Chương 26: Bị hiểu lầm

Nghe tôi nói như vậy, biểu cảm trên mặt anh Kiện trở nên kỳ quái cùng dò xét, sau đó là biểu cảm không kiên nhẫn.

“Cô Đông, nhìn qua cô cũng là một người lịch sự, không nghĩ cô lại… được rồi, hôm nay tôi có việc rất bận, xin lỗi không thể dùng bữa cùng cô.” Anh Kiện nói xong liền đứng lên muốn rời đi.

Thấy anh chuẩn bị đi, tôi buộc miệng. “Tôi biết anh có người khác ở bên ngoài. Tôi đã nhìn thấy, cũng có bằng chứng!”

Anh Kiện vừa nghe tôi nói câu này, thắt lưng chợt thẳng, biểu cảm kinh ngạc cũng không dám tin mà nhìn tôi. “Cô… làm sao cô biết? Là Thục Hoàn kêu cô đi theo dõi tôi, đi điều tra tôi sao?”

Tôi mỉm cười “Không phải như vậy!” Rồi chỉ cái ghế ở đối diện nơi anh vừa ngồi ban nãy. “Anh muốn biết vì sao tôi biết, và nguyên nhân vì sao tôi hẹn anh tới đây, vậy anh ngồi xuống đi, tôi nói anh nghe.”

Anh Kiện chần chừ một lúc, ánh mắt liên tục dò xét nhìn tôi, rốt cuộc kéo ghế ngồi trở lại.

Tôi hỏi: “Anh còn yêu chị Thục Hoàn không? Chị Thục Hoàn với cô thư ký đó, anh cảm thấy anh có tình cảm với ai nhiều hơn?”

Anh Kiện nhìn tôi thật sâu một cái, thấy biểu cảm bình tĩnh của tôi, lời nói nhẹ nhàng của tôi, rốt cuộc thả lỏng thở dài, anh tựa lưng vào ghế bất lực nói.

“Tôi rất yêu Thục Hoàn, cô ấy đối với tôi rất quan trọng!” Nói xong một câu anh liền im lặng.

Tôi cũng sẽ không hỏi vì sao anh yêu chị mà còn ngoại tình, bởi vì lúc này tôi chỉ muốn khuyên nhủ anh, chứ không phải hỏi thăm rồi moi ra sự bất mãn của anh đối với chị. Cho nên tôi nói:

“Nếu anh yêu chị Thục Hoàn, như vậy… anh hãy một lần nữa chọn cách ở bên chị ấy đi. Chị Thục Hoàn là người tốt. Chỉ cũng rất yêu anh. Tuy hiện tại chị ấy vẫn khăng khăng nói không muốn sinh con, nhưng tôi tin, chỉ cần anh nghiêm túc nói với chị ấy rằng anh rất muốn có con. Tuy rằng ban đầu chị ấy sẽ giận, sẽ khóc. Nhưng nếu anh vừa dùng cách lạnh nhạt với chị, rồi sau đó dùng khổ nhục kế với chị, vờ như khổ sở, lại giận dỗi. Tôi tin rằng chẳng bao lâu chị ấy sẽ bởi vì yêu anh mà thỏa hiệp. Chị ấy nhất định sẽ sinh con cho anh.”

Anh Kiện nghe tôi nói như vậy thì thẫn thờ cùng kinh ngạc. Anh mở to mắt nhìn tôi, nhìn một hồi thật lâu, sau đó dùng âm giọng nghi ngờ hỏi:

“Cô… cô xác định cô đến đây không phải là Thục Hoàn kêu cô tới chứ?”

Tôi mỉm cười, lắc đầu: “Anh là chồng của chị ấy, tính nết chị ấy thế nào chẳng lẽ anh còn không biết sao? Nếu chị Thục Hoàn biết anh có người khác ở bên ngoài, chị ấy sẽ thật trực tiếp đối mặt với anh rồi nói chuyện, chứ không lại kêu một người ngoài là tôi thay mặt chị nói chuyện này.”

Anh Kiện nghe thế, gật gù. Lại không xác định cùng một chút cảm xúc nghi ngờ nói: “Cô Đông, cô nói… nếu tôi làm theo cách của cô, Thục Hoàn vợ tôi sẽ chịu sinh con cho tôi sao? Cô ấy… cô có biết chuyện khi cô ấy còn nhỏ rồi chứ? Cô ấy vẫn… Nhưng vì sao cô lại biết rõ ràng chuyện của vợ chồng tôi thế?”

