghe nói, tam gia đứng trước mọi người tuyên bố, rằng sẽ không nhận bạc, nhưng ngược lại biểu người kia phải đem phương pháp diệt chuột này truyền dạy lại cho những người khác đó.”

 

 

“Ồ, thật sự? ngươi không bịa chuyện chứ? năm ngàn lượng lận đó, ông trời à, năm ngàn lượng, có năm ngàn lượng, cả đời ngồi không ăn cũng không hết! Họ, thế nhưng thật sự từ chối!”

 

“Đúng đó, ngươi không bịa chuyện chứ? năm ngàn lượng lận á, dù là ai cũng sẽ nổi lên lòng tham a. Tuy An gia là người tốt, nhưng cũng chỉ là người bình thường, làm sao có thể không bị bạc làm cho hoa mắt?”

 

“Đúng vậy! đúng vậy! Ngươi bịa chuyện rồi!”

 

Có một người phụ nữ nãy giờ vẫn giữ yên lặng đột nhiên lên tiếng hùa theo. “Chứ còn gì nữa, các ngươi ở nơi khác tới đây nên chưa hiểu hết sự thâm độc của họ, họ a, trích ra cho ngươi một, liền âm thầm rủa ngươi đến mười. Các ngươi a, cũng đừng vì một chút lợi nhỏ liền nghĩ họ tốt. Ta nói, họ chính là người xấu, toàn bộ nhà họ đều thâm độc như nhau!” Người này không ai khác chính là Tào thị vợ của Chu Toàn, người mà ngày trước đến cửa An gia quỳ gối hỏi mượng bạc, sau lại vì An Bình nhắc nhở mà xảy ra mâu thuẫn với An gia.

 

 

 

Lã thị, người đàn bà có tiếng chanh chua nhất thôn cũng vội chen lời: “Chứ còn gì nữa, họ ah, từ lớn tới nhỏ đều là gian xảo. Thậm chí cháu gái của họ chỉ mới mười tuổi thôi đã dạy cho cách dụ dỗ đàn ông. Ta thấy, nam nhân nhà họ đều là kẻ vũ phu, còn nữ nhân nhà họ đều là hồ ly tinh!”

 

Vốn mọi người chỉ đang thảo luận về vấn đề năm ngàn lượng, đột nhiên lại có hai người lên tiếng chỉ trích bêu xấu An gia. Từ hồi nạn chuột bùng lên tới bây giờ, mọi người đều quen nghe  nói An gia tốt thế nào, tích đức thế nào, còn chưa bao giờ nghe nói An gia xấu làm sao.

 

Người trong thôn hiểu rõ nội tình của hai người Tào thị và Lã thị, cho nên chỉ cau mày trừng mắt nhìn hai họ, nhưng những người ở ngoài thôn thì mang theo bộ dạng tò mò và hóng chuyện.

 

Như người ta nói, chỗ nào có người chỗ đó liền có thị phi. Thời gian qua, An gia luôn làm việc tốt cứu người, tuy ngoài mặt ai cũng bảo biết ơn An gia, nhưng ít nhiều cũng có một vài người nào đó có tâm ghen tị. Hoặc là nói, có một số người nào đó có một tính tình  kỳ quái, đó chính là không thích nhìn người khác tốt hơn mình. Thế nên trong lúc một số người bán tính bán nghi vì lời nói của hai người phụ nữ này, thì lại có vài người nổi lên tâm tư rồi buột miệng hỏi.

 

“Thế nào, là chuyện gì, mau nói cho ta nghe với!”

 

            Nhưng là… từ trước đến nay, cụ An ngoại trừ việc từng bán con ra thì đúng là chưa làm ra chuyện gì đáng bị lên án. Cho nên hai người phụ nữ kia có tâm muốn bêu xấu An gia cũng không tìm được chuyện gì để nói ra. Họ vốn chỉ không muốn mọi người tôn sùng An gia, cho nên nói lẫy một câu cho hả dạ. Hiện tại đương nhiên sẽ không dám mở miệng đặt điều rồi. Phải biết hiện tại họ còn đang nương tựa vào An gia để có cái ăn qua ngày, nếu đặt điều nói xấu, lỡ như người ở An gia nghe được, không khéo họ sẽ không được An gia cấp phát lương thực nữa thì khổ.

 

 

 

 

Vì thế, trước cái nhìn chằm chăm của mọi người, Tào thị và Lã thị ú ớ một hai tiếng, sau đó hừ lạnh quay lưng rời đi.

