Chương 116: Rợn sóng nhỏ ở phòng ký túc

Đấy là ở bên ký túc xá nữ. Mà bên ký túc xá nam của Dương Phàm.

Phòng của Dương Phàm cũng có sáu bạn, cũng cùng là học y đa khoa. Bởi hồi này thường có vụ giấu tuổi cho con để con đi học trễ, để con có thể học giỏi hơn bạn bè, cùng với việc thi trượt đại học rồi thi lại này nọ, nhiều tình huống phát sinh, thế cho nên mặc dù Dương Phàm đã nghỉ học mấy năm mới đi học lại, xong tuổi tác so với những người sinh viên QY1 cùng phòng khác cũng không có chênh lệch tuổi tác quá nhiều.

Trong phòng lần lượt là Hoắc Văn Đoàn – 23 tuổi, ngoại hình cao ráo điển trai nhưng không quá xuất sắc. Kế đến là Dương Gia Bảo – 22 tuổi, có thân hình mập mạp bụng phệ, có vẻ là một người thích nói. Trần Lê Minh Tâm – 20 tuổi, nhìn qua có chút nghiêm túc. Trần Văn Chánh – 20 tuổi, ngoại hình của cậu hơi kém hơn so với các bạn cùng phòng, tính tình nhìn qua cũng có chút tự ti mặc cảm. Người cuối cùng là Dương Chí Kiên, 19 tuổi, cậu lấy điểm cao thi vào trường này, dáng người hơi lùn, nhưng gương mặt lại thực điển trai, điển hình của một hotboy. Tính ra mặc dù tuổi tác không chênh lệch quá nhiều, nhưng Dương Phàm với số tuổi 24 trở thành anh cả, thành lão đại của phòng ký túc nam này.

….

Mấy người chào hỏi giao lưu xong, chẳng mấy chốc lại giống như thân thiết đã lâu. Giao Bảo một chút cũng không biết lạ, chạy tót qua giường của Dương Phàm, cười hì hì kề tai nói.

“Phàm, cái cô nữ sinh đi cùng cậu ban nãy là có quan hệ sao với cậu? Em gái cậu hả?”

Nghe Gia Bảo hỏi vấn đề này, bốn người còn lại cũng chụm đầu lại đây, Văn Đoàn cùng tò mò hào hứng hỏi: “Đúng vậy đúng vậy, lão đại, cô bạn đó thực sự là em gái của cậu sao? Cái cô bé có làn da trắng như trứng gà bóc vỏ đó đó, cô ấy tên gì? Giới thiệu… giới thiệu cho anh em đi mà.”

Ban nãy Tam Xạ dẫn Tiểu Hàm cùng Dương Phàm đi ký túc xá tham quan và ăn uống, vô tình gặp mấy người Gia Bảo cũng đang đi xuống dùng cơm, cho nên Gia Bảo mới nhìn thấy Tiểu Hàm, nam sinh đối với nữ sinh luôn có sự hứng thú, nên lúc này mới mở miệng hỏi.

Chí Kiên ngồi ở bên này, nghe Gia Bảo nhắc tới cô gái da trắng nộn, trong đầu liền hiện lên một hình dáng khiến cậu rung động. Đó là lúc Tiểu Hàm đi chính giữa Dương Phàm và Tam Xạ, cô hơi nghiêng người ngửa đầu nhìn qua, nụ cười tủm tỉm ngọt ngào, đôi mắt đen lay láy chớp động nhìn về phía cậu, khiến cậu như bị đứng hình, trái tim mạnh mẽ run lên, tới tận lúc này, vẫn chưa thôi ngừng đập mạnh.

Dương Phàm nghe các bạn hỏi về Tiểu Hàm, trong lòng vô thức sinh ra buồn bực, nhưng cậu đè ép buồn bực đó xuống, ra vẻ thản nhiên cười nhạt nói.

“Cậu ấy là bạn học cùng khóa với chúng ta. Cậu ấy cùng tớ là bạn học từ nhỏ tới hiện tại. Cậu ấy… các cậu đừng có trêu chọc cậu ấy!”

Trong phòng truyền ra tiếng hút khí cùng âm thanh kinh ngạc, Gia Bảo trợn to đôi mắt nhìn Dương Phàm, không dám xác định mà hỏi lại.

“Cái gì? Cậu nói.. cậu nói cô bé đó là bạn cùng khóa học với chúng ta? Không lý nào? Cô bé đó.. học nhảy lớp sao? Cô bé đó mới bao nhiêu tuổi chứ?”

