Chương 29: Thầy ơi, thời tiết ở đây khó chịu thật.

 

Khách sạn do ban tổ chức sắp xếp rất lớn, vì gần nhà thi đấu, cho nên bình thường rất hay đón tiếp các vận động viên.

Vừa bước vào khách sạn, mọi người thở phào một hơi. Mận chà chà tay nói: “Bên trong này ấm hơn nhiều rồi.”

Ban tổ chức sắp xếp hai người một phòng. Thời điểm phân phòng. Mận giơ tay nói. “Huấn luyện viên Kỳ, con muốn chung phòng với Gia Gia.”

Huấn luyện viên Kỳ cau mày, hỏi: “Hai người các con đều còn nhỏ, ở cùng có được không?”

Gia Gia trả lời thay: “Không sao đâu thầy, con sẽ giúp thầy trông chừng chị ấy.”

Mận trợn mắt: “Gia Gia, em nói ngược rồi có phải không? Chị lớn hơn, là chị trông chừng em mới phải.”

Huấn luyện viên Chu Vân xì một tiếng: “Gia Gia nói đúng, con bé trông chừng cô giúp chúng tôi đấy. Cô đừng nghĩ chúng tôi không biết con thường lén chơi điện thoại đến khuya.”

Bên kia, huấn luyện viên Kỳ đã dùng tiếng Anh nói với lễ tân:

“Được rồi, làm phiền xếp cho hai đứa nó chung một phòng.”

Mận thấy được cùng phòng với Gia Gia, vui vẻ nên cũng không so đo chuyện mình bị huấn luyện viên Chu Vân hạ thấp.

Triệu Tập cũng giơ tay nói muốn chung phòng với Chu Li. Còn lại những người khác cũng tự mình ghép cặp. Cuối cùng còn nữ vận động viên tên Ngô Khuê một mình một phòng.

Đoàn tuyển trẻ nước Nam Đô có tổng cộng bảy phòng, các phòng nằm sát với nhau trên cùng một dãy hành lang ở tầng năm. Thời điểm mọi người chuẩn bị vào phòng, huấn luyện viên Kỳ đứng trước cửa phòng quay đầu dặn dò:

“Mọi người về phòng sắp xếp hành lý, tắm rửa hoặc thay quần áo. Khi nào xong thì vào nhóm điểm danh, đủ người thì chúng ta xuống dưới dùng bữa.”

……..

Gia Gia cùng Mận kéo vali vào phòng.

Bên trong phòng không lớn, nhưng vừa vặn và sạch sẽ. Hai chiếc giường đơn đặt song song, phủ ga trắng tinh, gối xếp ngay ngắn. Giữa hai giường là một chiếc tủ đầu giường nhỏ, đặt đèn ngủ màu vàng.

Đối diện là bàn làm việc sát cửa sổ, phía trên treo gương lớn, bên cạnh là tủ quần áo âm tường.

Cửa sổ bằng kính trong suốt, kéo dài gần hết bức tường. Kéo rèm ra có thể nhìn thấy bầu trời xám nhạt và những mái nhà xa lạ của nước N. Ánh sáng bên ngoài lạnh, nhưng trong phòng lại đủ ấm, máy sưởi chạy đều, không khí khô ráo, yên tĩnh.

Phòng tắm khép kín, gạch men sáng màu, vòi sen và lavabo gọn gàng, khăn tắm xếp sẵn trên giá. Mọi thứ đều mang phong cách rất tiêu chuẩn.

Vừa vào phòng, Mận buông vali rồi chạy ngay tới chỗ cửa sở, kéo mạnh tấm rèm, nhìn ra bên ngoài rồi “oa” một tiếng:

“Cảnh ở đây đẹp quá a.”

Sau đó cô nàng lại tung tăng dạo một vòng quanh phòng, trầm trồ tấm tắc đánh giá.

Gia Gia cũng tò mò đứng một chỗ đánh giá căng phòng, sau đó kéo vali tới chiếc giường bên trong gần cửa sổ.

“Em thích giường này.”

Mận nhìn qua, gật đầu rồi chỉ vào chiếc giường còn lại: “Được, vậy chị giường này.”

