Chương 27: Bị hiểu lầm

Ở trong mấy tấm hình chị Thục Hoàn vừa ném ra đó, là hình ảnh của tôi và chồng chị. Là bị chụp lén vào hôm mà tôi hẹn chồng chị ra quán ngồi nói chuyện đó. Nhìn mấy tấm hình rơi vãi trên đất, tôi rốt cuộc hiểu rõ nguyên do nơi đâu mà chị Thục Hoàn có thái độ kỳ lạ với tôi. Tôi hoảng hồn, vội níu tay chị Thục Hoàn, nghiêm túc mà nói.

“Chị Thục Hoàn, chị đừng hiểu lầm, em và chồng của chị không có quan hệ gì cả.”

Chị Thục Hoàn cười lạnh: “Không có quan hệ gì cả? Không có quan hệ gì, vậy chứ tại sao hai người lén chị gặp riêng với nhau? Không có quan hệ gì, vậy chứ vì sao trong nhật ký cuộc gọi của anh ấy có số điện thoại của em, còn là một ngày gọi ba bốn năm lần. Tiểu Hạ! Vì sao em lại đối xử với chị như vậy. Bên ngoài có nhiều người như vậy vì sao em không lựa chọn, cố tình phải là chồng của chị? Em muốn phá hủy hạnh phúc gia đình của chị tới như vậy sao? Thật buồn cười, trước kia nghe em quan tâm hỏi han, còn khuyên nhủ chị nên sinh con cho anh ấy, chị còn tưởng em thật sự quan tâm chị, thì ra toàn bộ chỉ là giả vờ mà tôi, có phải em đang cười nhạo chị hay không? Em thấy chị không muốn sinh con cho anh ấy, cho nên em mới muốn nhảy vào thế chị sinh con cho anh ấy sao? Tiểu Hạ, chị thật sự đã nhìn lầm em rồi!”

Tôi nghe xong mà chết trân ra, ngơ ngơ ngác ngác. Trong đầu thì hiểu rồi đó, hiểu rằng tôi bị chị hiểu lầm, nhưng trong lòng lại chợt thấy hoảng hốt cực kỳ. Làm sao bây giờ? Làm sao giải thích bây giờ?

“Sao hả? Không còn gì để nói rồi? Tiểu Hạ, hôm nay ở chỗ này chị nói rõ cho em biết. Dù thế nào, chồng của chị cũng sẽ không phản bội lại chị. Cho nên em nên chết tâm đi. Chị cũng nói cho em biết luôn, anh Kiện anh ấy rất yêu chị, có thể tạm thời ảnh bị em mê hoặc, nhưng chỉ cần chị nói chị đồng ý sinh con cho ảnh, ảnh nhất định sẽ quay lại bên cạnh chị, cho nên… Tiểu Hạ, em chết tâm đi!”

Chị Thục Hoàn nói xong liền xoay người dẫm giày cao gót mà rời đi, bước chân mạnh mẽ vững vàng, mang theo loại cảm xúc tuyệt tình và cứng rắn.

Tôi há hốc nhìn theo bóng lưng của chị, lòng lại rối rắm một đoàn.. Chị Thục Hoàn… chị ấy… hiểu lầm tôi rồi. Nhưng tôi giải thích làm sao đây?

Rồi lại chuyển mắt liếc nhìn mấy tấm hình rơi vãi trên đất, trong lòng muốn chửi thề.

Rốt cuộc là ai đi bịa điều đặt chuyện nói xấu sau lưng tôi vậy? Còn dám chụp mấy tấm hình này đem tới cho chị Thục Hoàn, rốt cuộc là người nào vậy hả?

Tôi móc điện thoại, bấm số điện thoại của chồng chị Thục Hoàn, ấn phím gọi.

Rất nhanh bên kia đã có người bắt máy, chỉ là tôi còn chưa lên tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nói quen thuộc, là giọng nói của chị Thục Hoàn.

“Sao hả? Lại muốn gọi điện cho chồng của tôi? Cô vẫn chưa chết tâm sao?”

Tôi vừa nghe xong, thần kinh càng thêm căng thẳng. Xong rồi… hiểu lầm lại sâu thêm một chút!

“……”

Thở dài bất lực, tôi ngửa đầu yên lặng nhìn trời. Hôm nay trời thật âm u, cũng giống như lòng của tôi lúc này. Âm u thiếu mất ánh sáng, còn có… chợt thấy thật lạnh.

Thời điểm tôi trở về phòng pháp chứng, lúc này không khí trong phòng thật sự rất ngột ngạt và kỳ lạ. Mọi ánh mắt nhìn về phía tôi đều mang theo dè chừng và ẩn ẩn sự khinh bỉ.