Những người khác nghe thế vội gật gật đầu, ánh mắt tò mò bức thiết nhìn Dương Phàm.

Dương Phàm mím môi, nhàn nhạt phun ra năm sáu chữ: “Cậu ấy đã mười tám tuổi.”

Gia Bảo lại là khoa trương. “Mười tám tuổi? Mười tám tuổi mà nhỏ xíu như vậy? Nhìn không khác gì mười bốn mười lăm ah.”

Những người khác cũng gật gật đầu. Gia Bảo lại nói tiếp. “Mười tám tuổi, vậy là có thể yêu đương rồi ah. Không được, Dương Phàm, chúng ta là bạn bè, cậu… cậu giúp tớ đi.”

Nháy mắt mặt Dương Phàm lạnh lẽo, nhíu mày nghiêm mặt không vui nhìn Gia Bảo, chỉ nhìn không nói.

Bị ánh mắt này của Dương Phàm trấn trụ, khóe miệng đang cười của Gia Bảo cứng lại. Giật giật hai cái, mới không xác định mà hỏi nhỏ.

“Dương Phàm… cậu.. đừng có nói với tớ, cậu cũng là thích cô bé đó???” Nói xong liền lấy tay đập lên trán một cái, thốt lên: “Không thể nào, tình yêu đầu đời của tôi, còn chưa kịp nở đã tàn rồi sao?” Biểu cảm thái độ cực khoa trương.

Dương Phàm mím môi rũ mắt không đáp, mà trong phòng còn lại bốn người khác cũng là nhướng mày tò mò nhìn Dương Phàm.

Một hồi, Gia Bảo mới lại chắt lưỡi thở dài, ra vẻ như thật tâm lý mà nói:

“Aizzz…zz Phàm lão đại à, cậu thật là may mắn. Aizzz..zz nếu không phải chúng ta là bạn cùng phòng, tớ nhất định sẽ bằng mọi cách theo đuổi cô ấy. Tiếc là.. aizzz anh em, không thể vì phụ nữ mà tương tàn. Được! Tớ đành ép bụng thu hồi tâm, nhường cô ấy lại cho cậu. Thấy tớ đủ nghĩa khí đi có phải không Phàm lão đại?”

Gia Bảo nói xong còn ưỡn ngực, một kiểu anh dũng hiên ngang, có chí khí. Dương Phàm lại vẫn một biểu cảm không lộ cảm xúc. Mà bốn người còn lại, nghe Thấy Gia Bảo nói như vậy, có người thì gật gù có cùng ý nghĩ với Gia Bảo, có người ngoài mặt đồng ý, trong lòng lại không cam tâm. Tựa như Chí Kiên.

Chí Kiên thầm nghĩ, vì cái gì cậu phải nhường? Đã là bạn học, cậu sẽ tìm cơ hội tiếp cận. Cậu… không nghĩ bỏ qua cơ hội này. Nhìn thấy bộ dáng này của Dương Phàm, bất quá cũng chỉ là tình yêu thầm kín mà thôi, học cùng nhau từ nhỏ tới giờ, vậy mà chưa “hốt” được, chứng tỏ cậu ta vô năng, đã thế đừng trách cậu. Huống hồ, tình cảm vốn chính là tự mình tranh thủ, không lý đi nhường. Cũng có phải món đồ?

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng tự nhiên sẽ không tỏ vẻ ra ngoài.

Dương Phàm vô tình liếc sang Chí Kiên, mày hơi nhíu nhẹ rồi lại thu hồi tầm mắt.

Gia Bảo lúc này lại sôi nổi hỏi tiếp: “Anh em, nói như vậy ra cậu cũng nên giới thiệu tên của cô bạn ấy cho chúng tớ biết với chứ, dù sao cũng là chị dâu tương lai nha.”

Dương Phàm ngậm chặt miệng, một hồi mới nhàn nhạt nói:

“Cậu ấy tên Tiểu Hàm.”

“Tiểu Hàm? Cái tên nghe thật hay, thật ấm áp.”

Dương Phàm không muốn cùng mọi người nói quá nhiều chuyện về Tiểu Hàm, lấy cớ đi giặt quân phục để ngày mốt mặt, liền ôm theo quần áo vào nhà tắm giặt giũ.

Lại nói, ở ký túc xá nơi này việc giặt giũ là tự học viên giặt, nơi này không có hỗ trợ máy giặt cho sinh viên, xong, ở phía ngoài gần chỗ cổng ra vào có chỗ giặt ủi và sấy khô, chỉ hai ba ngàn đồng một ký quần áo, nếu sinh viên nào lười giặt quần áo, có thể mang ra đó giặt ủi sấy, lấy quần áo chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

….

