Editor: Nhất Ý Cô Hành

Tần Chí Học không phải thứ người tốt gì, nhưng vị Lưu chủ nhiệm này cũng không tốt hơn chỗ nào.

“Lưu chủ nhiệm, chỉ một câu như vậy ngươi liền cho qua mọi chuyện sao?” Cảnh Vân Chiêu sâu kín nói một câu, nhưng âm thanh lại lạnh băng khiến người nghe thấy phải tê dại da đầu.

Lưu chủ nhiệm cũng cảm thấy đau đầu cực kỳ, theo lý thuyết, hắn đích xác nên che chở cho Cam y sư, nhưng bởi vì hắn không thích cái lão Cam Tùng Bách này, bởi mỗi khi về nhà, ông nội đều nói hắn y thuật không tốt, nhất định phải nghiêm túc học hỏi, cần phải thường xuyên đi theo Cam y sư học tập.

Mà Cam y sư này chính là một lão nhân ngoan cố, khó ưa, lại còn nghạnh, cho rằng bản thân chính mình ghê gớm, ỷ vào tuổi lớn, mỗi ngày đều giả bộ cao thâm khó đoán, hù dọa ai?

Vì thế hắn mới nhân cơ hội này giáo huấn lão một chút, đương nhiên, nếu có thể đuổi ông ta ra khỏi bệnh viện thì càng tốt.

“Còn muốn thế nào? Không phải hiểu lầm đã được giải khai rồi sao?” Lưu chủ nhiệm mạnh miệng nói.

Lưu chủ nhiệm không đến ba mươi tuổi, đeo cặp mắt kính, nhưng nhìn qua cho người cảm giác là người có tính nóng nảy, trong mắt toát ra tùy ý, áo khoác trên người cũng không mặc hợp quy cách, nhìn qua có chút không đáng tin.

“Lưu chủ nhiệm tuổi trẻ nhiều hứa hẹn, bất quá tôi nhớ để được làm bác sĩ chủ nhiệm cũng là có yêu cầu đi?” Cảnh Vân Chiêu không đầu không đuôi hỏi một câu.

Huyện thành có vài bệnh viện lớn nhỏ, tuy rằng bên ngoài đều kêu nơi này là bệnh viện huyện, trên thực tế nó là nơi tư nhân, phát triển so với bệnh viện công lập tốt hơn một chút, cũng coi như là kỳ ba.

Diện tích tuy rằng lớn, nhưng không thể so được với những bệnh viện ở thành phố lớn, cũng mặc kệ là như thế nào, theo lý thuyết là cần phải tuân thủ theo quy củ nhất định, không phải ai cũng có thể làm bác sĩ, làm chủ nhiệm. Người làm chủ nhiệm, ít nhất phải làm phó chủ nhiệm năm năm, mà ngồi được vào ghế phó chủ nhiệm, đồng dạng phải là hai năm tiến sĩ, bốn năm thạc sĩ, những năm này cũng là dựa theo yêu cầu làm bác sĩ chủ trị.

Cho nên nói, người bình thường không làm hơn hai mươi năm, rất khó bò lên được tới chức vị này.

Mà vị trước mắt này lại do là cháu trai của viện trưởng, nên được miễn hết thảy các quy định phức tạp kia.

Bất quá người bình thường cũng không hiểu biết những thứ này, đặc biệt là ở một huyện thành nhỏ này, chỉ cần cầm tấm bằng y, có chút thời điểm mở một con mắt, nhắm một con mắt cũng thực bình thường. Huống chi chủ tịch bệnh viện này còn là người một nhà, người khác không thể làm chủ được, về sau khẳng định vị Lưu chủ nhiệm này sẽ kế thừa.

Lưu chủ nhiệm vừa thấy Cảnh Vân Chiêu nhắc tới chuyện này, thần thái có vài phần cứng đờ, nghĩ nghĩ một lát mới nói: “Cô lại muốn nói cái gì? Tiểu nha đầu, mọi việc đều có ngoại lệ, tôi từ nhỏ đã học tập y thuật với ông nội, trình độ căn bản không cần nghi ngờ!”

“Phải không? Vậy Lưu chủ nhiệm có thể luận bàn cùng tôi một chút không?” Cảnh Vân Chiêu thuận miệng nói một câu. Nói xong, Lưu chủ nhiệm sửng sốt. Cười nhạo một tiếng: “Cô lập lại lần nữa.”

Cảnh Vân Chiêu ngạo nghễ: “Xem ra lỗ tai của Lưu chủ nhiệm không được tốt lắm, anh từ nhỏ đã học tập y thuật, vừa vặn, tôi cũng là học tập y thuật từ nhỏ, chẳng qua đáng tiếc tôi còn chưa cầm được tấm bằng y, nhưng dù vậy, tôi vẫn cảm thấy y thuật của tôi còn cao hơn so với anh.”

Vừa rồi tất cả mọi người đều thấy được Cảnh Vân Chiêu thi châm cứu giúp Cam Tùng Bách, nên biết cô cũng có chút bản lĩnh.

Nhưng rốt cuộc tuổi cô còn nhỏ, liền giấy chứng nhận tư cách hành y cũng không có, năng lực thuyết phục không nhiều.

“Chính cô cũng nói cô còn không có giấy chứng nhận tư cách hành y, lấy cái gì đi so với tôi? Thật buồn cười, tiểu nha đầu, tôi khuyên cô vẫn là nên nỗ lực học tập, nói không chừng vài năm nữa cô còn phải tới cầu tôi cho cô một bát cơm…” Lưu chủ nhiệm khinh thường nói.

“Đó chính là vì anh không dám, liền một người còn chưa xuất sư là tôi anh cũng sợ không dám so đấu luận bàn, có thể thấy được trình độ của anh nhiều ít thế nào, xem ra về sau người tới tìm anh chữa bệnh cũng phải cẩn thận một chút, không khéo đến còn bồi luôn tính mạng. Hơn nữa anh đường đường là cháu trai của viện trưởng, tôi tin tưởng dù rằng anh có sơ ý lấy tính mệnh của ai, quay đầu cũng sẽ có người giúp anh giải quyết, người bệnh chết cũng là….” Cảnh Vân Chiêu âm dương quái khí kích tướng nói.

Lưu chủ nhiệm có thể không nhận lời đề nghị này, nhưng bởi vì chuyện vừa rồi, hình tượng của hắn đã bị xuống dốc không phanh, chỉ cần hắn bước ra khỏi nơi này, về sau đảm bảo có một đoạn dài thời gian người trong bệnh viện sẽ không tôn trọng cùng tín nhiệm hắn nữa, thân phận hắn mẫn cảm như bây giờ, còn có thể trực tiếp ảnh hưởng tới bệnh viện này.

https://trangtruyenmang.com/trung-sinh-than-y-nu-chuong-193/