Chương 28: Bị hiểu lầm, kế của bác sĩ Cổ

Hôm nay chúng tôi tan ca về sớm, tôi mệt mỏi, tắm rửa muốn đi ngủ sớm, thì điện thoại vang lên. Là cậu Cương gọi tới, nói rằng có một vụ tai nạn xe, kêu tôi nhanh tới hiện trường.

Tôi nghe xong điện thoại liền vội vàng thay quần áo, chuẩn bị bắt xe tới hiện trường, cũng là lúc này điện thoại của tôi lại reo lên. Là số của anh Kiện chồng chị Thục Hoàn.

Tôi rối rắm một lúc lâu, mấy ngày qua bởi vì sợ chị Thục Hoàn hiểu lầm, tôi và anh Kiện đã không gọi điện qua lại nữa, hôm nay vì sao anh ấy lại điện tôi vào giờ này?

Tôi do dự bắt máy, nghe xong mới biết, cái cô tình nhân bên ngoài của anh Kiện kia đã xảy ra tai nạn xe cộ, nói là đụng chết người. Tuy rằng hai người lúc này đã không còn qua lại, nhưng trong công việc, cô ấy vẫn là trợ lý của anh. Anh nói, tuy rằng anh đã không còn qua lại với cô trợ lý, nhưng hiện tại cô ấy vẫn là trợ lý của anh, cho nên anh không thể không tới hiện trường nơi đó.

Nghe anh nói như vậy, tôi cũng phần nào nhớ được. Trong phim hình như đúng là có cảnh này, cô trợ lý bị nghi là đụng xe chết người, sau đó nhờ vào sếp Cao phân tích và phá giải, được minh oan.

Trong phim, cũng là sau vụ án này chị Thục Hoàn và anh Kiện chồng của chị ly hôn.

Nghĩ nghĩ, tôi lại nhắc nhở anh Kiện vài câu, còn nói mình cũng đang đến hiện trường.

…..

Thời điểm tôi tới nơi, mọi người đều đã tới đủ, trong đó có chị Thục Hoàn.

Lúc tôi bước xuống xe, tôi chợt phát hiện tầm mắt của người trong tổ pháp chứng thường nhìn về phía tôi, di chuyển qua lại giữa tôi và anh Kiện. Mà tôi, vừa xuống xe lại nhìn về vị trí chỗ anh Kiện. Lúc này anh ấy đang đứng các cô trợ lý hai mét, chờ cô bị cảnh sát hỏi cung.

Nhìn thấy anh giữ khoảng cách với cô trợ lý kia, đồng thời nhìn thấy cô trợ lý kia tuy rằng hoảng loạn, nhưng vẫn còn đó biểu cảm mất mát. Đánh giá hai người kia một lát, mới phát hiện vài người xung quanh đang quan sát tôi, tôi vội thu hồi tầm mắt, chuyên tâm tìm và thu thập vật chứng.

Vụ án này cũng giải quyết nhanh thôi. Cô trợ lý kia chỉ là bị nạn, không phải kẻ đụng chết người. Vụ án rất nhanh đã bắt được kẻ gây án thực sự.



Vụ án vừa được giải quyết xong, trưa hôm đó tôi lại nhận được một cuộc điện thoại của Anh Kiện. Anh ấy gọi điện tới nói cảm ơn tôi, anh nói rằng cô trợ lý kia đã xin nghỉ việc và sang nước ngoài, nói rằng từ hôm nay trở đi anh sẽ chuyên tâm với chị Thục Hoàn..

Tôi nghe thế, thật sự vui mừng. Anh Kiện đúng là người có thể cứu chữa. Đồng thời cũng hiểu rõ, cốt truyện đã bị tôi bẻ sang một hướng khác rồi.

Nói điện thoại với anh Kiện xong, vừa tắt máy, ngẩng đầu, liền thấy sếp Cao đang đứng ở trước bàn trước mặt mình, anh nhíu nhíu mày, đôi mắt thâm thúy nhìn thật sâu vào mắt tôi. Bị anh nhìn như vậy, tôi cảm giác như anh đã nhìn rõ nội tâm của mình.

Tôi hoảng hồn đứng bật dậy kêu một tiếng: “Sếp Cao!”

Sếp Cao yên tĩnh nhìn tôi một lúc, thời điểm mấy anh chị khác trong phòng pháp chứng cũng bắt đầu tò mò hóng hớt nhìn qua bên này, sếp Cao mới trầm giọng mở miệng nói:

“Tiểu Hàm, cô vào văn phòng của tôi một chút!” Nói xong sếp nhấc chân bước về văn phòng của mình.

Tôi đứng lóng ngóng một lát, rồi nhấc chân đi theo. Trong đầu loạn chuyển. Sếp Cao gọi tôi vào văn phòng để làm gì? Nhìn mặt sếp hình sự như vậy… đừng nói sếp vì chuyện của tôi và chị Thục Hoàn mà đuổi việc tôi…?

Vừa nghĩ như vậy, tôi âm thầm đưa ra quyết định. Nếu sếp Cao thực sự hiểu lầm tôi, rồi lấy đó cho tôi thôi việc, tôi nhất định phải nói rõ chuyện này với sếp Cao. Sếp Cao và chị Thục Hoàn thân thiết, cùng với anh ấy là người đáng tin. Nói cho anh, cũng không sợ anh đem chuyện này lộ ra bên ngoài.