Tôi cười cười: “Bởi vì tôi là một người rất nhạy cảm, rất giỏi nắm bắt và nhìn thấu cảm xúc của người khác. Cho nên… Chuyện của vợ chồng anh lẽ ra tôi sẽ không bận tâm tới, nhưng biết làm sao đây, chị Thục Hoàn là một người chị mà tôi rất yêu quý, cho nên…


Tuy tôi mới quen biết với chị ấy gần đây, nhưng tôi hiểu rõ tính nết chị ấy. Lại nói, phụ nữ với phụ nữ, khi tâm sự với nhau về người đàn ông của mình sẽ cởi mở hơn. Chị ấy cũng nhiều lần đề cập với tôi về chuyện của hai người, chị ấy nói, đôi lúc thấy anh mong muốn có con, chị cũng khổ sở, cũng cảm thấy có lỗi với anh lắm. Nhưng chị rất sợ, chị sợ bản thân không thể làm một người mẹ tốt. Cho nên chị cứ như vậy. Tôi từng hỏi chị, nếu như anh đưa ra hai lựa chọn với chị, rằng một là hai người ly thân, hai là chị sinh con cho anh, chị sẽ chọn thế nào. Mới đầu chị cười, còn nói sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Bởi vì chị tin anh, chị yêu anh, mà anh cũng yêu chị, anh sẽ không đưa ra lựa chọn làm chị khó xử. Chị còn nói anh đã từng hứa với chị nói rằng khi cưới nhau rồi về sau cũng sẽ không sinh con. Nhưng sau nhiều lần bị tôi làm giả dụ và ép buộc chị lựa chọn. Anh đoán xem, chị ấy lựa chọn thế nào?”

Anh Kiện nhìn tôi thật lâu, tôi nhìn thấy sự kinh ngạc, rối rắm, tò mò, suy ngẫm của anh. Một hồi sau, anh không xác định nói: “Vợ tôi nói… cô ấy sẽ đồng ý sinh con cho tôi có phải không?”

Nghe anh nói ra đáp án này, tôi mỉm cười gật đầu. Nói tiếp: “Cho nên… anh nói xem, chị Thục Hoàn yêu anh tới như vậy, chỉ cần anh cương quyết, chị ấy cũng sẽ đồng ý sinh con cho anh. Như vậy… anh có cần đi ra bên ngoài nhờ người phụ nữ khác sinh con cho anh hay không? Vấn đề quan trọng nhất là… anh sẽ quên được chị Thục Hoàn và chuyên tâm yêu người mới sao? Và… anh liệu có chắc chắn người kia sẽ thích hợp với anh?”

….

Cuộc nói chuyện của bọn tôi kéo dài từ ba giờ chiều cho tới bảy giờ tối. Bốn tiếng đồng hồ, tôi ngồi nói, anh Kiện ngồi nghe, tôi ngồi khuyên, anh Kiện ngồi nghe, tôi ngồi đưa ra những phương pháp để anh áp dụng với chị Thục Hoàn, anh Kiện cũng là chuyên tâm mà nghe.

Thời điểm đứng lên, anh tranh trả tiền trước. Còn liên tục nói cảm ơn tôi. Anh nói, chỉ cần chị Thục Hoàn đồng ý sinh con cho anh, thì anh sẽ cắt đứt quan hệ với cô gái kia.

Tôi cũng nói với anh. Anh là một người đàn ông tuyệt vời, cô gái kia sẽ không dễ dàng buông tha cho anh. Rồi nhắc nhở anh cẩn thận, không nên trong lúc này có quan hệ với cô gái kia, lỡ như cô gái ấy có thai, mà chị Thục Hoàn cũng đồng ý sinh con cho anh.. như vậy mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp.

Anh Kiện nghe tôi nói vậy thì nghiêm túc gật đầu, nói rằng nhất định sẽ cẩn thận.

Thấy có thể khuyên nhủ anh Kiện, anh ấy đã đồng ý không ra ngoài gặp tiểu tam nữa, tôi có chút kinh ngạc, kinh ngạc vì không ngờ khuyên nhủ dễ dàng như vậy, điều này chứng minh trong lòng anh rất là yêu chị Thục hoàn. Đồng thời tôi cũng thở phào ra, rốt cuộc tôi cũng giúp được chị Thục Hoàn rồi.

Trong nguyên tác, về sau chị Thục Hoàn sẽ sánh đôi cùng anh Thẫm Hùng ở tổ điều tra, nhưng tôi cảm thấy hai người họ đến với nhau quá gượng ép, cùng với không thích hợp. Chị Thục Hoàn thích lãng mạn, thích ngọt ngào trong tình yêu, mà anh Thẫm…. Cho nên tôi vẫn cảm thấy, chị Thục Hoàn cùng với anh Kiện mới là một đôi, hai người ở cùng nhau mới là hạnh phúc. Tuy có một chút cảm thấy có lỗi với anh Thẫm, có lỗi với nguyên tác, nhưng ai biểu định mệnh đem tôi tới nơi này, tôi đã tới đây, vậy tôi liền sống và làm theo cách nghĩ của mình.