 

 

Một nàng dâu ở trong thôn nhìn thấy hai người họ đi, liền hừ lạnh một tiếng.

 

“Hừ, bọn họ chính là ghen tức vì không tính kế An gia được nên mở miệng bôi xấu đấy. Các ngươi cũng đừng nghe hai nàng xảo ngôn. Các ngươi ở thôn khác đến đây cho nên không biết thực hư. Nhưng các ngươi cũng đừng nghe người ta nói loạn, hãy dùng mắt mà nhìn. Nhìn những việc làm mà An gia đã làm cho chúng ta. Rồi đem ra so sánh, xem thử An gia đáng được kính trọng hay không. Còn có, vụ năm ngàn lượng kia, nếu các ngươi không tin thì cứ đi tới nhóm người bào chế độc dược hỏi đi, hôm qua họ ở sân nghe thấy hết đó. Chuyện này là chính xác không có xảo ngôn đặt điều. Chồng của ta là một trong những người ở trong nhóm người bào chế dược, cũng có nghe thấy đấy!” Nói xong làm như còn buồn bực mà hừ một tiếng nói thêm:

 

“Hừ… Ăn của An gia, nhận ân tình của An gia, thế nhưng lại giữ cái tâm tư xấu này. Còn các ngươi nữa,  người tốt không tin lại đi tin người xấu bịa chuyện, đúng là cô phụ lòng tốt của người ta”

 

 

 

            “bolobala, xì xà xì xồ….”

 

 

 

            Thanh âm nghị luận ồn ào, lấn áp cả tiếng bước chân của đoàn quan viên. Tất nhiên những thanh âm này cũng tiếng năm tiếng mười lọt vào tai của đoàn binh sĩ cùng các quan tri phủ và tri huyện, đối với tiếng nghị luận bàn tán này, bọn họ ai ai cũng đều tò mò.

 

            Vốn dĩ họ nhận được lệnh của khâm sai đại nhân, rằng sáng nay đến nơi người dựng trại để bàn chính sự về nạn chuột. Không ngờ còn chưa bàn bạc đâu vô đâu, đã bị khâm sai đại nhân dẫn đi tới cái thôn nhỏ nghèo mạt rệp này.

 

            Chỉ là, lúc đến thôn, nhìn thấy xác chuột chất thành đống họ mới bừng tỉnh, xem ra những lời đồn đãi mấy ngày nay là sự thật, ở Vũ thôn đúng là có được một cách diệt chuột rất khả dụng.

 

            Vì thế, trong một nhóm quan viên, có người thật tâm vui mừng, có người lại ganh ghét nhà nào đó, cảm giác họ cố tình lấn lướt qua mặt mình.

 

 

 

            Đúng vậy, đoàn quan viên này đúng là là do Khâm Chính đưa đến đây đấy, ông là muốn mang những tên quan địa phương ở khu vực bị nạn chuột đến An gia, để họ học hỏi phương pháp diệt chuột, lúc trở về sẽ áp dụng trên đồng ruộng nơi họ cai quản. Cũng là có ý muốn để họ nhìn thấy cách hành xử của người An gia, cho họ biết rằng người ta chỉ là một hộ bá tánh, thế nhưng lại có tấm lòng thương yêu thiên hạ, dám bỏ bạc nấu cháo phân phát cho người bị đói. Còn họ khen ngược, chẳng những không mở kho, một số người còn lén lấy lương thực trong phủ bán ra với giá cao nữa. Đừng cho là ông không biết họ muốn đánh chủ ý gì. Thật là một lũ tham quan.

 

           

 

 

 

            An gia hôm nay cũng như mọi hôm. Buổi sáng sau khi nghe hạ nhân bẩm báo kết quả diệt chuột ở Vũ thôn và hai thôn lân cận thì mọi người lại tiếp tục phân công làm công việc của mình. Người nào thuộc nhóm bào chế độc dược thì ở tại sân của An gia làm việc, người nào thuộc nhóm mầm chuột thì đi tới khoảng đất trống ở giữa thôn mần chuột.

 

 

 

            Ở Vũ thôn thời gian này âm thanh ồn ào náo nhiệt đã trở thành thói quen, cho nên khi mọi người ồn ào nghị luận vì đoàn quan viên đến, người ở An gia lại cho rằng là mọi người ồn ào vì chuột bị diệt rất nhiều, thản nhiên không hề hay biết một đoàn quan viên đang di giá tới trước cổng nhà mình.

 

           

            ……….

 <<                 >>