Chỉ là không cần tôi khai, một người thông minh giỏi nhìn mặt đoán ý như sếp tựa hồ đều biết hết.

Lúc tôi đi vào văn phòng, thái độ của sếp không còn lạnh nhạt như vẻ bên ngoài, ngược lại đổi thành biểu cảm thở dài bất đắc dĩ.

Chỉ chỉ cái ghế trước bàn làm việc của sếp, nói: “Cô ngồi đi!”

“Vâng!” Tôi hoang mang ngồi xuống.

Sếp Cao nhìn tôi thật sâu một cái, sau đó điềm tĩnh nói:

“Được rồi, đừng giấu tôi, tôi ít nhiều cũng đoán ra được vài phần. Cô nói đi, rốt cuộc chuyện cô và chồng của Thục Hoàn là thế nào? Tôi tin cô không phải người như vậy, nhưng tôi muốn biết nguyên nhân và lý do vì sao lại dẫn tới sự hiểu lầm này.”

Mấy ngày qua tôi vẫn luôn buồn bã vì bị các đồng nghiệp hiểu lầm, nhưng lúc này nghe sếp nói vậy, tôi chợt thấy ủy khuất trong lòng mình đều được giải khai.

Nước mắt lưng tròng, tôi mếu máo kêu một tiếng. “Sếp Cao!”

Không rõ vì sao, lúc này tôi lại muốn nhào tới ôm sếp Cao một cái, khóc một trận để xả hết ủy khuất.

Sếp Cao bị dáng vẻ rưng rưng nước mắt của tôi dọa sợ, tôi thấy sếp hơi căng thẳng. “Cô… bình tĩnh đi, đừng có khóc!”

Tôi mếu máo một hồi, thút thít một lát, lúc này mới đem mọi chuyện nói ra. Sếp Cao nghe xong, biểu cảm thật bình thường, không có vẻ gì là kinh ngạc. Thấy biểu cảm này của sếp, tôi chợt suy đoán, có phải sếp cũng sớm nhìn ra nội tình trong này?

Một lát sau, sếp Cao thở dài. “Chuyện này đúng là nên giấu Thục Hoàn. Tuy có chút bất công với cô ấy, nhưng chỉ như vậy thì tình cảm của cô ấy và chồng mới không bị sức mẻ. Chỉ là.. tội cho cô rồi, bị hiểu lầm lại không thể giải thích.”

Tôi nghe thế thì cắn răng, lí nhí nói: “Chỉ cần sếp Cao tin tưởng tôi vậy là được rồi. Miễn sếp đừng vì thế mà bắt tôi nghỉ làm là được.”

“Ai lại bắt cô nghỉ làm chứ? Cô là một nhân tài, phòng pháp chứng chúng ta rất cần nhân tài. Tôi sẽ không đem chuyện cá nhân lẫn vào công việc đâu. Được rồi, vậy cô có cách giải quyết nào hay không?”

Tôi lắc đầu. Trầm mặt không nói.

Sếp Cao cũng trầm tư. Mà lúc này, cánh cửa phòng bị gõ hai cái, cửa bật mở, bên ngoài bác sĩ Cổ cầm theo tập tài liệu đi vào. Mặt mang ý cười nhìn tôi và sếp Cao nói: “Em có cách này giúp hai người.”

Nhìn dáng vẻ và biểu cảm của bác sĩ Cổ, tôi đoán chắc nãy giờ anh ấy đã nghe lén ở bên ngoài. Quả nhiên…

“Xin lỗi, em vốn không định nghe lén hai người nói chuyện. Chỉ là vô tình nghe được mà thôi.”

Tôi nhíu mày, trừng mắt nhìn anh: “Vô tình? Nãy giờ tôi với sếp Cao nói chuyện thật lâu, vô tình thì lẽ ra anh chỉ nghe được một hai câu thôi chứ.”

Sếp Cao cũng “hừ” một tiếng, nhưng chỉ là hừ, không phải bực bội, không phải trách giận.

Sếp Cổ đem mớ hồ sơ đưa cho sếp Cao, nói chuyện công việc xong, anh mới nhìn tôi nói: “Cô yên tâm đi, tôi là người biết giữ miệng, sẽ không để lộ tin này ra ngoài.”

Tôi hừ một tiếng: “Chuyện này bị lộ ra, thì người tiết lộ chính là anh.”

Bác sĩ Cổ há miệng nhìn tôi một lúc, sau đó bất đắc dĩ chuyển mắt nhìn sếp Cao. “Nói vậy hai người có muốn tôi chỉ hai người cách giải quyết vấn đề này hay không?”

Tôi và sếp Cao đồng thời chuyển mắt nhìn anh. Sếp Cao nói:

“Cậu nói đi, dài dòng làm gì? Madam Nhu không thích đàn ông dong dài quá đâu.”

Bác sĩ Cổ lại á khẩu, một lát mới bất đắc dĩ nói:

“Thục Hoàn nghi ngờ Tiểu Hạ đang có gian tình với chồng chị ấy. Chị ấy nghi ngờ, là bởi vì thời gian này anh Kiện lạnh nhạt với chị, còn mạnh mẽ nói muốn ly hôn để tìm người khác sinh con cho mình. Trong cái thời điểm như vậy, lại có người chạy tới nói cho chị rằng thấy Tiểu Hạ cùng chồng của chị đi cùng nhau, cộng với hai người liên lạc bằng điện thoại nhiều lần trong ngày, cho nên bị hiểu lầm.


Chương kế>>>
Chương kế>>>