Gia Gia đặt vali và balo xuống. Mở balo ra, lấy bình cồn sát khuẩn xịt quanh một vòng trong phòng, rồi xịt vào chăn ga gối nệm.

Sau đó ngồi tiếp tục lấy ra một túi zip màu đen.

Mận thấy vậy thì thò tới, tò mò hỏi:

“Cái gì trong đó vậy Gia Gia?”

Gia Gia mở túi zip, lôi ra mấy vỏ chăn ga áo gối bằng cotton được xếp ngay ngắn. “Em sợ lạ chỗ ngủ không quen, nên đem theo bộ áo chăn gối.”

Thực tế sợ không quen chỉ một phần, một phần Gia Gia bị ảnh hưởng tâm lý. Cô cảm thấy ở khách sạn có rất nhiều người ra vào, không rõ khâu vệ sinh của họ có thực sự đạt chuẩn hay không. Vậy nên từ nhỏ tới bây giờ, vì để trấn an tâm lý, mỗi khi ra ngoài và qua đêm ở chỗ lạ, cô đều đặc biệt mang theo bộ chăn ga của riêng mình để dùng.

Với cô giấc ngủ rất quan trọng, ngủ ngon, mới có tinh thần làm tất cả những việc cô muốn làm. Cho nên quần áo có thể đem ít một chút, nhưng bộ vỏ chăn ga gối nệm này không thể không đem.

Mận thấy Gia Gia chuẩn bị đầy đủ như vậy, nhất thời có chút ngạc nhiên. Sau đó gật đầu tấm tắt nói: “Cái này hay, về sau mỗi khi đi thi đấu chị cũng sẽ chuẩn bị một bộ để mang theo.”

Chờ sắp xếp xong, Gia Gia mới lấy điện thoại ra quay một vòng phòng ngủ, rồi gửi vào nhóm gia đình, sau đó mới ấn nút gọi về nhà.

Qua nước N, số điện thoại của mọi người đều nằm ngoài vùng phủ sóng, không thể gọi điện, nhưng với Flo thì chỉ cần có mạng là có thể sử dụng. Nhờ vậy mấy người Gia Gia không cần phải đổi sim hay mua sim du lịch.

……..

Bữa tối của đoàn được sắp xếp tại nhà hàng tầng một khách sạn. Ban tổ chức chuẩn bị sẵn thực đơn chung cho các đội tham dự, chủ yếu là những món thanh đạm, dễ tiêu, phù hợp cho vận động viên.

Huấn luyện viên Kỳ dặn dò mọi người ăn xong thì nghỉ ngơi sớm, tối còn họp đội.

Ngày thứ hai, buổi sáng các vận động viên sẽ có buổi tập nhẹ để thích nghi sân, ban tổ chức công bố thể lệ chi tiết, bốc thăm chia bảng. Buổi tối cả nhóm họp đội để phân tích đối thủ.

Đa số các tuyển trẻ trên các nước đều đã có chút tên tuổi, có video thi đấu trên các cổng thông tin. Cho nên không khó để tìm hiểu thực lực sơ bộ của những người đối thủ này. Tất nhiên.. không thể chỉ dựa vào video mà đánh giá. Bởi trước khi tham dự giải đấu này, đoán chừng vận động viên nào cũng đều trải qua kỳ huấn luyện tăng cường. Thực lực chắc chắn sẽ tiến bộ hơn so với những video của các trận đấu trước đó.

Đến ngày thứ ba, cuộc thi mới chính thức bắt đầu.

Dù rằng ở khách sạn và nhà thi đấu đều có máy sưởi, nhưng mấy người Gia Gia vẫn là chưa thích ứng với không khí lạnh ở nước N. Nhất là Gia Gia, chỉ mới ba ngày, nhưng môi cô đã bị khô nứt đến rướm cả máu.

Thời điểm đoàn người ngồi trên xe đi qua nhà thi đấu, Gia Gia bặm bặm môi than thở với huấn luyện viên Kỳ ngồi bên cạnh.

“Thầy ơi, thời tiết ở đây khó chịu thật.”

Huấn luyện viên Kỳ vỗ vỗ đầu cô, trấn an nói. “Con cố gắng uống nhiều nước ấm vào. Cố lên từ từ sẽ quen.”

