Chương 30: Vụ Án Xác chết nữ




Cứ như vậy, chị Thục Hoàn tin lời của tôi, tự nhiên sau đó chị cũng đã đi tìm sếp Cao để xác nhận lời tôi nói, cho nên cũng vì thế, người trong phòng pháp chứng cũng đều biết chuyện tôi và sếp Cao đang âm thầm hẹn hò. Lời trêu chọc, cười đùa, đòi mời ăn uống này nọ liên tục bị mọi người tung hứng. Sếp Cao dưới tình huống bất đắc dĩ, chỉ phải ra tiền mời cơm mọi người. Cũng từ ngày hôm đó, tôi và sếp Cao ‘chính thức quen nhau’. Mà tình cảm của vợ chồng chị Thục Hoàn cũng tốt đẹp như cũ, không có nửa điểm sức mẻ. Chị Thục Hoàn đã chấp nhận chuyện sẽ sinh con rồi.

______________

Buổi sáng hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy sớm chạy bộ một vòng dưới khu nhà trọ, sau đó trở về nhà tắm gội. Lúc đang tắm gội, chiếc điện thoại của tôi bỗng nhiên reo lên. Tôi vội vàng dùng khăn choàng qua người, đi nhanh ra ngoài nghe máy.

Là chị Thục Hoàn gọi đến, bảo rằng có người báo án nói rằng phát hiện một xác chết nữ, biểu tôi nhanh chóng tới sở tập họp với mọi người tới hiện trường.

Tôi vâng dạ một tiếng, chạy nhanh trở vô phòng tắm, xả sạch dầu gội trên đầu tóc và trên người, khoác vào chiếc áo sơ mi trắng cùng quần tây, mang giày da, chờ xong thì chạy vội xuống lầu bắt taxi tới sở.

Taxi vừa dừng, liền thấy sếp Cao đang đứng cùng chị Thục Hoàn bên chiếc xe của anh, tựa hồ đang chờ mọi người tập hợp, tôi thanh toán tiền xong thì mở cửa đi xuống, đi về phía anh.

“Sếp Cao, Chị Thục Hoàn” Tôi chào hai người một tiếng.

Sếp Cao gật đầu với tôi coi như đáp lại, chị Thục Hoàn thì nói: “Em tới rồi, chờ một lát, Thinh Thinh và mọi người đang đến.”


….

Hiện trường vụ án là một nơi vắng vẻ không có nhà cửa, chỉ có cây xanh. Lúc đến nơi, tôi nhìn thấy madam Nhu đang nói chuyện với hai người thanh niên, hai người này chính là người đã báo án. Một người tên Trịnh Thiệu Uy, một người tên Trịnh Hiểu Đông, một trong hai người là giáo viên dạy học của một trường đại học, trọ ở ký túc xá gần hiện trường vụ án. Buổi sáng lúc hai người họ chạy bộ thì vô tình phát hiện một thi thể nữ, và báo cảnh sát.

Tôi đi theo phía sau sếp Cao tới vị trí nạn nhân, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi có một chút hốt hoảng.

Nạn nhân là một cô gái trẻ, độ chừng hai mươi mấy tuổi, cô ấy chết không nhắm mắt, làn da tái nhợt, bờ môi tím ngắt, đôi mắt mở to trợn trừng chứa một loại kinh hãi cùng thống hận, giống như đang nhìn người đối diện, nhìn qua có một chút dọa người.

Mặc dù từ lúc bước chân vào nghề này, nhìn nhiều thấy nhiều xác chết, nhưng lúc này tôi vẫn nhịn không được mà hoảng hốt một chút.

Chị Thục Hoàn đứng ở phía sau tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai tôi tựa như an ủi. Tôi hít sâu, lấy lại tinh thần mới thản nhiên bước tới cùng mọi người.

Bác sĩ Cổ đang đo nhiệt độ thi thể của nạn nhân, chờ xong anh liền ngẩn đầu nói với sếp Cao cùng với madam Nhu.

“Tôi đã đo nhiệt độ thi thể của nạn nhân, tối hôm qua khu này có mưa, cho nên nhiệt độ hơi thấp, suy ra thời gian tử vong có thể là khoản thời gian từ 11 giờ tới 12 giờ tối qua. Hai tay của nạn nhân bị trói ngược, rõ ràng đã bị xâm phạm tình dục, trên cổ có vết bầm rất nhỏ, nhãn cầu có nhiều vết xuất huyết, hơn nữa hai môi thâm tím, đánh giá ban đầu có lẽ là chết do ngạc thở.”

