Chương 191: Hết thuốc chữa

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Năm đó thành tích của Hạng Cẩn rất tốt, ngoại hình cũng không tệ, nam sinh theo đuổi cô nhiều tới điếm không xuể, nhưng cô chưa bao giờ có tâm tư ở phương diện kia.

Mỗi lần ngẫu nhiên gặp Tần Chí Học, khi đó cô cùng mấy bạn học cùng nhau, mà Tần Chí Học luôn ngồi một góc gặm bánh mì uống nước lạnh nhìn sách, các bằng hữu nói hắn lớn lên không tồi, chỉ là gia cảnh quá kém, còn thường cười nhạo hắn. Trong lòng cô băn khoan, thay hắn nói vài lời công bằng.

Rồi sau đó, Tần Chí Học theo đuổi cô.

Khi đó cô không biết, chỉ một câu bênh vực hắn, lại mang tới hậu quả như vậy, cô sẽ tình nguyện làm người xấu.

So với những nam sinh khác, Tần Chí Học tặng quà cho cô ít tới đáng thương, một bó hoa, còn nháo tới tất cả mọi người đều biết, giống như nếu cô không đáp lễ, thì tội ác tài trời vậy. Huống chi khi đó Tần Chí học đúng là không tồi, thái độ cũng ôn hòa, cô cũng xem như nhẫn nại, mời khách một tháng.

Hiện lại ngẫm lại, Tần Chí Học tính kế rất thâm.

Một tháng sau đó, Tần Chí Học bắt đều biểu hiện ra một bộ dáng dụng công. Mỗi ngày hắn mang một đôi cặp mắt thâm quần, đi đường cũng có thể ngủ, vài lần té ngã, chật vật bất kham, người khác đều cho rằng hắn là bị cô vứt bỏ, bị thất tình nên mới như thế, cô tìm tới cửa chất vấn, Tần Chí Học lại nói với cô, hắn muốn nỗ lực cầu học, về sau có thể có sinh hoạt tốt nhất.

Thời điểm tuổi trẻ, nữ hài tử cùng tuổi đều sẽ cảm thấy một người đàn ông có thể đem toàn bộ đồ vật bản thân sở hữu cho mình, đó chính là yêu mình, cô cũng là nghĩ như vậy.

Lúc đó mới chậm rãi bị trầm luân trong tình yêu.

Từ đó về sau, cô lo tiền học phí cho Tần Chí Học, phí sinh hoạt, giúp hắn mua sắm quần áo, sách vở, ngày lễ tết còn mua quà biếu tết cho hắn mang về quê.

Nhớ lại những chuyện này, trừ bỏ lần đầu tiên Tần Chí Học còn tính có chút tượng trưng cự tuyệt, sau lại đều không có cự tuyệt qua, ngược lại giống như đương nhiên.

Một khi cô biểu hiện ra thực để ý tới tiền bạc, Tần Chí Học liền biến thành bộ dáng bị thương tự tôn, có thái độ nỗ lực tiến tới.

Như vậy rõ ràng là nhận định cô rồi!

Hạng Cẩn chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, đặc biệt là khi nghĩ tới những chuyện quá khứ mà bản thân từng cho rằng là đẹp đẽ, càng cảm thấy chính mình khi đó ngốc hết thuốc chữa.

Một người còn không giải quyết được chuyện cơm nước của mình, nói tới tình yêu, có thể là yêu thật lòng sao?

Lúc này, thái độ của Hạng Cẩn đối với Tần Chí Học càng ngày càng lạnh nhạt, bất quá không giống như hận ý trước kia, còn lại chỉ là cảm giác ghê tởm cùng chán ghét.

Sắc mặt Tần Chí Học tức giận, một ngụm mở miệng đều gọi là độc phụ, trong miệng còn không ngừng nói”

“Năm đó người tốt hơn cô ở khắp nơi, tôi như thế nào lại tìm cô, sớm biết như vậy, cho dù cô có quỳ xuống cầu xin tôi tôi cũng sẽ khoogn cưới cô. Hạng Cẩn, cô cho rằng rôi không biết, cô vẫn luôn xem thường tôi, cô cảm thấy tôi không xứng với cô, nơi chốn đều lấy ưu việt của cô tới áp chế tôi….”

Hạng Cẩn lắc lắc đầu, đã không còn gì để giải thích.

Từ hôm nay trở đi, Tần Chí Học sẽ nghênh đón thời gian không thấy ánh mặt trời.

Người vây xem không khỏi lắc đầu, trong số người vây xem có không ít người có gia cảnh không tốt, nhưng lại không hy vọng con cái của chính mình sẽ trở thành người như vậy, nếu một người không có lương tâm, thì dù kiếm được nhiều tiền thì có lợi ích gì?

Lúc này Tần Chí Học hoàn toàn rơi vào bất lợi, sắc mặt của Lưu chủ nhiệm kia cũng giống như nuốt phải con ruồi chết.

Mặc khác, thần sắc của một ít y sư nhìn thấy hắn như vậy cũng có chút trào phúng buồn cười.

“Nguyên lai là hiểu lầm, nếu là hiểu lầm, gỡ bỏ xong là được. Mọi người tan đi! Bảo an, đem người đàn ông này kéo ra ngoài…” Lưu chủ nhiệm phất tay mở miệng nói.

Hắn vừa thốt ra lời này, bảo an nhưng thật là làm theo, tiến tới túm Tần Chí Học lôi kéo mang đi ra ngoài, nhưng người khác lại không tan đi như ý muốn của hắn. Đặc biệt là Cảnh Vân Chiêu, duỗi tay trực tiếp cản đường Lưu chủ nhiệm.



Chương kế>>