Ngồi ở ghế sau Gia Gia, Chu Li cầm vật gì đó ở trong tay, hắn trầm ngâm một hồi lâu, đợi thấy cánh cổng nhà thi đấu dần xuất hiện phía trước, hắn hít sâu một hơi, rốt cuộc vịn ghế đứng lên, nhoài người đưa vật trong tay cho Gia Gia.

“Gia Gia, dùng thử son dưỡng ẩm này đi. Tôi vừa mua chiều hôm qua, mua một tặng một.”

Mọi người nghe vậy thì tò mò nhìn thỏi son trong tay Chu Li. Huấn luyện viên Kỳ như chợt nhớ cái gì, ông vỗ đầu mình một cái, rồi nói:

“Đúng vậy, sao thầy không nghĩ ra nhỉ.”Ơ Nói xong ông thay Gia Gia nhận lấy thỏi son trên tay Chu Li. Rồi đưa qua Gia Gia.

“Con dùng thử xem, xem có đỡ hơn chút nào không.”

Gia Gia cầm lấy thỏi son, tò mò mà nhìn lướt qua bảng thành phần. Rồi quay đầu nói với Chu Li.

“Cảm ơn anh Chu Li.”

Mận ngồi ghế trước cạnh bác sĩ Lý, quay đầu liếc nhìn cây son trong tay Gia Gia, rồi cũng bặm bặm môi mình, giọng mang chút trêu chọc.

“Ai da, môi tôi cũng khô mà sao không thấy ai tặng son cho tôi hết vậy a.”

Gia Gia nghe vậy chưa kịp phản ứng thì Triệu Tập ngồi phía trước lên tiếng:

“Trong túi sách của bà có một đống son, sao không lấy ra mà dùng.”

Mận liếc Triệu Tập một cái, biểu cảm buồn bực.

Chu Li thì không phản ứng với Mận.

Gia Gia thì cười cười, bình thường Mận hay như vậy, nên Gia Gia cũng không để bụng. Rồi cô nhìn xuống thỏi son trên tay mình, nhất thời lóng ngóng không biết cách dùng.

Huấn luyện viên Kỳ tò mò hỏi: “Sao vậy Gia Gia?”

Gia Gia lắc lắc cây son: “Thầy ơi, dùng thế nào ạ?”

Huấn luyện viên Kỳ: “…”

Mận phốc một tiếng, cười khoa trương nói: “Gia Gia, đừng nói từ trước tới giờ em chưa từng dùng son môi nhe.”

Gia Gia bình tĩnh gật đầu.

Cha mẹ cô đều là bác sĩ, cho nên vấn đề vệ sinh và an toàn luôn đặt lên hàng đầu. Khi cô còn nhỏ, cha mẹ không cho phép cô sử dụng mỹ phẩm. Hiện tại có thể sử dụng một ít, nhưng vì Gia Gia luôn bận rộn với việc học và luyện tập, nên cũng không có quan tâm tới mấy thứ này. Cứ thế đã mười sáu tuổi, Gia Gia vẫn không biết thoa son như thế nào.

Mận trợn mắt tỏ vẻ không tin, nhưng nghĩ đến dáng vẻ sinh hoạt ngày thường của Gia Gia, cảm thấy có lẽ Gia Gia thật sự không biết cách dùng.

Mận vừa có chút khó tin, vừa có chút bất đắc dĩ. Cô vịn ghế đứng chồm về phía Gia Gia, giơ tay nửa đùa nửa thật nói:

“Đưa đây tỷ tô son môi giúp muội.”

Gia Gia liền đưa cây son cho Mận.

Huấn luyện viên Kỳ ngồi bên cạnh nhìn thấy hai người tương tác, ông nghĩ thầm, về sau vẫn nên để con bé ngồi gần bạn bè sẽ tốt hơn.

Mận giúp Gia Gia tô son, chỉ có điều vì đang ở trên xe, xe có chút run lắc, Mận lại không quá chuyên nghiệp, cứ thế đáng lẽ chỉ tô vào môi, nhưng Mận thoa môi rồi lỡ tay quẹt một đường xuống cằm.

May mắn thỏi son này chỉ là son dưỡng, không có màu, bằng không mặt của Gia Gia chắc sẽ rất buồn cười.

 

………

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 38667

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!