Madam Nhu cau mày: “Có lẽ nạn nhân đã chống cự, không chừng trong móng tay của cô ấy có biểu bì của hung thủ.”

Bác sĩ Cổ rầu rĩ: “Nhưng trong móng tay của nạn nhân chỉ có đất cát, có lẽ là lúc giãy dụa gây ra. Cho nên cơ hội lấy được biểu bì của hung thủ không cao lắm.”

Sếp Cao lại thật bình tĩnh: “Muốn phá những vụ án này, quan trọng nhất là dựa vào chứng cứ và dấu vết mà hung thủ để lại trên người nạn nhân. Nhưng tối qua có một trận mưa lớn, chứng cứ dấu vết gì đó cũng đã bị ô nhiễm rồi, cho nên vụ án này cũng khó lắm.”

Một đồng nghiệp trong phòng pháp chứng đang thu thập vật chứng ở gần chỗ thi thể nạn nhân liền tiếp lời: “Phải rồi.” Anh vừa nói vừa cầm một chai nước lên: “Có lẽ dấu vân tay trong chai nước này cũng đã bị nước cuốn trôi rồi.”

Tôi nhìn nhìn chai nước, không nói lời nào. Sếp Cao đứng ở bên kia nói:

“Thục Hoàn, lấy hết vật chứng khả nghi đem về xét nghiệm.”

Chị Thục Hoàn gật đầu, sau đó quay lại chỉ huy tôi và Thinh Thinh cùng vài người khác thu thập vật chứng.

Tôi vừa thu thập vật chứng vừa trầm tư suy nghĩ về vụ án lần này, tôi nghĩ, tôi đã đoán được vụ án này thế nào, hung thủ là ai.

Tôi nhớ rõ như vậy, bởi vì trong vụ án lần này, bên tổ điều tra sẽ có một người cảnh sát hy sinh, đó chính là… người cảnh sát mới gia nhập tổ điều tra, cái người mà ngoại trừ madam Nhu, thì những cảnh sát khác đều rất chán ghét, cảnh sát Chương.

Tôi nhớ không lầm thì một trong hai người báo án, cũng chính là cái người có tên Trịnh Hiểu Đông gì đó là hung thủ.

Hắn là ta một hung thủ biến thái, không chỉ lần đầu hắn giết người, mà là hắn đã từng giết người, hoặc là nói, hắn là hung thủ giết người hàng loạt.

Khoảng mười mấy năm trước hắn cũng từng bị tình nghi trong một vụ án hiếp giết, vụ án tương tự như vụ án lần này. Lần đó là đích thân cảnh sát Chương bắt giữ hắn, vụ án lần đó không thu thập được vật chứng chứng minh hắn có tội, nhưng may mắn có nhân chứng, bởi vậy vụ án được khởi tố, chỉ là, trước khi mở phiên tòa, nhân chứng duy nhất đó đã bị xe đụng chết. Không còn nhân chứng, vụ án liền không có đầy đủ bằng chứng thuyết phục rằng cái tên Trịnh Hiểu Đông là hung thủ, cho nên không thể khởi tố hắn được.

Cảnh sát Hà Vĩnh Chương bởi vì anh ấy không cam tâm thả hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cho nên sau đó đã liên tục bỏ bê công việc mà theo dõi cái tên Trịnh Hiểu Đông, sau đó bị tên Trịnh Hiểu Đông phát hiện, hắn gài cớ, tự hắn đập đầu vào tường sau đó giá họa kiện ngược lại cảnh sát Hà Vĩnh Chương, nói anh cố ý đánh người gây thương tích.

Tuy vụ án đó không thành lập bởi vì không có bằng chứng, nhưng là bởi vì cảnh sát Chương theo dõi người là thật, còn vì thế mà không tham dự cuộc thi thăng chức. Vợ của anh ấy vì thấy anh ấy liên tục bỏ bê công việc mà đi theo dõi Trịnh Hiểu Đông, cũng tức giận và chán nản mà bỏ anh ấy, mà cái tên Trịnh Hiểu Đông kia cũng đi ra nước ngoài, cảnh sát Vĩnh Chương là bị sa đọa trở thành một cảnh sát không ra gì kể từ đó.

Chương kế>>>