Ngày hôm sau, bảy giờ bốn mươi lăm phút. Tiểu Hàm hẹn với Dương Phàm cùng nhau ra cửa, hai người đứng trước cửa ký túc chờ Tam Xạ tới dẫn mình đi mua điện thoại. Hôm nay Lâm Tuyết cũng đi theo Tam Xạ tới đây.

Lâm Tuyết cũng dự tính mua một chiếc điện thoại để thuận tiện liên lạc.

Tam Xạ vừa tới, liền đưa cho Tiểu Hàm bọc quần áo đựng mấy bộ quân phục đã được giặt sạch. Tiểu Hàm đem gửi vào cổng bảo vệ, sau đó bốn người mới bắt xe đi tìm mua điện thoại.

Hồi này giá điện thoại rất đắc, chức năng lại không đầy đủ. Có quay phim chụp hình và có khe gắn thẻ nhớ nghe nhạc thì đều là các dòng máy tầm trung trở lên, giá thật đắc đối với sinh viên nghèo..

Tiểu Hàm đã có một cái điện thoại, nhưng bị cô giấu ở trong không gian. Chiếc điện thoại kia là điện thoại trắng đen, không có nghe nhạc hay quay phim chụp hình. Lúc này công nghệ đã bắt đầu phát triển, Tiểu Hàm nghĩ cũng nên mua một cái máy tốt tốt một chút. Ít nhất có quay phim chụp hình và khe gắn thẻ nhớ để nghe nhạc. Cô sẽ lên mạng tải tài liệu hoặc phim mỹ về xem, vừa xem vừa học hỏi cách phát âm của người mỹ.

Tam Xạ đã có một chiếc điện thoại, là chiếc Sony Ericsson K750i, điện thoại của anh có camera, có GPRS, có thẻ nhớ, Bluetooth. Là một chiếc điện thoại tầm trung rất được yêu thích vào lúc này.

Tam Xạ dẫn Tiểu Hàm và hai người Dương Phàm Lâm Tuyết bắt xe buýt đi tới cửa hàng bán điện thoại, Tiểu Hàm nhìn ngắm một hồi, cuối cùng chọn chiếc điện thoại nắp trượt Samsung E250 màu đen vừa ra mắt hồi năm nay. Với cái giá 3tr600 ngàn. Lâm Tuyết thấy Tiểu Hàm chọn chiếc điện thoại này, cũng liền chọn một cái giống hệt.

Dương Phàm vốn muốn mua một chiếc điện thoại nghe gọi bình thường, nhưng bị Tam Xạ khuyên nhủ một hồi, rốt cuộc cũng mua một chiếc điện thoại có khe gắn thẻ nhớ. Là để nghe ngoại ngữ.

Mua điện thoại xong lại tới lúc mua sim. Tiểu Hàm, Dương Phàm và Lâm Tuyết ba người chọn ba số điện thoại giống nhau, chỉ khác số cuối. Của Dương Phàm là 118, Tiểu Hàm là 119, Lâm Tuyết là 120. Tam Xạ nhìn nhìn mấy số điện thoại kia, mím môi, ánh mắt như có như không liếc nhìn Dương Phàm một cái, rồi thu hồi lại rất nhanh.

Chờ mua điện thoại xong, Tam Xạ lại hỏi Tiểu Hàm có muốn mua máy vi tính luôn hay không. Tiểu Hàm tự nhiên muốn mua, chỉ là cô muốn tự mình đi mua. Bởi vì cô muốn mua một cái thật tốt. Mà cái thật tốt, giá tự nhiên cao. Cô không muốn để anh tư biết mình mua máy đắc tiền.

Không đi mua máy tính, Tam Xạ lại dẫn Tiểu Hàm đi ngân hàng làm thẻ ATM. Ở bên ngoài tốt nhất là không nên để quá nhiều tiền mặt ở trong người, dễ bị trộm mất, để tiền trong thẻ an toàn hơn, mất thẻ cũng không bị mất tiền.

Chờ mua sắm xong, bốn người ghé quán ăn uống một chút, rồi thì bốn người chia thành hai nhóm, Tam Xạ và Lâm Tuyết bắt xe buýt đi về trường đại học y, mà Tiểu Hàm và Dương Phàm thì trở về học viện quân y của mình.





Chương kế >>>