Chỉ là tôi không biết, bởi vì tôi cùng anh Kiện bí mật gặp riêng, còn bởi vì chuyện tôi khuyến khích anh dùng kế lạnh nhạt với chị Thục Hoàn, khiến chị Thục Hoàn khổ sở, sau đó sinh lòng nghi ngờ rằng anh có tình nhân bên ngoài cho nên mới lạnh nhạt với chị, mới kiếm cớ nói muốn có con để tạo lý do. Bởi thế cho nên khi có người nói với chị cẩn thận đề phòng tôi, rồi khi chị lén kiểm tra điện thoại của anh Kiện, phát hiện trong nhật ký cuộc gọi của anh thường xuyên có gọi qua số của tôi. Chị liền bắt đầu nghi ngờ tôi có gian tình với chồng chị.

Bởi thế cho nên… Vào một ngày trời âm u nhiều gió, chị hẹn tôi lên sân thượng nói chuyện.

Tôi tưởng rằng chị có chuyện gì muốn tâm sự với mình, còn tưởng rằng chị muốn hỏi ý của mình về vấn đề của chị và chồng chị, rằng chị có nên thỏa hiệp với chồng chị rằng sẽ sinh con. Nào ngờ…

Tôi vừa lên sân thượng, liền nhìn thấy bóng lưng cô đơn cùng lạnh nhạt của chị Thục Hoàn.

“Chị Thục Hoàn!” tôi gọi một tiếng rồi bước về phía chị.

Chị Thục Hoàn quay đầu lại nhìn tôi, khác với mọi khi, hôm nay chị không cười vui vẻ, không phải là vẻ mặt thân thiết, mà hôm nay… trông chị thật lạnh lùng, ánh mắt nhìn tôi mang theo dò xét cùng thất vọng.

Nhìn biểu cảm của chị, tôi cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm, nhưng không có thời gian suy xét. Tôi đi nhanh tới bên cạnh chị, quan tâm hỏi:

“Chị Thục Hoàn, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Chị Thục Hoàn nhìn vào mắt tôi, ánh mắt kia của chị thật rất phức tạp. Tôi nghe chị nói:

“Tiểu Hạ, mấy ngày qua anh Kiện thường xuyên kiếm chuyện với chị, anh ấy lạnh nhạt với chị, bọn chị cứ thường cãi nhau..”

Nghe chị nói thế, tôi liền thở phào, thầm cười trong lòng, nghĩ rằng anh Kiện đã áp dụng cách mà tôi kiến nghị.

Mà cái biểu cảm không để tâm lắm chuyện này của tôi khiến chị Thục Hoàn càng thêm tin tưởng vào suy đoán của chị, chị mở miệng:

“Em nghe chị nói chị cãi nhau với chồng chị em lại thở phào, sao hả? Em rất muốn nhìn thấy chị và chồng chị cãi nhau hay sao?” Âm giọng tựa hồ… Tựa hồ đang cười, nhưng không phải cười vui đùa, mà là cười lạnh. Câu cuối cùng của chị còn mang theo châm chọc cùng thất vọng.

Tới lúc này, tôi cũng phát hiện được sự bất thường của chị. Tôi phát hiện, chị buồn vì đã cãi nhau với chồng, nhưng đồng thời, trong ánh mắt chị nhìn tôi có tức giận, thất vọng, khổ sở, và sự khinh bỉ chán ghét.

“Chị… Thục Hoàn, chị làm sao vậy? em… làm cái gì sai sao?” Tôi chần chừ, không xác định mà hỏi một tiếng. Trong đầu cũng đang dò xét tự kiểm điểm lại mình, xem xem có phải mình đã để lộ cái gì rồi hay không. Nhưng tôi không biết, tôi càng như vậy, chị Thục Hoàn càng thêm nghi ngờ tôi.

Giọng chị thật lạnh nhạt: “Tiểu Hạ, câu này để chị hỏi em mới đúng. Có phải chị đã làm sai cái gì rồi hay không? Cho nên em mới đối xử với chị như vậy? Tiểu Hạ, mấy hôm trước có người tìm chị nhắc nhở chị, chị vẫn không tin, mãi cho tới lúc này chị mới biết. Chị thật ngốc, thật sự ngốc!” Chị nói xong liền lấy trong túi áo khoác ra một sấp hình, ném mạnh vào mặt tôi.

Hình bay theo gió tạt vào mặt tui, đau rát, nhưng tôi không có tâm trạng quan tâm cảm giác đau kia, mà đang bị mấy tấm ảnh kia làm cho hoảng hốt.

………

Chương kế>>>