Phía sau lưng là tiếng xầm xì to nhỏ, dù nhỏ, nhưng tôi cũng nghe loáng thoáng được, họ là đang nói xấu sau lưng tôi về chuyện tôi lén lúc đi câu dẫn chồng chị Thục Hoàn.

Nghe những lời xầm xì kia, tôi chỉ cười khổ, nhưng không phải thực khổ sở. Bởi vì họ hiểu lầm tôi, tôi không có làm, cho nên tôi không cảm thấy thẹn với lòng.

Chỉ là tôi vẫn còn lo lắng chuyện của chị Thục Hoàn. Chị ấy… sẽ thật sự tuyệt giao với tôi sao?

Nhưng tôi làm sao giải thích với chị bây giờ? Tôi đúng là có gặp riêng chồng chị ấy mà không nói cho chị ấy biết. Mấy ngày qua lại bởi vì chuyện “hiến kế” cho anh Kiện, tôi và anh thường trao đổi với nhau qua điện thoại, đều bị chị phát hiện. Và còn… ban nãy tôi gọi điện cho anh Kiện cũng bị chị nghe máy.

Những điều này…


Tôi bị hiểu lầm, nhưng lúc này tôi có miệng, có lý, lại không biết phải giải thích như thế nào.

Chẳng lẽ đi nói toàn bộ sự thật với chị?

Tất nhiên là không thể!


Thật sự là…

“………………..”

Trong lúc tôi hoang mang rối rắm làm việc, thì chiều hôm đó tôi nhận được một cuộc gọi, là số lạ. Tôi bắt máy.

“A lô?”

Bên đầu dây bên kia truyền tới giọng đàn ông, “Cô Đông!” Là anh Kiện chồng chị Thục Hoàn.

Tôi vừa nhận ra là anh Kiện, thì tầm mắt cũng vô thức nhìn về phía bàn của chị Thục Hoàn, vừa lúc chị nhấc mắt nhìn tôi, thấy tôi nghe điện thoại, mày chị nhíu lại, biểu cảm trở nên âm trầm.

Tôi hút một ngụm trọc khí, thở phắt ra một cái, nói vào điện thoại.

“Chị Hoa gọi cho em có việc gì không?”

Tôi nói tên Hoa, tên Hoa là tên con gái. Chị Thục Hoàn nghe tôi nói với người trong điện thoại là tiếng con gái thì biểu cảm trở lại bình thường. mới thu hồi tầm mắt. Thật khiến tôi thở phào một hơi.

Anh Kiện bên kia giống như cũng phát giác được tình huốn bên tôi không ổn. Anh nói vội.

“Cô Đông, thật sự xin lỗi cô, vợ của tôi hiểu lầm tôi với cô. Tôi có giải thích, nhưng cô ấy… Nhưng mà cũng tốt, nhờ như vậy, đêm qua cô ấy đã nói với tôi, nếu tôi nhất định muốn có con, cô ấy sẽ sinh con cho tôi. Cô Đông, tôi thật sự rất cảm ơn cô, cũng rất xin lỗi cô. Nhưng mà… Tôi… Cô Đông, xin cô một lần có được không? Đừng bởi vì vợ tôi hiểu làm cô mà cô khai ra mọi chuyện có được không? Cô Đông, tôi xin cô đó. Vợ của tôi… cô ấy chịu sinh con cho tôi rồi, tôi rất vui mừng, tôi cũng rất yêu vợ tôi. Hiện tại cô ấy chỉ hiểu lầm tôi với cô, hiểu lầm có thể từ từ hóa giải, nhưng nếu như để cô ấy biết được tôi đã phản bội cô gần nửa năm qua, cô ấy nhất định sẽ… Cô Đông, cô có thể giúp tôi hay không? Coi như tôi nợ ân tình của cô, về sau cô cần cái gì, chỉ cần nói với tôi một tiếng…”

Nghe người đàn ông bên kia lải nhãi, tôi từ thở dài bất lực cho tới thở phào. Thở dài là bởi vì xem ra tôi sẽ phải hứng chịu sự hiểu lầm này một thời gian, còn thở phào thì… xem ra tôi thành công giúp đỡ chị Thục Hoàn, khiến gia đình của chị êm ấm.

Tôi gật đầu nói vào điện thoại. “Chị Hoa yên tâm, tôi hứa sẽ giúp chị mà, chỉ cần chị làm đúng như những gì chị nói, tôi nhất định sẽ giúp chị.”

“Tốt. Tôi cảm ơn cô nhiều lắm. Cảm ơn cô nhiều lắm Cô Đông!”

…..


Từ ngày nói chuyện với nhau trên sân thượng, đúng là ngoại trừ liên quan tới công việc, cái khác chị Thục Hoàn hoàn toàn không nhiều lời với tôi. Mấy ngày qua ngày nào tôi cũng khổ sở bất lực, mỗi ngày tâm trạng đều thật là nặng nề.

Chương kế>>>