Chương 190: Dã Tâm

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành


Công ty Trần Chí Học tuy rằng không nhỏ, nhưng so sánh với gia nghiệp họ Đường xác thật giống như hạt mè cùng dưa hấu, ở trước mặt Đường gia, một chút sản nghiệp này cơ bản không có năng lực chống trả.

Vào lúc này, ở Ninh thị bên kia phát sinh rất nhiều chuyện.

Tần Chí Học vừa nghe Hạng cẩn nhắc tới mẹ mình, cảm xúc trấn định đã có chút bị xé rách.ư, tròng mắt cũng muốn trừng rớt ra ngoài, như là muốn đem Hạng Cẩn nuốt sống.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhẫn nhịn, còn chưa tới thời điểm tuyệt vọng.

“A Cẩn, thân thể mẹ anh không khỏe cho nên nhớ tới tình bạn cũ xa xưa, nên mới để em bồi bà chiếu cố bà một đoạn thời gian mà thôi, nhưng anh không nghĩ rằng chỉ vì như vậy lại làm em sinh ra nhiều oán hận như vậy, anh biết em tức giận, anh không trách em, chỉ cần em tha thứ anh…” Tần Chí Học không đổi tính xấu mà nói tiếp.

“Chậm, trước khi ngươi nói lời này, ta khuyên ngươi nên gọi điện thoại tới công ty của ngươi hỏi xem tình huống thế nào trước đi.” Cảnh Vân Chiêu đứng một bên lạnh nhạt nhắc nhở một câu.

Lời này vừa ra, cả người cùng sắc mặt Tần Chí Học đều cứng đờ.

Lấy ra di động, mới thấy bên trong có mấy chục cuộc gọi nhỡ, hẳn là vừa rồi ồn ào quá hắn không nghe được.

Vừa bấm nút gọi lại, cả người lại giống như bị sét đánh.

Không còn, cái gì cũng không còn….

Cưỡng chế phá sản, sở hữu tài vật của công ty, còn có hai cái biệt thự ở Ninh Thị, đều đã bị niêm phong…

Niêm phong? Nghe tới đó, cả người Tần Chí Học hung hăng chấn động, mẹ của hắn còn ở trong nhà, hiện tại chính là nói, mẹ của hắn cũng bị đuổi ra ngoài? Bị đuổi ra ngoài, còn bị chủ nợ đối mặt chỉ trích?

Vừa nghĩ như thế, cả người Tần Chí Học đều ngốc, không nghĩ tới sự tình phát sinh nhanh như vậy.

Bất quá chính là Đường gia, thậm chí từ đầu tới cuối, Đường gia chỉ mới biểu đạt một chút xíu ý tứ mà thôi, người phía dưới lại chủ động thế Đường gia mà ‘chiếu cố’ hắn, căn bản không còn đường sống. Thậm chí ngay một khắc khi Đường gia động ý niệm, hắn đã vạn kiếp bất phục.

Buồn cười chính là hắn còn ở tại huyện Hoa Ninh, còn tưởng rằng chỉ cần tìm được Hạng Cẩn là được.

“Độc Phụ!”

Tần Chí Học hung hăn rống lên một câu, nhấc chân liền muốn đá Hạng Cẩn, nhưng trong nhay mắt, Hạng Cẩn đã được Cảnh Vân Chiêu vươn tay kéo qua một bên, chỉ thấy thân hình Cảnh Vân Chiêu chợt lóa, tại phòng khám bệnh nho nhỏ lại thành thạo, bàn tay vương ra lần nữa, một tiếng ‘Răng rắc” truyền tới, khủy tay của Tần Chí Học bị khóa ra phía sau, giây tiếp theo đã nhất chân đã vào hạ bộ của hắn một cái, Tần Chí Học “Đông” một tiếng bị té quỳ ở trên đất.

Động tĩnh kia, làm người nhìn thấy đều vô thức cảm thấy đau.

Động tác của Cảnh Vân Chiêu khiến người kinh diễm, tốc độ thực nhanh, giống như ảo giác.

Tần Chí Học quỳ trên mặt đất, cảm thất eo bị đè thật nặng, căn bản vô pháp nhúc nhích, mà hướng hắn quỳ xuống chính là hướng tới Hạng Cẩn, càng làm cho hắn cảm thấy khuất nhục.

“Độc phụ, tôi làm sao có thể cưới một người như cô chứ! Còn không phải là một cái công ty sắp bị phá sản hay sao, cô lại thù hận tới bây giờ. Một phụ nữ như cô thì có tư cách gì mà nơi chốn so mạnh với đàn ông? Tôi kêu cô ở nhà giúp chồng dạy con, đó là vì cô tốt!”

Tần Chí Học đã có chút điên cuồng, nghĩ tới những thứ mình mất đi, cái loại nhục nhã trước mặt đám đông này làm hắn đau đớn muốn chết.

“Vì sao anh cưới tôi? Muốn tôi nhắc cho anh nhớ sao? Năm đó gia cảnh của anh không tốt, thời điểm đi học còn không có phí sinh hoạt, lại đem toàn bộ tiền trong người mua một bó hoa tặng cho tôi, làm tôi áy náy, đem tiền trả lại anh, anh nói tôi vũ nhục nhân cách của anh, nhưng tất cả mọi người đều biết anh đem tiền chi trên người của tôi, tôi không có biện pháp, mới mời anh ăn cơm một tháng!” Hạng Cản lạnh nhạt nói.

Nhắc tới chuyện cũ, Hạng Cẩn đột nhiên cảm thấy trước kia chính mình quá ngây thơ rồi, có lẽ từ lúc bắt đầu, dã tâm của Tần Chí Học đã không nhỏ.



Chương kế>>